Thứ Tư, 19/06/2013
Xem

Tin tức / Ðời sống / Phụ nữ

Tính ứng dụng của ngành Tâm lý tại Việt Nam

Bạn Lan Trần cùng các bạn sinh viên khoa Tâm lý trường Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn Tp.HCM tại buổi giao lưu.
Bạn Lan Trần cùng các bạn sinh viên khoa Tâm lý trường Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn Tp.HCM tại buổi giao lưu.
CỠ CHỮ - +
Trong bài phỏng vấn kì trước về tổ chức Viet Psychology, ban Việt Ngữ đài VOA đã có một buổi nói chuyện với bạn Bảo Ngọc, phụ trách phát triển quan hệ cho tổ chức Viet Psychology, để có những tìm hiểu ban đầu về khát khao của các bạn trong việc phổ biến ngành Tâm lý tại Việt Nam. Ngày hôm nay, mặc dù đang bận rộn với công việc học tập khi tham gia chương trình giao lưu văn hóa ở Nhật, bạn Lan Trần, là chủ tịch của Viet Psychology vẫn dành cho ban Việt Ngữ đài VOA ít phút để kể về chuyến đi giao lưu về Việt Nam của bạn với các bạn sinh viên khoa Tâm lý trường Khoa học Xã hội và Nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh. Đồng thời, bạn Lan cũng chia sẻ kỹ hơn một vài quan điểm cá nhân về tính ứng dụng của ngành Tâm lý ở Việt Nam. Xin mời quý vị cùng theo dõi bài phỏng vấn sau đây.
Lắng nghe bài phỏng vấn
Loading
12:00:00 / -:--:--


VOA: Xin chào Lan, trước hết mình xin gửi lời cám ơn chân thành tới Viet Psychology và Lan đã nhận lời tham gia cuộc phỏng vấn này. Câu hỏi đầu tiên dành cho bạn là lĩnh vực tâm lý mà bạn thấy thú vị nhất là gì?   
 
Lan Trần: Theo mình cảm thấy, trước đây thì mình học về Social Psychology (Tâm lý xã hội), nhưng bây giờ mình đang chuyển sang một hướng khác đó là Quantitative Psychology. Đây là hướng nghiên cứu về các vấn đề xã hội nhưng dùng công cụ về Toán và Thống kê rất mạnh. Thí dụ khi mình có công cụ là mạnh về Toán, Thống kê, cách suy nghĩ, hay làm thế nào để nghiên cứu vấn đề một cách khoa học nhất, bạn có thể nghiên cứu về giáo dục, tính cách, hoặc thậm chí là bạn nghiên cứu thị trường, sản phẩm, thì mình thấy là nếu đi theo con đường này thì tính ứng dụng của nó khá là cao, nó sẽ đóng góp được khá là nhiều cho Việt Nam, chứ không chỉ là học về nghiên cứu nhân cách hay tâm lý của con người.

VOA: Ở các trường cấp 3 của Mỹ, bộ môn Tâm lý được đưa vào mục môn tự chọn và được giảng dạy ở nhiều nơi, mặc dù có thể không đủ chuyên sâu như ở các trường đại học. Còn ở Việt Nam, theo bạn, bộ môn này có nên đưa vào giảng dạy trong chương trình phổ thông hay không và tại sao?

Lan Trần: Mình nghĩ là rất nên đưa vào chương trình phổ thông tại vì học Tâm lý thì giúp ích cho mình rất nhiều. Thứ nhất mình có thể có thái độ cảm thông hơn với người khác. Mình có một câu chuyện như thế này. Ví dụ ở Việt Nam, khi nói về một người nào đó bị nghiện ngập thì mọi người thường đổ lỗi cho gia đình không tốt, hay là do bản thân người đó không có giáo dục, hay là bản thân tích cách người đó quá mềm yếu, nên mới dễ dàng rơi vào con đường nghiện ngập và bị người ta dụ dỗ. Nhưng khi mình học Tâm lý xong thì mình biết được là đôi khi có một vài người khi sinh ra thì bộ não của họ có cơ chế hoạt động khác với người khác. Bộ não của họ rất cần những chất gọi là chất kích thích, kích động người ta, có như vậy người ta mới cảm thấy hạnh phúc được. Thế nên khi mình biết được kiến thức này thì mình thực sự thấy rất ngạc nhiên tại vì trước giờ mình toàn đổ lỗi cho người khác. Sau này thì mình có một cách nhìn thông cảm hơn với rất nhiều người. Đó là bài học thứ nhất.

Bài học thứ hai là khi mình nhìn nhận một vấn đề, thì mình phải luôn luôn đặt câu hỏi lại là cái vấn đề đó có đúng hay không, và mình phải tìm cách nghiên cứu, tiếp cận như thế nào. Ở bên Mỹ có trường phái nghiên cứu gọi là Gratification. Người ta nghiên cứu là nếu người nào biết chờ đợi, thì sau đó người ta sẽ đạt được kết quả lớn hơn. Ví dụ trong thí nghiệm của nhà Tâm lý Maslow, ông đưa cho những đứa trẻ khoảng 3 tuổi một viên kẹo dẻo, ông nói là: “Bây giờ trước mặt có một viên kẹo nhưng bác sẽ đặt ở phòng, 20 phút nữa bác quay lại, nếu cháu đợi được cháu sẽ có 2 viên kẹo. Còn nếu cháu ăn ngay lập tức thì cháu sẽ mất viên kẹo thứ hai." Sau đó Maslow theo dõi sự phát triển của những đứa trẻ này những khoảng thời gian về sau, thì ông phát hiện là những đứa trẻ nào biết chờ đợi thì tương lai của chúng sau này sẽ tốt hơn.

Trong khi ở Việt Nam lại có một câu nói khá nổi tiếng là “sống là không chờ đợi.” Khi học xong thí nghiệm trên của Maslow thì khi mình đọc lại câu “sống là không chờ đợi,” nếu mình không học về Tâm lý thì mình sẽ không suy nghĩ gì về câu đó và coi nó hiển nhiên là đúng. Sau khi mình học Tâm lý xong thì mình nhìn được cái câu đó theo chiều hướng còn lại. Qua đó mình biết được là mình còn phải suy nghĩ về câu đó như thế nào.


VOA: Được biết tháng 8 vừa qua bạn có chuyến giao lưu với các bạn sinh viên khoa Tâm lý ở trường Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn thành phố Hồ Chí Minh. Trước chuyến đi bạn có trông đợi gì về buổi giao lưu, và sau khi giao lưu với các bạn sinh viên thì bạn có nhận xét gì?

Bạn Lan Trần cùng thảo luận với các bạn sinh viênBạn Lan Trần cùng thảo luận với các bạn sinh viên
x
Bạn Lan Trần cùng thảo luận với các bạn sinh viên
Bạn Lan Trần cùng thảo luận với các bạn sinh viên
Lan Trần: Thực ra trước khi đi mình có nói chuyện với các bạn sinh viên thì các bạn nói là các bạn không nắm rõ được các phương pháp nghiên cứu khoa học. Khi mình nói chuyện với một vài bạn làm đề tài nghiên cứu thì mình thấy hướng tiếp cận của các bạn khá là khác với lối tiếp cận ở bên Mỹ. Ở bên Mỹ, khi bạn bắt đầu nghiên cứu thì việc đầu tiên bạn làm là phải đặt được ra một giả thuyết, rồi bạn kiểm chứng xem giả thuyết đó đúng hay sai. Nhưng ở Việt Nam thì mình thấy các bạn còn khá mơ hồ. Các bạn chọn một chủ đề nhưng các bạn không biết cách đặt ra giả thuyết. Ví dụ tìm hiểu về động lực học tập của sinh viên Việt Nam chẳng hạn. Bạn ấy chọn chủ đề nhưng lại không biết cách đặt ra giả thuyết mà lại đi vòng vòng xung quanh chủ đề đó, giống như là một hoàng tử cầm cây kiếm xong vào khu rừng đâm tùm lum mà không biết công chúa ở đâu.

Sau khi mình đến buổi giao lưu, khi đi về thì mình có nghe được phản hồi của các bạn. Ở Việt Nam, đa phần mọi người không biết về phương pháp nghiên cứu vì thực ra đời sống sinh viên khá là khó khăn. Ở Việt Nam Tâm lý có hai ngành chính là Tâm lý trị liệu và Tư vấn nhân sự. Trong quá trình học các bạn mới chỉ nghĩ về làm thế nào được điểm cao, ra trường kiếm được việc làm chứ các bạn cũng chưa nghĩ tới việc phải phát triển nghiên cứu.

Nhưng trong số các bạn đó thì có một số ít các bạn sinh viên muốn tìm hiểu về nghiên cứu. Nhưng vì tài liệu của các bạn ở Việt Nam còn khá là ít. Ví dụ có vài bạn có phàn nàn với mình là hiện tại các trường đại học thì người ta có làm về đề tài nghiên cứu, nhưng sau đó những đề tài đó bị bỏ vào trong kho. Đây là một kho lưu trữ mà sinh viên không được phép đi vào đó để mà xem. Thế nên thứ nhất các bạn còn khá là lúng túng khi chọn đề tài không biết làm giả thuyết nên đi rất lung tung. Thứ hai là về SPSS. Ở Việt Nam các bạn học về nó còn khá sơ sài, chỉ có một lớp thôi. Trong khi đó ở Mỹ, nếu làm SPSS thì đôi khi bạn phải học cả năm thì bạn mới làm được cái phần mềm đó. Sau đó thì mình có giới thiệu với các bạn một dự án mà bọn mình đang làm, đó là tổng hợp lại các bài nghiên cứu của các bạn sinh viên Việt Nam học Tâm lý ở nước ngoài. Nhưng một thực tế là hầu hết các bài nghiên cứu đó viết bằng Tiếng Anh nên cũng có khó khăn với các bạn ở Việt Nam làm nghiên cứu.


VOA: Ở Việt Nam, theo bạn hiện giờ có vấn đề nào về Tâm lý cần được quan tâm chú ý nhất?

Lan Trần: Khi ở Việt Nam mình có nói chuyện với các thày cô dạy về Tâm lý thì mình thấy có chủ đề khá nổi trội ở Việt Nam đó là làm thế nào để phát triển các trò chơi dân gian đối với các trẻ em ở thành thị. Một trong những vấn đề cấp bách nhất đối với trẻ em thành thị đó là học thêm quá nhiều và không có thời gian phát triển vận động cơ thể. Tuy trẻ em được phát triển theo hướng học nhiều, nhưng về EQ (trí tuệ tình cảm) của các em bị thiếu hụt. Mình nghĩ là nếu mình tập trung những chủ đề về tâm lý phát triển thì sẽ khá là tốt và dễ thực hiện hơn so với những nghiên cứu mà hơi bị cao siêu hoặc cần nhiều phương thức khác.

VOA: Bạn có thể chia sẻ một kỉ niệm đáng nhớ nhất hay là vui nhất trong quá trình bạn học Tâm lý được không?

Lan Trần: Một kỉ niệm đáng nhớ nhất của mình đó là cách mình đối xử với những người khác. Năm vừa rồi mình có làm gia sư cho trường, thì một trong những bạn học sinh mình hay làm việc cùng nhất là một bạn bị tự kỉ. Tự kỉ thì có nhiều dạng. Có một số học sinh bị tự kỉ nhưng được giáo dục rất cẩn thận. Hệ thống giáo dục ở đây có thể giúp cho người ta lên được những bậc học cao, tuy là cần nhiều thời gian hơn chẳng hạn. Khi mình làm việc với bạn này thì một vấn đề rất là đơn giản nhưng mà mình phải giải thích rất là nhiều lần. Nhưng bạn đó thực sự là một người rất cố gắng. Mình nhớ có một lần, bạn đó là một dự án tuyên truyền về bệnh tự kỉ với cộng đồng sinh viên tại trường. Sau đó bạn đó có chia sẻ với mình là đôi khi học ở trường thì bạn đó cảm thấy rất khó khăn khi giao tiếp với người khác. Bạn ấy cũng không có bạn thân. Khi đó vì mình không biết cách người tự kỉ giao tiếp như thế nào nên mình mới tò mò hỏi lại bạn ấy là “bạn ơi, giờ mình không biết sao nhưng mà giả sử bạn gặp người khác lần đầu tiên, nếu bạn giới thiệu bạn là một người có bệnh tự kỉ thì có khi là người ta sẽ thay đổi và có cách ứng xử cho phù hợp với bạn chẳng hạn.” Trong quá trình nói chuyện với bạn đó thì tự dưng mình chột dạ và nhận ra một điều là mình dùng từ “normal people” (nghĩa là những người bình thường) và “you.” Tức là mình nhận ra là “chết rồi, nãy giờ không lẽ mình lại dùng cụm từ người bình thường để nói về chúng ta, trong khi ‘you’ lại là thành phần khác, là những bạn tự kỉ. Như vậy không lẽ nào mình lại tách biệt các bạn đó ra khỏi cộng đồng.” Đôi khi trong cuộc nói chuyện thì bạn ấy có thể nhận ra hoặc không nhận ra nhưng mà mình nghĩ là ở một mức độ nào đó đã tác động vào bạn ấy chẳng hạn.

VOA: Xin cám ơn bạn Lan rất nhiều, chúc Viet Psychology sớm đạt được các mục tiêu của mình. Chúc bạn và các thành viên của Viet Psychology cũng sẽ thành công trong công việc, cuộc sống bằng việc sử dụng những kiến thức Tâm lý mà các bạn được học.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Lê Hoa từ: TPHCM
22.10.2012 10:52
Tôi mong VN sớm có được Dân Chũ -Tự Do để lớp trẻ được có được cơ hội, môi trường học hỏi tốt hơn. Mạnh dạn thảo luận và phát huy những sáng kiến riêng của mình chớ không "lo sợ" bị công an mời đi "làm việc" vì không theo đúng"đường lối quy định của nhà nước", hầu phát triễn đất nước giàu mạnh, sạch sẽ và tươi sáng hơn hiện nay.

bởi: Ngô Minh Uy từ: Saigon
22.10.2012 03:38
Tôi là một người làm trong lĩnh vực Tâm lý học tại Việt Nam. Tôi chưa đồng tình lắm về các quan điểm của người được phỏng vấn về những gì đang diễn ra đối với ngành Tâm lý học tại Việt Nam. (Cũng nhân đây, xin quý vị vui lòng tách biệt các vấn đề về thể chế/ đời sống chính trị tại Việt Nam với các vấn đề về phát triển khoa học)

Thứ nhất, tôi cho rằng người được phỏng vấn chưa nắm/ chưa biết nhiều về các hoạt động của ngành Tâm lý học rất đa dạn tại Việt Nam. Tôi đồng ý rằng còn quá nhiều bất cập và chưa đạt được mức độ khoa học và chuyên nghiệp trong lĩnh vực này tại Việt Nam (nhất là mang ra so với Hoa Kỳ), nhưng để "tóm gọn" theo kiểu "Tại Việt Nam...." thì tôi không đồng tình.

Chúng tôi rất mong muốn và sẵn sàng tiếp đón và giới thiệu với người được phỏng vấn về các hoạt động trong ngành Tâm lý học tại Việt Nam bất cứ khi nào bạn có dịp quay lại Việt Nam. Trong cuộc gặp mặt offline trước khi bạn Lan Trần đi Nhật Bản, tôi cũng có phát biểu đại ý rằng (không còn nhớ nguyên văn): Tôi rất đánh giá cao và cảm kích về những gì các bạn đang và sẽ làm cho ngành Tâm lý học tại Việt Nam nhưng xin đừng vội quy kết rằng ở Việt Nam thì chưa có hiểu biết gì về ngành này. Và nhất là những anh chị có cơ hội đi học ở nước ngoài về nếu muốn phát triển hay đóng góp cho nước nhà, cho dân tộc thì đừng đẩy mình thành một nhóm "tách rời" ra khỏi một cộng đồng của những người đang nỗ lực ngày đêm để phát triển ngành này tại Việt Nam.

Tôi rất mong muốn được tiếp chuyện và trao đổi thêm nếu bạn Lan Trần có thời gian và có hứng thú.

Chân thành cám ơn.
Ngô Minh Uy
Trả lời

bởi: @ Ngô Minh Uy
24.10.2012 09:13
Thể chế và chính trị cần tách biệt với phát triển khoa học? Không thể được, nếu muốn thành con rồng hay con hổ!

Thành rồng hay thành hổ có phải là mục đích của dân tộc VN, là điều chế độ CSVN luôn tuyên bố đang dùng tài lãnh đạo của họ đưa VN đến tầm đó?

Ý kiến của bạn một lần nữa xác quyết cơ chế và lối "quản lý chặt" về "giới hạn giáo dục" trong học đường về khả năng phân tích tổng hợp khách quan một cách khoa học.

Chú thích: Xin cung cấp tí thông tin vì tinh thần phân tích phán đoán khách quan cho người đọc ý kiến phản hồi của bài báo nào. Tôi hoàn toàn chỉ là độc giả online, góp ý kiến cá nhân, không có bất cứ liên quan gì đến phe nào được đề cập trong bài viết, ngay cả phe nhà báo cũng không.

bởi: Vậy a
19.10.2012 10:59
VN cần đưa những môn học như thế này vào chương trình chính khóa cho học sinh trung học. Những môn học nhân văn sẽ giúp tạo cho lớp trẽ căn bản về tư duy trí tuệ độc lập, giúp hình thành nhân cách đạo đức.
Đất nước cần những thế hệ biết đứng vững trên chính tư duy và khả năng tự có, hơn là chỉ biết dựa vào "thành quả cách mạng" vốn đã thuộc về quá khứ.

bởi: Nhô Hoa Kỳ từ: Hoa Kỳ
19.10.2012 04:28
Những đề tài của Hồng Hoa, Nhô rất thích. Đó là những đề tài mang đậm tính chất văn hóa và trí thức, và rất lành.

Hổm rày Nhô cố tình không tham gia đề tài này vì một số lý do. Một là, Nhô muốn xem mức độ của bạn dân chủ đối xử với những vấn đề liên quan đến văn hóa và trí thức như thế nào. Hai là, Nhô không muốn là kẻ độc diễn những đề tài mang tính văn hóa và trí thức.

Trước hết, chúc mừng bạn Lan Anh đã chọn đúng hướng tính ứng dụng "tâm lý". Bạn đã chuyển từ tâm lý xã hội sang Tâm Lý Lượng (Quantitative). Đây là một ngành tâm lý khá đặc sắc, mới mẻ. Ngoài ra, bạn còn đưa ra một vấn đề khoa học rất quan trọng, tuy rất cũ như trái đất, nhưng dường như vô cùng xa lạ với các bạn dân chủ tài ba lỗi lạc, 3 trời 4 bể của Nhô, đó là vấn đề "phương pháp nghiên cứu khoa học".

Nhô đợi mãi, ngóng đến gần gãy cả cổ xem các bạn dân chủ biết gì, có chút khái niệm gì về "Quantitative Psychology" và "phương pháp nghiên cứu khoa học". Các bạn dân chủ làm Nhô thất vọng quá! Những ý kiến của các bạn đã chứng tỏ các bạn hoàn toàn xa lạ, không có một chút khái niệm nào về những vấn đề này. Nói là các bạn không có khái niệm về "Quantitative Psychology" thì còn thông cảm, dù sao đó là vấn đề mới mẻ của nhiều người. Nhưng vấn đề về "phương pháp nghiên cứu khoa học" thì các bạn dân chủ cũng mịt mù khói lửa.

Thật ra, điều này cũng không gọi là ngac nhiên lắm! Hãy nhìn các ý kiến của các bạn dân chủ trên khắp diễn đàn đã cho thấy các bạn không bao giờ biết áp dụng Critical Thinking, và cũng không hề có một chút tinh thần của phương pháp khoa học khi đưa ra những ý kiến của mình. Tuyệt đại đa số các ý kiến của các bạn dân chủ đều là những ý kiến không có lượng(no quantity, và no quality), tức toàn những ý kiến không có khả năng đưa ra được những bằng chứng, những con số có thể quan sát và đo lường được.

Quantitative Psychology, Tâm Lý Lượng(tạm dich là thế), chúng ta chú ý đến chữ "Quantitative" tức những gì thuộc về, mang tính chất có thể quan sát (observable) và đo lường(measurable) được. Mà truyền thống của các bạn dân chủ thì toàn là tin những điều không thấy, không thể quan sát và không thể đo lường được!

Quantitative Psychology là gì? Không cần phải học môn hoc này, người có chút tinh thần khoa học, phương pháp khoa học thì cũng có thể hiểu đó là môn học những phương pháp và kỹ thuật, chủ yếu ở đây là phương pháp và kỹ thuật Toán học và Thống kê, để tìm hiểu về tâm lý con người. Tiến trình tâm lý (Psychological process) không thể nói khơi khơi theo cảm tính, định kiến, hay lòng thù hận mà phải là kết quả những "Lượng" được đo lường và quan sát được qua "phương pháp nghiên cứu khoa học", thông qua các phương pháp và kỹ thuật khoa học.

"Phương pháp nghiên cứu khoa học" là gì?

Có một mối liên hệ rất gần gủi giữa Critical Thinking và "Phương pháp nghiên cứu khoa học".

Critical thinking đòi hỏi các bạn lấy, hay tìm tòi cho ra những thông tin(info) và dữ kiện(data) khách quan, tức những thông tin và dữ kiện có thể quan sát và đo lường được, phân tích và lý giải những thông tin và dữ kiện đó một cách khách quan, để đi đến những kết luận giá trị. Và mục đích của "phương pháp nghiên cứu khoa học" cũng chỉ nhầm mục đích tìm ra các kết luận giá trị.

Vậy thì "phương pháp nghiên cứu khoa học" là gì?

Thôi, khuya rồi, mệt rồi, Nhô đi ngủ đây. Mơi còn phải đi kiếm cơm. Mơi mở mạng xem các ý kiến phản hồi của các bạn dân chủ theo tinh thần "phương pháp nghiên cứu khoa học", theo chiều hướng Critical Thinking hay chỉ là những phản biện, phản hồi chửi bới là chính đây?

Chửi bới đâu có gì hay đâu? Hàng tôm hàng cá chửi chắc chắn chửi hay hơn các bạn dân chủ.
Trả lời

bởi: Tìm thông tin khách quan?
20.10.2012 21:48
Tìm đâu ra thông tin khách quan hầu phục vụ cho critical analysis before critical thinking? Nhô biết quá rõ chế độ kiểm soát thông tin của phe mình rồi, múa võ sơn đông làm chi, qua mắt được ai chứ!

Bắt bọn trẻ làm bánh mà không cho chúng vật liệu cần thiết... Như Nhô vẽ ra phương pháp thì nghe hay, mà áp dụng thì trật đường rầy vậy đó.
Trả lời

bởi: Bùng nổ thông tin?
24.10.2012 09:00
Thế mớ firewalls với còng số 8 liên tục chụp mũ và báo chí nhà nước kiểm soát là bùng nổ thông tin khách quan à?

Muốn có khách quan thì trước hết phải đa chiều! Không có đa chiều thì miễn bàn khách quan chi nữa. Điều hiển nhiên như 1 cộng 1 là hai, rằng CSVN độc tài chuyên chế, giáo dục hoàn toàn một chiều thì một "diển giả online" như Nhô dùng lập đi lập lại hai từ Khách Quan hàng triệu lần cũng chỉ là tuyên truyền sáo rỗng cho hệ thống giáo dục tư duy phi khách quan.

Tôi nhấn mạnh hai chữ Tư Duy đó nhé. Đừng lan man ra khỏi phạm trù này, vì chúng ta đang tranh luận đề tài môn học nhân văn, ở đây là nhân bài báo liên quan đếnTâm Lý học.

Trả lời

bởi: Nhô Hoa Kỳ từ: Hoa Kỳ
22.10.2012 06:53
Nên nhớ, chúng ta đang sống trong thời đại bùng nổ thông tin.

Bạn không thể tiếp cận thông tin khách quan đó là lỗi ở trình độ nhận nhức của bạn mà ra.

Cứ theo tinh thần ý kiến của bạn, bạn vẫn chưa nhận thức được thế nào là khách quan (objective) và thế nào là chủ quan (subjective). Đây là nhận thức rất cơ bản trước khi bạn tìm các sử dụng phương pháp Critical Thinking và "phương pháp nghiên cứu khoa học".

Bạn vẫn còn mù mờ về những vấn đề Khách quan và Chủ quan thì bạn vẫn còn mãi mãi chìm sâu dưới "Hố Thẳm Tư Tưởng" trong truyền thống toàn tin những điều không thể quan sát và đo lường được.

bởi: Hạnh từ: TP HCM
17.10.2012 16:45
" Non sông Việt nam có trở nên gấm vóc hay kg, chính là nhờ vào công học tập của các cháu".
-Nhưng học tập cái gì? Chủ thuyết cộng sản đã quá lỗi thời!
Học cái gì mà chỉ thấy toàn là mánh mung, cướp giật, tham nhũng, vơ vét bất kể nhân nghỉa và tàn ác với người đồng hương của mình?

bởi: I love Vn từ: Saigon
17.10.2012 04:55
Cám ơn các bạn trẻ có tâm huyết với nước nhà, quả thiệt, tình trạng học hành tại VN bị áp lực quá lớn bởi gia đình, bởi part time job, bởi các khoản vay từ ngân hàng,,,ect..Chỉ có học và học, có nhiều bạn rơi vào trạng thái trầm cảm, stress nặng. Mong các bạn trẻ việt hải ngoại hãy đem tất cả những thứ gì tinh túy nhất của thế giới về truyền đạt lại cho các bạn khác. Góp phần hưng thịnh cho quốc gia, chính các bạn là người nắm vận mệnh, nước nhà, Mong các bạn hãy:
" Yêu tổ quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt, đoàn kết tốt
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm"
Đây là lời dạy của Chủ Tịch Hồ Chí Minh vô vàn kính yêu của chúng ta, Người đã từng nói : " Non sông Việt nam có trở nên gấm vóc hay kg, chính là nhờ vào công học tập của các cháu".
Xin Chúc mừng Viet Psychology, cá nhân tui xin chúc mừng những chủ nhân tương lai của đất nước. VN cần các bạn.

bởi: Vô danh
16.10.2012 17:27
Trong một xã hội mà trên là cướp lớn dưới là cướp nhỏ thì đâu cần gì tâm lý: thấy đâu cướp được thì cướp !
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Video

Video Các tổ chức nhân quyền kêu gọi Mỹ can thiệp cho LS Lê Quốc Quân

Trung tâm Robert Kennedy yêu cầu Việt Nam phóng thích luật sư Lê Quốc Quân (Phỏng vấn ông Lê Quốc Quyết, luật sư Trần Thu Nam, Giám đốc Cơ quan NED Carl Gershman). Các tổ chức nhân quyền quốc tế yêu cầu Việt Nam phóng thích luật sư Lê Quốc Quân (Phỏng vấn luật sư Nani Jansen, cố vấn luật cao cấp của tổ chức Media Legal Defense Initiative). Ngân hàng Thế giới cam kết giúp các thành phố lớn ở châu Á tránh bị tác động của tình trạng biến đổi khí hậu. Người tị nạn trên toàn cầu lên đến mức cao nhất trong 18 năm nay. Trung Quốc loan báo Bắc Triều Tiên muốn tái tục đàm phát 6 bên về hạt nhân. Trung Quốc bị tố cáo hạn chế tự do ngôn luận của Tây Tạng. Xem thêm: http://www.voatiengviet.com/ và http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo