Đường dẫn truy cập

Thảm cảnh của các cô dâu lấy chồng Trung Quốc


Bộ phim tài liệu: "Cô dâu có treo bảng giá" được chiếu trên truyền hình Campuchia

Mọi người đều được lợi từ hôn nhân của Nary với một người đàn ông Trung Quốc ngoại trừ chính cô dâu Nary. Cô đã trốn về quê nhà ở Campuchia sau sáu năm bị đày ải, bị sỉ nhục và gần như không còn có cơ hội gặp lại con trai của mình.

Anh trai cô đã bỏ trốn với 3.000 đô la Mỹ sau khi dụ dỗ Nary, lúc đó chỉ mới 17 tuổi, rời Campuchia để kết hôn. Những kẻ môi giới đã chia nhau số tiền còn lại là 7.000 đô la do người chồng Trung Quốc trả và ông chồng Trung Quốc có người nối dõi mà ông đã mong muốn từ lâu.

Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô với một người xa lạ cách đó hàng ngàn kilomet và nói một ngôn ngữ mà cô không hiểu ngay từ đầu đã chịu số phận hẩm hiu.

“Đó không phải là một ngày đặc biệt đối với tôi,” Nary được AFP dẫn lời nói.

Cô là một trong số hàng chục ngàn cô gái trẻ và cả những thiếu nữ từ Campuchia, Việt Nam, Lào và Myanmar kết hôn với đàn ông Trung Quốc mỗi năm để lấp đầy lỗ hổng của tình trạng mất cân bằng giới tính sau ba thập niên Bắc Kinh thực hiện chính sách một con.

Mặc dù chính sách dân số hà khắc này đã bị Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình bãi bỏ, nước này vẫn có thiếu 33 triệu phụ nữ khiến cho con số tương đương đàn ông nước này có nguy cơ không kiếm được vợ.

Sự đói nghèo cùng với trình độ học vấn thấp và nghĩa vụ phải chăm lo cho cha mẹ già đã khiến cho nhiều phụ nữ ở lưu vực sông Mekong đánh cược vào việc lấy chồng Trung Quốc.

Nhiều người đi lao động ở nước ngoài nhưng lại rơi vào hoàn cảnh bị cưỡng ép kết hôn. Trong những trường hợp tồi tệ nhất, những cô gái bị bắt cóc và bị buôn qua đường biên giới nhiều khe hở.

Tuy nhiên, cũng có những cuộc hôn nhân hạnh phúc khi mà các cô dâu có thể có tiền giúp đỡ cho gia đình mình trong cảnh khốn quẫn.

Tuy nhiên với những hiện thực sau này thường được phơi bày thì những người phụ nữ lấy chồng Trung Quốc này có nguy cơ bị bạo hành, bị bắt giam theo luật di trú của Trung Quốc hay là bán lại vào nhà chứa.

Cô Nary, vốn yêu cầu được dùng tên giả trong cuộc phỏng vấn, cho biết cô đã nói chuyện với một kẻ môi giới hôn nhân theo lời khuyên của anh trai.

“Tôi đã tin anh trai,” cô thầm thì trong khi nước mưa chảy qua mái nhà tôn bị dột trong căn nhà tồi tàn của cô bên vệ đường ở Phnom Penh.

“Gia đình tôi nghèo lắm và mọi người mong tôi lấy chồng Trung Quốc để giúp đỡ họ, cho nên tôi nghe theo,” cô kể. Nhưng người anh trai của cô đã lấy mất số tiền hồi môn vốn để dành để giúp gia đình và trốn mất biệt.

Để kiếm một cô dâu, đàn ông Trung Quốc phải bỏ ra từ 10.000 cho đến 15.000 đô la Mỹ. Họ trả số tiền đó cho các tay môi giới và sau đó những tay môi giới này sẽ trích ra vài ngàn đô la cho các chân rết của họ ở nước ngoài để tuyển lựa cô dâu.

Một khoản tiền ‘hồi môn’ từ 1.000 cho đến 3.000 đô la treo lơ lửng trước các gia đình có con gái trong khi con gái của họ là người cuối cùng được chút gì trong số tiền đó nếu cô ấy có được chia phần.

“Các gia đình giờ đây đang trông chờ con gái của họ có đền đáp cho họ chút lợi lộc gì không,” Chou Bun Eng, phó chủ tịch Ủy ban Quốc gia chống Buôn người của Campuchia, nói về động cơ tiền bạc vốn rất thường gặp trong các gia đình nước này.

Môi giới hôn nhân giờ đây là một ngành nghề béo bở - các con số chính thức cho biết chỉ riêng phụ nữ Campuchia đã có đến 10.000 người đăng ký kết hôn ở các tỉnh miền NamTrung Quốc là Quảng Đông, Quý Châu và Vân Nam.

Khi đến Trung Quốc, các cô dâu thường được ‘cất vào kho’ và hình ảnh của họ được ca ngợi trên WeChat và các diễn đàn hẹn hò khác cho những đàn ông kiếm vợ xem.

Càng trẻ đẹp chừng nào thì giá của các cô cao chừng đấy.

Nary đến Trung Quốc hợp pháp bằng visa du lịch nhưng khi đến Thượng Hải, cô đã phát hiện rằng người đàn ông trả tiền cưới cô là chỉ là phụ hồ sống ở làng quê chứ không phải là ‘bác sỹ giàu có’ như người ta hứa hẹn với cô.

Bất cứ người phụ nữ nào bị mua bán hay được nhận tiền để kết hôn và được đưa sang nước khác – ngay cả khi có sự đồng thuận – đều được Liên Hiệp Quốc xem là nạn nhân buôn người.

Ở Campuchia, các kẻ môi giới và những kẻ trung gian khác có thể bị kết án đến 15 năm tù nếu bị phát hiện. Mức án này sẽ cao hơn nếu nạn nhân là thiếu nữ vị thành niên.

Tuy nhiên, hiếm có ai bị kết án. Các tay môi giới có thể trả đến 5.000 đô la để buộc các nạn nhân giữ im lặng.

“Các nạn nhân cần tiền,” một công tố viên về tội buôn người hàng đầu được AFP dẫn lời nói với điều kiện giấu tên vì lý do an toàn.

“Và họ sợ hãi những mạng lưới buôn người lớn và có hệ thống.”

Trung Quốc cũng có luật chống buôn người nhưng việc thực thi còn mang tính chắp vá ở một đất nước mà các vấn đề thuộc về chuyện gia đình ít được chính quyền ngó ngàng.

Để giải quyết vấn đề này, Campuchia đã kêu gọi những người đàn ông nước ngoài muốn tìm vợ ở nước họ kết hôn theo luật pháp của họ và cung cấp bằng chứng về sự đồng thuận, tuổi tác và các giấy tờ cần thiết khác.

“Về bản chất thì lấy chồng Trung Quốc không có gì sai cả,” Chou Bun Eng nói. “Nhưng vấn đề bắt đầu xuất hiện khi nó được thực hiện bất hợp pháp thông qua những kẻ trung gian.”

Cuộc hôn nhân của Nary đã tan vỡ chỉ một tháng sau khi cô sinh một bé trai khi mẹ chồng của cô đột nhiên không cho cô cho con bú nữa.

“Bà ấy không cho tôi thấy mặt con tôi và ôm nó,” cô cho biết.

Gia đình chồng cô yêu cầu ly dị, nhưng với visa đã hết hạn Nary biết rằng nếu ra khỏi nhà chồng thì cô sẽ không còn được ở lại hợp pháp ở Trung Quốc nữa.

Cuối cùng cô dọn ra và kiếm được một công việc lương thấp trong một vài năm ở một xưởng thủy tinh gần đó.

Nhưng tình trạng di trú của cô đã bị bại lộ và cô đã bị đưa vào trung tâm giam giữ trong một năm cùng với hàng chục phụ nữ Campuchia và Việt Nam khác – tất cả đều cùng chung cảnh ngộ.

Sau khi được thả ra, mẹ cô đã nhờ đến một tổ chức từ thiện Campuchia để dàn xếp đưa cô hồi hương vào tháng Tám năm nay.

Giờ đây cô làm việc với mức lương tối thiểu tại một xí nghiệp may và đã được tự do từ một cuộc hôn nhân tệ hại nhưng lại bị chia cắt khỏi con trai.

“Tôi biết rằng tôi sẽ không còn được thấy nó nữa,” cô nói.

(Theo AFP)

Diễn đàn Facebook

XS
SM
MD
LG