Đường dẫn truy cập

Obama & VOICE


Tổng thống Obama bắt tay cử tri tại Columbus, Ohio
Tổng thống Obama bắt tay cử tri tại Columbus, Ohio
Mấy hôm nay không ngày nào mà tôi không nhận email từ những người có quyền uy nhất nước Mỹ. Hôm thì từ Phó Tổng Thống Joe Biden hoặc Đệ nhất Phu Nhân Michelle Obama. Hôm qua đến phiên Bill Clinton. Hôm nay là đương kim Tổng Thống Obama viết email cảm ơn tôi đã hết mình ủng hộ ông (vì tôi đã góp vào quỹ tranh cử của ông tất cả là…$8). Trước và ngay sau khi ông đăng đàn phát biểu tại đại hội Đảng Dân Chủ để được chính thức đứng ra đối đầu tranh cử với người đại diện cho Đảng Cộng Hòa tháng 11 sắp tới đây là ông Mitt Romney.

Thật ra thì cũng chưa chắc ông là người đã tự tay viết email gửi đi. Cũng chưa chắc ông biết có bao nhiêu ủng hộ viên như tôi. Nhưng chỉ cần chi ra một số tiền quyên góp minimum $8 là đủ để mình được thông báo hàng ngày về lần tranh cử rất hào hứng này. Cũng là lần đầu tiên tôi có quyền đi bầu ở Mỹ. Một lá phiếu không hơn một ai. Nhưng cũng chẳng kém anh Mỹ da trắng, da đen hay da vàng nào cả.
Chỉ cần biết bấy nhiêu là tôi vui rồi.

Cũng nhờ vậy mà tôi mới biết chỉ nội trong tháng 8 đã có hơn 1 triệu người như tôi đóng góp vào quỹ tranh cử của ông Obama. Và ông đã có trong tay tổng cộng số tiền gây quỹ lên đến 114 triệu đô.

Một con số quá khổng lồ phải không các bạn?

Nhưng các bạn có biết không, mặc dù ông Mitt Romney là một gương mặt mới, lần đầu tiên tranh cử tổng thổng, nhưng cho đến nay ông cũng đã gây quỹ được lên đến 111 triệu đô.

Rõ là kẻ tám lạng, người nửa cân. Thật không biết ai sẽ thắng.
Rất nhiều người (trong đó thỉnh thoảng có tôi!) thường cho rằng nước Mỹ là nơi mọi người chỉ biết làm việc quần quật suốt ngày, để kiếm tiền, để hưởng thụ. Ngoài ra chẳng có chuyện gì mà họ thật sự quan tâm.

Nhưng lối suy nghĩ ấy thiết tưởng không chính xác lắm nếu so với thực tế. Vì thực tế cho thấy hiện nay có ít nhất là 1 triệu người Mỹ, những người dân bình thường trong xã hội, đã và đang rất quan tâm đến sinh hoạt chính trị của nước Mỹ. Họ quan tâm đến độ quyết định góp tiền ủng hộ Ông Obama tranh cử để được tiếp tục làm tổng thống.

Cũng như hàng triệu người khác đã và đang ủng hộ Ông Romney. Theo cách nhìn của họ.

Đây quả là một điều đáng cho tôi học hỏi. Vì tôi nhận thấy sinh hoạt chính trị thường là điều được mọi người ít quan tâm đến nhất. Một người bình thường trong xã hội, thuộc giới trung lưu, hoặc có thu nhập kém có thể bỏ ra vài trăm đô hoặc vài ngàn đô để làm việc từ thiện. Ở các chùa, viện mồ côi, trong các thôn làng xa, hẻo lánh.
Thế nhưng nếu bạn muốn gây quỹ ủng hộ một cá nhân nào đó để đứng ra tranh cử thì tôi thấy rất ít khi, nếu không muốn nói là rất khó khăn, để bạn nhận được vài trăm đô từ người này.

Một phần có lẽ đây cũng là vì bản chất của con người. Chúng ta thường chỉ cảm động, muốn giúp những gì ở ngay trước mặt ta. Để chúng ta có thể thấy được ngay lập tức niềm hạnh phúc mà chúng ta vừa mang lại cho những kẻ khốn cùng. Khác với việc phải tranh đấu, phải bỏ công lao sức lực và tiền bạc để thay đổi những chính sách bất công đòi hỏi nhiều thời gian và sự dấn thân vào việc vận động hậu thuẫn chính trị để thay đổi chính sách. Vài năm sau chưa chắc đã thấy kết quả.

Một phần khác tôi nghĩ đây có lẽ cũng là vì trong việc dạy dỗ con cái của người Việt chúng ta, các bậc cha mẹ thường không khuyến khích con mình tham gia vào các hoạt động mang tính cách chính trị. Mà họ chỉ thiên về việc ‘ăn hiền, ở lành’, khuyên con nên đi làm việc thiện ở chùa hơn là trực tiếp tranh đấu để xã hội được công bằng hơn.

Mặc dù chúng ta ai cũng biết, hoạt động chính trị chắc chắn và luôn mang lại những ảnh hưởng to lớn nhất, sâu đậm nhất trong xã hội. Nó có thể đem đến sự phú cường chỉ trong hai, ba thập niên cho cả đất nước (Nam Hàn, Đài Loan) hay đến bờ vực thẳm chỉ vì một thế hệ lãnh đạo bất tài, ác độc, coi mạng người như cỏ rác (Đức Quốc Xã, Trung Quốc trong suốt ba thập niên 1950 – 1970).

Không có bất kỳ một công tác từ thiện nào có thể mang đến những thay đổi lớn lao trong xã hội bằng những biến chuyển từ chính sách mà các hoạt động chính trị mang lại.

Vì thế mỗi ngày tôi càng thấm câu: ‘you may not think about politics but politics thinks about you’. Có thể bạn không nghĩ về chính trị nhưng chính trị luôn nghĩ về bạn.

Năm năm về trước khi tôi quyết định về lại Việt Nam tôi tưởng rằng nếu như tôi không nghĩ về chuyện chính trị, không làm chuyện chính trị thì những việc chính trị sẽ không liên quan đến tôi.

Nhưng tôi đã lầm. Vì chính trị, đặc biệt là nền chính trị độc đảng hiện tại ở Việt Nam rất thích nghĩ về tôi. Và tất cả những ai còn quan tâm đến quyền kiểm soát chính trị độc tài, độc đảng của Đảng!

Thế thì dại gì mà tôi không suy nghĩ để dấn thân bằng những hành động cụ thể nếu như tôi không thích nó?

Nhưng mà thôi. Đấy lại là một chuyện khác. Trước tiên và ngay bây giờ là tôi cần phải học cách làm việc của Team Obama. Để làm sao có email của tất cả những ai đã và đang ủng hộ việc tôi làm, đã từng đóng góp cho tổ chức thiện nguyện VOICE, 5 đô, 10 đô để chúng tôi có thể thông báo cho họ biết công việc mà chúng tôi vẫn đang tiếp tục thực hiện.

Đó là giúp đỡ cho những thuyền nhân Việt Nam cuối cùng được định cư ở Canada.

* Blog của Luật sư Trịnh Hội là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
  • 16x9 Image

    Trịnh Hội

    Làm sao để có thể tự giới thiệu về mình một cách tốt nhất và đúng nhất đây hả bạn? Có lẽ bạn chỉ cần biết đại khái như thế này. Tôi sinh ra ở Đa Kao gần cầu Bông, Sài Gòn và sang định cư ở Úc từ năm tôi 14 tuổi. Từ lúc ra trường luật cho đến nay tôi đã sống và làm việc ở Úc, Hồng Kông, Philippines, Mỹ, Anh Quốc và dĩ nhiên là Việt Nam...
XS
SM
MD
LG