Thứ Tư, 23/07/2014
Xem

Blog / Like-Go-America

Phòng 'bệnh' hơn chữa 'bệnh'

Đừng quên, khả năng phục hồi 'bệnh' hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng thích nghi và khả năng 'miễn dịch' của bản thân bạn.
Đừng quên, khả năng phục hồi 'bệnh' hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng thích nghi và khả năng 'miễn dịch' của bản thân bạn.
Blog tuần trước, Cá Vàng có nói đến vấn đề shock văn hóa nhưng cuối bài Cá Vàng đã ngay lập tức nói rằng các bạn hãy xốc lại tinh thần để bắt đầu cuộc sống mới. Nghe rất là nhanh phải không các bạn? Thực tình mà nói thì shock văn hóa là một khái niệm khá trừu tượng và cũng không phải tất cả mọi người đều bị cú shock này đánh trúng. Nói đơn giản, khi bạn gặp phải một phong tục tập quán hay lối sống nào đó khiến bạn bị rơi vào tình trạng bàng hoàng, ngỡ ngàng đến mức không kịp trở tay hay không biết chuyện gì đang xảy ra, thì có lẽ bạn vừa bị shock văn hóa rồi đó.

Một ví dụ nhỏ thôi, ở Việt Nam đi nhà hàng ăn uống rất ít khi khách hàng để lại tiền
Thông thường người ta hay tip khoảng $2,3 hay $5. Đừng quy đổi mệnh giá sang tiền Việt Nam, bạn sẽ còn bị shock hơn đấy...Thông thường người ta hay tip khoảng $2,3 hay $5. Đừng quy đổi mệnh giá sang tiền Việt Nam, bạn sẽ còn bị shock hơn đấy...
x
Thông thường người ta hay tip khoảng $2,3 hay $5. Đừng quy đổi mệnh giá sang tiền Việt Nam, bạn sẽ còn bị shock hơn đấy...
Thông thường người ta hay tip khoảng $2,3 hay $5. Đừng quy đổi mệnh giá sang tiền Việt Nam, bạn sẽ còn bị shock hơn đấy...
boa hay tip cho nhân viên phục vụ; nếu bạn để lại tiền boa thì người được bạn boa nghĩ hôm nay bạn vừa trúng số hay được tăng lương cho nên mới vui thế. Nhưng ở bên Mỹ, để tiền tip lại cho người phục vụ là một hành động rất bình thường. Cho dù bạn tới một nhà hàng ở khu vực nông thôn và thành thị, bạn đều nên để lại tiền tip. Không biết ở những nơi khác thế nào nhưng ở chỗ Cá Vàng học, nếu bạn đi với một nhóm người khoảng mười người trở lên, số tiền bạn phải tip tối thiểu là 10% số tiền trong hóa đơn của bạn. Nhưng nhớ đừng nhẩm tính quy đổi sang tiền Việt Nam, bạn sẽ thấy hơi "đau lòng" đấy...

Chuyện tip thì có lẽ cũng không to tát đến mức để khiến bạn bị shock văn hóa đâu, nhưng điều Cá Vàng muốn nói tới là nếu không tìm hiểu về văn hóa, lối sống của địa phương thì bạn sẽ trở thành một người kì quặc trong mắt mọi người. Tất nhiên, nếu bạn là một người ham học hỏi và không ngại mắc lỗi, thì đây sẽ không phải là vấn đề. Thực ra, người Mỹ đa số cũng rất vui vẻ và sẵn sàng trả lời bạn nếu bạn có không hiểu điều gì đó. Kể cả tiếng Anh của bạn không tốt lắm và bạn phải cần dùng đến tay chân để trợ giúp.

Tuy vậy, nếu chẳng may bạn không nằm trong trường hợp trên, thì quá trình từ lúc bạn bị shock cho đến lúc vực dậy tinh thần không phải lúc nào cũng nhanh như thế, và cũng không có phương thuốc bí truyền nào để giải quyết chuyện này. Bởi lẽ, khả năng phục hồi “bệnh” hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng thích nghi, khả năng “miễn dịch” của bản thân – tức là không ngại bị cười mỗi khi phạm phải một lỗi nào đó, và dĩ nhiên còn vào việc bạn bị shock cái gì.

Bạn có nghĩ bạn sẽ vượt qua được rào cản shock văn hóa này không?Bạn có nghĩ bạn sẽ vượt qua được rào cản shock văn hóa này không?
x
Bạn có nghĩ bạn sẽ vượt qua được rào cản shock văn hóa này không?
Bạn có nghĩ bạn sẽ vượt qua được rào cản shock văn hóa này không?
Phòng “bệnh” hơn chữa “bệnh.” Điểm mấu chốt để tránh cái shock văn hóa này chỉ có thể nhờ vào việc trước khi sang Mỹ, bạn nên cố gắng chuẩn bị kĩ lưỡng mọi mặt, không chỉ chuyện tiền bạc, visa, mà còn là từ kiến thức, tinh thần, thể chất, và thời gian. Một khi bạn đã chuẩn bị kĩ càng thì mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Chính vì thế mà Cá Vàng mới nói, không phải 100% các bạn du học sinh hay những người mới sang Mỹ đều gặp phải vấn đề này.

​Bản thân Cá Vàng cũng may mắn chưa hề phải trải qua cảm giác shock này, nhưng bởi vì Cá Vàng lại chứng kiến một vài trường hợp các bạn vì không vượt qua được rào cản này mà đã bỏ dở chuyện học hành và quay về nước. Những trường hợp này tuy không nhan nhản như sao trên trời, nhưng cũng không phải thuộc dạng “động vật quý hiếm trong sách đỏ.” Và cũng là vì Cá Vàng thấy tiếc cho những trường hợp như thế này, cho nên Cá Vàng nghĩ đây “hình như” cũng là chuyện khá quan trọng.

Đi du học, du lịch, hay du gì đó chăng nữa, thì chắc chắn sẽ ngốn một khoản tiền và thời gian của bạn. Số tiền bỏ ra cho chuyến đi cũng sẽ tỉ lệ thuận với độ dài chuyến đi của bạn. Nhìn vào mặt tích cực, nếu khi bạn đã mất nhiều tiền và thời gian và vì lí do nào đó mà phải quay về một cách dở dang thì sẽ rất đáng tiếc, nhưng bù lại, bạn sẽ có được một bài học và một lần trải nghiệm phải không. Dù gì thì Cá Vàng cũng không mong các bạn sẽ gặp phải điều đó.

Nếu bạn muốn biết thêm về vấn đề nào đó liên quan tới chuyện du học, du lịch, hay nói chung là sang Mỹ, thì hãy cho Cá Vàng biết qua email voatiengvietblog@gmail.com hoặc để lại comment ở dưới nha.

Cá Vàng

Mong với những trải nghiệm nho nhỏ nhưng rất thật của mình với tư cách là một du học sinh ở Mỹ, mình có thể giúp được một số người, đặc biệt những ai Thích Đi Mỹ, có thể hiểu hơn chút ít về miền đất Bắc Mỹ này.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: GenX từ: Bắc Mỹ
24.01.2013 10:38
thường gì ít nhất cũng phải 15%, nếu họ phục vụ tốt thì 20%.
nhà hàng tàu kựa thì 10% - 15%, gì bọn nầy phục vụ kém, không có gì đáng nói.

bởi: Trung Quân từ: USA
22.01.2013 13:27
@ BSN, Thái and LeHang: Xin góp ý với các bạn về tiền "Pour Boire - Tip - Boa - Bo - Buộc voa" của các bạn: ở Úc không có "ưu tư" vấn đề này. Còn ở Mỹ ư? Nếu bạn để lại trên bàn tiền cắc (loại coin - giá trị cao nhất là 25 cents - nhỏ là 1 cent), đó là cách không hài lòng sự phục vụ! Các tiếp viên căn cứ vào tiền tip nhiều ít hay chỉ tiền cắc là biết sự phục vụ của mình tốt hay tệ!

Bác BSN nghe nói có xe Đức mời BTN đi thăm 36 phố, chắc là xe "Mẹc" rồi, bác "cỡi" xe này mà đi massage thì tiếp viên nào chả phục vụ đến bến? mà nghe bác "bo" có 100 ngàn đồng VN thì xem ra còn "bèo" ý chứ nhể?

Bạn Thái ta đi massage chân mà có bà xã đi theo... oh, chịu quê chút vậy, chứ đi một mình cơ, mà "bo" trước khi làm massage cơ... Nghĩ ra lấy cách cho tiền "bo" trước, ông bạn Aussie nha. Đồng tiền đi trước đồng tiền khôn... Tiếp viên vui vẻ phục vụ... Chứ "bo" sau... tiếp viên vừa làm vừa thầm hỏi: "Người bảnh bao, chắc hầu bao... có là bao. Thôi thì làm 50% năng suất vậy"....

Bạn LeHang: GD đi nhà hàng, con gái tôi lại "thủ" tiền tip mang theo... bé giỏi toán... nhẩm ra 10% rồi cộng trừ sao cho ra số 5, 10, 20 dollars. Còn đi massage hay cafe thì bố đi một mình... có lẽ "bo" đẹp hơn bác BSN...

Cá vàng và các bạn của Cá Vàng đừng theo anh em tôi nha... cũng tip vậy mà thủ sẵn 1 dollar mới toanh là lịch sự rồi - Giữ đồng coin để giặt quần áo...

Chúc các bạn vui vẻ... thảnh thơi như cá vàng bơi trong bể kính.

bởi: Bưng Phở từ: 4 vùng chiến thuật
22.01.2013 12:53
Đúng là nhập gia phải tùy tục. Khi đi ăn ở các tiệm fast food, tự phục vụ như McDonald's, Burger King, tôi chẳng bao giờ thấy người ta bỏ tiền tip. Tuy nhiên, có rất nhiều lần tôi có dịp đi ăn chung với các bạn Mỹ cùng trường cũng như cùng cơ quan vào các tiệm như Denny's, IHOP, BJ... người Mỹ họ cho tiền boa từ 15% trở lên là thường. Bây giờ sang đến chuyện quán ăn của người VN: dạo mới qua, tôi đã từng làm nghề bưng phở. Tiền boa của khách luôn bị chủ giữ lại với lý do là phải chia đều cho tất cả mọi nhân viên. Sự thật phũ phàng là những người bưng phở hầu như được rất ít và nhiều khi không hưởng được tiền boa của khách.

Bên cạnh việc tiền boa, phong cách phục vụ (xin tạm gọi là customer service) của nhà hàng VN tại Mỹ thật là bê bết. Bạn hãy vào thử tiệm cà phê Starbucks mà xem: người lấy order cà phê nói chuyện với bạn rất lịch sự và nhã nhặn vì họ đã được huấn luyện để vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi với hy vọng bạn sẽ trở lại mãi. Ngược lại, khi vào tiệm phở, nếu không quen biết, bạn rất thường gặp những người bưng phở nói chuyện cộc lốc. Về VN cũng vậy thôi. Ra tiệm bún riêu đầu đường, bà bún riêu hất hàm: "Ăn gi? Tô lớn hay tô nhỏ..." Vietnamese style, phải không bạn? Vô tư!

bởi: LeHang từ: Germany
21.01.2013 12:58
Khi xưa còn bé mỗi lần Ba tôi về phép mấy ngày là tôi được ba tôi dẫn đến các tiệm kem ở góc Thương xá tax Sài Gòn, ăn xong thì ba tôi để lại mấy đồng bạc cắc trên bàn trước khi rời quán. Lúc đó tôi mới nói: Ba bỏ quên tiền. Ông ta nhìn tôi rồi nói: Ờ Ba cố tình đó con.

Lúc đó tôi tự nghĩ là: Phải chi mình có số tiền cắc đó để bỏ vào con heo đất thì vui biết mấy! Dần dần lớn lên thì mới hiểu ra đó là tiền buộc voa, một kiểu cám ơn lịch sự cho sự phục vụ tận tình. Đúng là phong cách lịch sự của người dân thành thị và nó trở thành một thói quen ngấm dần vào người Sài Gòn lúc đó.

Khi đến Tây Đức ty nạn cũng cái thói quen đó mà cũng bở ngỡ không ít và cũng là một kinh ngiệm thú vị. Bởi là khi để lại tiền cắc lại trên bàn rồi rời quán café, thì cô phục vụ chạy theo và nói: Này Ông, Ông bỏ quên đồ trên bàn, mời Ông trở lại để nhận. Rất khó giải thích là tại sao mình làm vậy, sợ làm tổn thương tự ái của cô phục vụ trẻ, nên phải trở lại cầm lấy số tiền cắc đó xin lỗi cô ta rồi cám ơn cô ta…

Ở Pháp thì buộc voa là một thông lệ giống như ở Sài Gòn dạo xưa, uống xong tách cà phê nhiều lúc chẳng cần phải gọi trả tiền khi quán café đó quá đông khách, tự động để lại tiền trên bàn mà chẳng ai chạy theo để nhắc là bỏ quên đồ. Ở Ý đại Lợi cũng như vậy, buộc voa đã là thông tục, nhưng ít ai để lại tiền buộc voa trên bàn như ở Pháp, lúc người phục vụ đem hóa đơn đến để trên bàn thì tiền trả và tiền buộc voa được đặt lên hóa đơn. Nếu không hài lòng với sự phục vụ, thì đưa tiền trả thẳng vào tay người phục vụ.

Nói đúng ra là kiểu buộc voa nó đã có ở VNCH trước đây rồi và nó cũng trở thành phong tục trong người Việt tỵ nạn xuất gốc từ VNCH. Nó chỉ mới mẻ với cô Cá Vàng sinh sau khác chế độ nên nghĩ rằng đó là một cái schock văn hóa. Còn đối với những người sinh ra tại VNCH và lớn lên ở VNCH, thì chuyện buộc voa là một việc làm để gián tiếp nói lên sự cám ơn cho sự phục vụ lịch sự và kính trọng khách hàng.

Còn có rất nhiều cái khác nữa đã từng có ở VNCH mà hiện nay ở Việt Nam không còn, chỉ còn lại ở người Việt tỵ nạn csvn ở hải ngoại, ngoài câu chuyện buộc voa của cô Cá Vàng. Nếu lại một lần chung đụng nữa, thì đừng xem đó là cái schock văn hóa mà nên tự hào là Việt Nam đã từng có thời gian như thế, chẳng thua gì ai. Ngay chính tại Việt Nam sau 30 April 1975 cũng đã từng có schock văn hóa mà cô Cá Vàng không nhận ra thôi đó.

bởi: Bình sọ não@Thái từ Úc từ: Hn
21.01.2013 05:39
@ Thái từ: Úc.
Bạn nói đúng chỗ BSN khoái.Cái món matsa chân rất tốt cho sức khoẻ người có tuổi,dân thể thao và các quý bà .
Đàn ông bao giờ cũng bo rất cao,từ 100 ngàn trở lên,cô nào khéo nói chuyện,tay nghề tốt có thể được nhiều hơn, mình hài lòng mà zui zẻ móc bóp.Các bà các cô cho rất ít, nhân viên cũng phải vui thôi,không cho cũng chẳng sao, miễn lần sau không đến.Chủ tiệm nhiều khi phải ra xin lỗi vì sự mè nheo của nhân viên.Bởi vậy khách nam đến là nhân viên vui lắm,khách nữ họ thường đùn đẩy nhau sau "cánh gà",chủ tiệm phải luân chuyển cho bình đẳng.
Nếu có thêm cô kĩ thuật viên nữa duyên dáng sẽ sàng xin cùng phục vụ,bạn phải lưu ý đến túi tiền của mình, phải cho gấp đôi luôn,mánh này chủ tiệm thiệt thòi nhưng không dám phản ứng.Mà hình như cánh đàn ông cũng khoái nhiều nhân viên quây quanh mình,vua cũng phải ghen tỵ!


bởi: Thái từ: Úc
20.01.2013 20:25
Nói về chuyện tiền tip thì đúng ra là “nhập gia tùy tục”. Mỗi nơi mỗi khác nên tùy cơ mà ứng biến. Chẳng hạn ở Úc, nơi tôi sinh sống không có tiền típ. Chỉ ở những nơi thật sang trọng (nhà hàng 5 sao chẳng hạn) thì có thể có tiền tip nhưng đã được tính sẵn trong hóa đơn gọi là service charge. Khách hàng cứ việc trả tiền đúng trong hóa hơn chứ không bận tâm chi cả. Nhưng hầu hết các dịch vụ đều không có tiền tip. Chủ nhân phải trả lương nhân viên đúng theo luật định nên nhân viên không cần phải nhờ tiền tip mới sống được. Một số nhà hàng Tàu hay Việt cũng có thuê nhân viên trả tiền mặt thấp hơn lương tối thiểu. Nhưng những nhân viên này là dân du lịch làm lậu hay dân ăn welfare làm lậu kiếm thêm tiền nên họ cũng không phàn nàn chi.

Tôi có lần sang Mỹ được bà con đãi ăn phở ở khu Little Saigon. Nhân viên bưng phở ra không có thái độ vui vẻ lịch sự nhưng sau khi ăn xong người bà con tôi cũng để lại tiền tip. Tôi có thắc mắc thì người bà con tôi nói rằng dù họ có phục vụ thế nào đi nữa cũng phải để lại tiền tip nếu không muốn bị chưởi.

Có lần tôi về VN. Tôi và bà xã đi massage chân. Giá họ để trên bảng là 100 ngàn cho mỗi người. Massage xong bà xã tôi cho tiền típ là 20 ngàn cho mỗi cô massage. Tính ra là 20% giá dịch vụ. Vậy mà họ không chịu, nói rằng giá 100 ngàn là chi phí phòng ốc còn nhân viên thì không có lương nên phải nhờ tiền tip của khách. Cuối cùng bà xã tôi phải cho tiền tip 50 ngàn cho mỗi cô massage thì họ mới vui.

bởi: Bình sọ não từ: Hn
20.01.2013 13:28
@Vô danh. Tôi rất thú vị với blog cá vàng,đề tài nhẹ nhàng và hết sức bổ ích.Tôi đồng ý với ông về tương lai nước Việt khi bọn trẻ" xuất cảng" sang đó học hỏi đỉnh cao trí tuệ,nó giống như phong trào Đông du,Tây du khi xưa.
Lớp trẻ dân bản xứ đã quen môi trường xã hội Việt,khi về sẽ dễ hoà nhập hơn, các em sẽ có nhiều cơ hội cống hiến được tài năng ở quê hương.Mầu cờ sắc áo mang theo thể hiện quốc gia,dân tộc gốc gác,chắc chúng không mang nhiều ý nghĩa chính trị,vả cũng chỉ có một chọn lựa.
Xem các băng đĩa hải ngoại,có ca sĩ hát tiếng Việt rất hay nhưng khi phỏng vấn lại dùng tiếng" lạ", hoặc bí từ phải dùng tiếng Anh thay thế.Cô Kỳ Duyên cũng vậy,có khi dùng từ Việt chưa chuẩn,dễ gây hiểu lầm.Dân Việt không có cộng đồng mạnh mẽ như người Hoa (đã thành truyền thống ).Dám chắc đến thế hệ thứ 4,5 tiếng Việt sẽ trở thành quá khứ trong không ít gia đình Việt bên đó.
Bạn đã nhận ra và BSN thấy rất đúng.Ngay bây giờ,lũ trẻ về thăm quê nhà,chúng đã dùng tiếng Việt giao duyên rồi.Cũng hơi buồn,buồn nhất là khi chúng cãi cọ nhau,rõ ràng chúng nghe và nhận biết đang bị xúc phạm, nhưng lại không thể dùng tiếng bản xứ trôi chảy để phản ứng lại,còn kẻ nghe lại mù tiếng "lạ"!

bởi: Bình sọ não từ: Hn
20.01.2013 13:23
@ T.Le từ: West.Cali.USA
Thứ 7 rỗi rãi,comment cho ông.
Những câu hỏi tôi xía vô ,có thể ông khó chịu ,nhưng hãy tự hỏi ông đang ở đỉnh cao nào?
Kể từ 1975,đã có đến hơn hai thế hệ không còn nghe tiếng súng.kẻ cầm súng không thua,kẻ thắng là người đánh cờ,họ cũng đã lần lượt ra đi.
BSN đưa ra 3 câu hỏi trong đó câu 2 về phim ảnh mang tính trắc nghiệm.Tuy ông khó chịu nhưng kì thực ông đã trả lời ngọn ngành và thể hiện được sự hiểu biết trong lãnh vực này.Cám ơn ông.
Nhiều người tự hào về xã hội Mỹ, họ đang sống và hưởng trọn vẹn đỉnh cao của nền văn minh.Có nhiều kẻ hơi thái quá.Hy vọng ông không ở vế thứ 2.
Đất nước văn minh không có nghĩa công dân nào cũng tuyệt vời.
Đất nước kém phát triển không có nghĩa toàn kẻ ngu xuẩn.
Ông có cái nhìn méo mó,có thể là bảo thủ về trình độ dân trí nước Việt,nó không liên quan đến "đỉnh cao trí tuệ".Công nghệ thông tin cho phép học hỏi lẫn nhau , trình độ dân trí dần san bằng,nó có liên quan đến học vấn, nhưng không phải điều kiện tiên quyết.Ông gõ tiếng Việt không dấu không có nghĩa ông kém về học thức,xin ông hiểu cho điều này.
Nếu mạt sát nhau,BSN có cả kho từ vựng,nó nhiều như kho vũ khí Hoa kỳ,nhưng đem ra sử dụng,không phải ai cũng có gan .BSN chỉ dám to gan sử dụng để chống phát xít bành trướng TQ.
Chào ông,chúc ông sức khoẻ!

bởi: tony từ: canada
20.01.2013 12:13
Xin góp ý với Cà Vàng, bạn không nên thay đổi tùy tiện chử " y" bằng chử " i " trong văn phong của bạn, thí dụ bạn thay chử " kỹ càng " bằng chử " kĩ càng " là không đúng. Nhiều người ờ quốc nội còn sửa cả tên nước Mỹ thành Mĩ làm cho khác nghĩa đi, tưởng tượng bạn viết tên cô gái nào đó là Thúi thay vì Thúy thì quê lắm đấy.

bởi: s từ: charlotte nc
18.01.2013 18:33
Thân gữi Bạn. tiền tip ở Mỹ mà bạn nói 0 cho là tùy bạn ,thì bạn đã 0 hiễu gì về
nước Mỹ....cá vàng nói đúng 99 phần trăm.Tối thiểu là bạn phãi Tip 10 phần trăm
hoặt hơn nửa.ỡ CALI thựt khách cho Tip rất ít...vì nhiều chuyện Ẩn khuất dữa Chũ
và người làm...còn những Tiễu Bang khát họ cho TIP rất cao. nơi tôi ỡ 2 người đi
ăn thì bõ Tip 7.usa trở lên.còn bạn đặt tiệt...thì Nhà hàng cộng thêm 10 đến 15%
tip..mong các bạn mới đến mỹ du học cũng nên hiễu biết về TIP đễ người ta khõi
chưỡi mình Quê mùa hoặc Keo Kiệt.....

bởi: Cá Lòng Tong
18.01.2013 17:44
Cái bác nào mà nói người Mỹ cho tiền típ là cố ý phô truơng classy của chính họ thì bậy quá, không biết bác này đang ở Mỹ nào Mỹ Tho, hay Mỹ Tường. Tui đã từng đi làm nghề phục vụ nhà hàng, và lương của tôi là tiền tip, vì lương chính chỉ là tượng trưng ngoài trừ các nhân viên "hành chính" trong nhà hàng, mà bác biết tui làm được nhiều tiền hơn cả nhân viên "hành chính" này, nên đứa nào cũng muốn ra chạy bàn. Tại sao? vì hầu hết người Mỹ nào cũng biết là luơng người chạy bàn chính là tiền tip.

bởi: Vô danh
18.01.2013 16:14
Phòng bệnh hay nhất là đề cao tinh thần hòa nhập,hòa mình với thiên hạ. Hạ nhiệt cái tự tôn tự đại của cá nhân mình.

bởi: Bình sọ não từ: Hn
18.01.2013 12:39
Ở Việt Nam đi ăn không có lệ tiền boa.Cái dở của dân Việt là hay sĩ diện,gọi bừa bãi rồi ăn không hết.
Nhà hàng luôn có những hộp sốp, để thực khách cần là đóng hộp mang về.Gọi nhiều đồ ăn cũng thể hiện sự tiếp đãi bạn bè ân cần.
Giới trẻ thành thị giờ rủ nhau đi nhà hàng nhân một cớ lãng nhách,ví dụ ..có một cái đầu hớt kiểu mới...Họ ăn và đóng góp ngay tại bàn ăn,chia đều luôn,gọi là ăn kiểu Đức.Vui và rất thoải mái.
Có một thứ dịch vụ buộc phải có tiền boa,nó là 100% luôn,dịch vụ matsa thư dãn...lịch sự!
Mang mấy thứ này sang Mỹ chắc shok luôn.

bởi: Bình sọ não từ: Hn
18.01.2013 12:13
@cdmx từ: USA
Cám ơn bạn.BSN đưa ra 3 câu hỏi ,trong đó câu đầu tiên rất thiết thực cho bản thân và bạn bè. Cho con cháu sang Mỹ du học là ước mơ và hoàn toàn trong tầm tay nhà BSN.Đây là đồng tiền kiếm ra rất sạch sẽ bạn ạ.
Câu hỏi thứ 2 mang tính thử nghiệm.BSN hoàn toàn hiểu về ngôn ngữ điện ảnh,nó là thứ ngôn ngữ cả thế giới đều hiểu,không cần có thông dịch viên.
Câu hỏi 3 hoàn toàn không biết nên được bạn giải thích.Việt Nam là xứ nóng,chưa có tầu điện ngầm,vả lại hệ thống sưởi ở Việt Nam không có thiết kế hiện đại,người ta hay dùng cái sưởi điện cá nhân,hết mùa lại cất đi.
Trân trọng!

bởi: sam từ: usa.charlotte NC
17.01.2013 22:01
Thân gữi Bạn. tiền tip ở Mỹ mà bạn nói 0 cho là tùy bạn ,thì bạn đã 0 hiễu gì về
nước Mỹ....cá vàng nói đúng 99 phần trăm.Tối thiểu là bạn phãi Tip 10 phần trăm
hoặt hơn nửa.ỡ CALI thựt khách cho Tip rất ít...vì nhiều chuyện Ẩn khuất dữa Chũ
và người làm...còn những Tiễu Bang khát họ cho TIP rất cao. nơi tôi ỡ 2 người đi
ăn thì bõ Tip 7.usa trở lên.còn bạn đặt tiệt...thì Nhà hàng cộng thêm 10 đến 15%
tip..mong các bạn mới đến mỹ du học cũng nên hiễu biết về TIP đễ người ta khõi
chưỡi mình Quê mùa hoặc Keo Kiệt.....

bởi: Vô danh
17.01.2013 14:35
Người mình cho tiền típ là để thưởng cho phục vụ tốt. Người Mỹ cho tiền típ là cố ý phô trương nhân cách classy của chính họ. Tuy nhiên, tiền típ là tự nguyện, không bắt buộc đâu.
Poll archive
Học từ vựng tiếng Anh (Bấm để xem thêm)
 

Blog

'Mâm cỗ' có cao hơn 'tiếng chào'?

Ông bà ta có câu 'tiếng chào cao hơn mâm cỗ', ý nói lời ăn tiếng nói đáng trọng hơn là của cải vật chất
Thêm

Đào mỏ ngân sách

Muốn đào mỏ ngân sách thì mỏ ngân sách cũng phải đủ lớn để đào
Thêm

Về văn học miền Nam 1954-1975 (1)

Trong lịch sử văn học VN hiện đại, có lẽ không có giai đoạn nào chịu nhiều bất hạnh như từ 1954 đến 1975 ở miền Nam
Thêm

Lệ Rơi, Lê Văn Tám & Những suy ngẫm về giá trị ảo

Lệ Rơi, nghệ danh của một chàng trai chân chất người Hải Dương hay hát ngô nghê với giọng hát bị lỗi nhịp sai tone, là một trường hợp đặc biệt đến mức khó hiểu
Thêm
Các bài viết khác