Thứ Tư, 01/06/2016
Xem

    Blog / Trong lòng Hà Nội

    Con mèo đi về đâu?

    Ảnh minh họa
    Ảnh minh họa

    Tin liên hệ

    Tôi mới đọc được mẩu tin nho nhỏ, mà chắc chả mấy ai bận tâm, mẩu tin cũng nhẹ nhàng tình “củm” có tựa đề là “How did this Swedish cat turn up in south France?”. Tức là có một chú mèo tên là Glitter sống ở Bromolla, miền nam Thụy Điển mất tích đã 8 tuần. Anh chủ Sammy Karlsson tưởng chừng như sẽ không có hy vọng tìm lại được Glitter nữa thì bỗng dưng vào đúng tuần lễ Thanksgiving, anh nhận được một cuộc gọi từ vùng Nimes tại miền nam nước Pháp hỏi anh về chú mèo lông xù này. Sammy ngạc nhiên tới mức anh tưởng người ta đang đùa cợt mình, nhưng khi bức hình được gửi đến, thì chú mèo đó chính xác là Glitter của anh. Trong một bài phỏng vẫn, anh nói đùa rằng “Có lẽ Glitter đã phải lòng một cô gái Pháp nào đó, và chàng quyết định đội chiếc mũ bê rê.” Hiện chàng mèo đang được tiêm phòng và làm quốc tịch Pháp sau đó sẽ được gửi trả về với chủ tại Thụy Điển.

    Câu chuyện mới đáng yêu làm sao, cứ tưởng tượng một chú mèo thong dong trên khắp nẻo phố châu Âu, chu du hơn 1,700km, mà tự dưng cũng muốn mình được như thế, vô lo vô nghĩ. Điện ảnh quốc tế cũng có vô số những bộ phim kể về các con vật nuôi đi lạc và được trải nghiệm đủ sắc màu, mùi vị cuộc sống khi không ở bên cạnh chủ. Hoặc có những tác phẩm văn học với chủ đề chú chó, chú mèo đi vạn dặm để tìm chủ của mình…

    Chợt nhớ Việt Nam cũng có một tác phẩm đọc rất đỗi ám ảnh, Lão Hạc của Nam Cao. Lão Hạc có con Vàng, ngoan ngoãn nghe lời, rồi vì cuộc sống túng quẫn nghèo khổ mà cũng phải bán nó đi, cảnh cậu Vàng bị bắt, Nam Cao tả: “Khốn nạn… Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau dốc ngược nó lên. Cứ thế là thằng Mục với thằng Xiên, hai thằng chúng nó chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết! Này! Ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm im như nó trách tôi, nó kêu ư ử, nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão xử với tôi như thế này?”. Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!” Sau đó, lão Hạc ăn bả chó tự vẫn, vẫn rất nhiều bài phân tích rằng lão chết bởi nghèo quá, khổ quá, mà tôi nghĩ, là lão không sống nổi với bản thân mình sau khi lừa bán đi “cậu” Vàng, lão thấy mình đê tiện và đốn mạt quá.

    72 năm sau, con cháu của lão Hạc vẫn sống khơi khơi hàng ngày bằng dăm ba bữa thịt chó. Đến cuối tháng, họ ăn thịt chó thịt mèo càng ác liệt để…giải đen. Những quán thịt chó cứ nằm chồm hỗm giữa mọi nẻo đường góc phố, họ buộc chó mèo gầy gộc trước cửa quán, treo lủng lẳng các bộ phận thân thể để giao bán. Quán hun khói xôn xao, người ra vào nhộn nhạo. Ông Nam Cao “đội mồ sống dậy” chắc ngẩng mặt lên trời mà tiếc, biết thế hồi ấy ta cho lão Hạc tự thịt luôn cậu Vàng, mở tiệc thết rượu, ấy có phải là tác phẩm hợp thời hợp thế không? Việc lên án ăn thịt chó, mèo tại Việt Nam đã trở thành đề tài bàn tán từ rất lâu, những người yêu động vật lên tiếng khản cổ để bảo vệ quyền lợi của vật nuôi cuối cùng cũng giơ tay hàng vì các lý do cùn hết sức kiểu như: dừng ăn thịt gà thịt heo đi rồi kêu người ta dừng ăn thịt chó, mèo; nước Hàn cũng ăn thịt chó nè, qua đó kêu người ta không ăn trước đi…

    Trước hết, tôi khẳng định tại các thành phố, đô thị lớn tại Hàn, không có cửa hàng thịt chó. Việc một cửa hàng giăng biển “Thịt chó ABC” tại giữa thủ đô Seoul chẳng hạn, là một hình ảnh hết sức mất mặt, chính quyền có thể yêu cầu xử phạt đóng cửa tiệm ngay lập tức. Nơi nào bán thịt chó chỉ được phép in cái biểu tượng đỏ đỏ nho nhỏ trong thực đơn, và có xưởng nuôi giống như các loại con vật khác chứ không đi bắt trộm chó lang thang đi lạc như ở xứ ta, vì không ai đảm bảo được chất lượng thịt không rõ xuất xứ nguồn gốc. Với lại, dân nước họ cũng không gân cổ lên cãi chày cãi cối khi bị lên án ăn thịt chó mèo, họ xấu hổ lắm, họ thường lắc đầu nguầy nguậy từ chối đây đẩy, bảo rằng chỉ có người vùng quê mới làm cái việc kém văn minh ấy thôi. Cho nên qua Hàn một thời gian lâu, tôi vẫn chưa gặp được nhân vật máu mặt nào ăn thịt chó để dò hỏi cả, xem cái món đó có được xếp vào dạng “văn hóa ẩm thực quốc gia” chăng?

    Thứ hai, việc mỗi dân tộc ăn thịt con này, không ăn thịt con kia, thường mang tính tâm linh biểu tượng. Người Hindu không ăn thịt bò vì chúng là hiện thân của thần thánh hay người Isarel nhất quyết không đụng đến thịt lợn vì cho rằng đây là thứ thịt dơ bẩn...Cả ngàn năm nay chó mèo đã trở thành biểu tượng của tình yêu vô tư lự, của tình bạn không vụ lợi và của sự trung thành hết mực. Con người văn minh không ăn thịt chúng bởi đó là hành động tự hạ thấp giá trị bản thân. Đối với những người như vô số dân Việt, có lẽ họ không thấy và không cho rằng chó, mèo mang biểu tượng như vậy, cho nên ăn thịt con nào cũng như nhau, có khác là ở hương thơm, mùi vị. Thế nên việc cấm họ ăn thịt những vật nuôi như vậy là rất khó hiểu. Bởi không tồn tại một giá trị biểu tượng đẹp đẽ như thế, cho nên ở cái xã hội nhốn nháo như nước ta, con người đôi khi còn không có được cái giá trị đúng nghĩa như con người, thì nói chi đến con mèo? Sểnh chân ra khỏi cửa là bàn nhậu thẳng tiến. Chuyện chú mèo đội mũ bê rê mãi chỉ là hình ảnh đẹp vô thực ở xứ cổ tích xa xôi nào đó mà thôi.

    * Blog 'Trong lòng Hà Nội' của Hoàng Giang là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.


    Hoàng Giang

    Hoàng Giang sinh ra và lớn lên tại thủ đô Hà Nội, từng đi du học ngành truyền thông tại Mỹ, là cây bút tự do cho nhiều tờ báo dành cho giới trẻ trong và ngoài nước. 'Trong lòng Hà Nội' là suy nghĩ về những đổi thay của đất nước trong giai đoạn chuyển tiếp dưới góc nhìn khách quan và mới mẻ.

    Diễn đàn này đã đóng.
    Trình bày ý kiến
    Ý kiến
         
    bởi: SG từ: VN
    03.12.2015 21:51
    Sinh ra đã phận chó mèo. Tri thức thì chỉ là cục phân. Tư sản, địa chủ thì đào tận gốc, trốc tận ngọn. Chỉ còn đầy tớ lên ngôi, ông chủ xuống bếp... thịt chó mèo thì tranh cướp nhau mà ăn. Cũng phải đạo cs thôi !!!

    bởi: Không ghi tên
    03.12.2015 00:23
    Zìa VN nhậu dzui thiệt. Nhất là dạo này có thêm mấy bà mấy cô cũng nâng ly... dzô! Bà con ở VN thiệt là quởn, ngày nào rủ đi nhậu họ cũng có thì giờ để nhậu. Vào ngã ba Ông Tạ nhậu thịt chó cũng là một cái thú. Về lại Mỹ bia, rượu đậm đà hơn, ê hề hơn nhưng lâu lâu vẫn thiếu thịt chó và... thì giờ. Muốn nhậu đông vui thường phải đợi đến cuối tuần hay những dịp lễ lạc. Hai thế giới hoàn toàn khác biệt: một Hoa Kỳ đại cường quốc và 1 VN "mọi ăn thịt mèo, thịt chó" dưới hiểm họa bị Tàu xâm lăng. Nếu chính phủ VN biết tạo thêm công ăn việc làm cho dân chúng, dân trí VN sẽ nâng cao, số IQ/ độ thông minh thay vì bị bia rượu bào mòn sẽ có chỗ giúp ích cho xã hội. Người dốt mà cứ ôm ghế hoài làm sao VN thoát ra khỏi âm mưu xâm lăng của Ba Tàu?

    Người Mỹ không có Lê Nin để "động viên:" "Học, học nữa, học mãi" nhưng họ học để tiếp tục thăng tiến trong sự nghiệp, để có job ngày mai "thơm" hơn/lương cao hơn job ngày hôm nay. Kiến thức sẽ là chìa khóa giúp VN thoát khỏi nanh vuốt Ba Tàu.

    bởi: Lâm từ: vn
    02.12.2015 23:02
    Bạn Hoàng Giang có lẽ đc sinh ra ở thành phố nên coi chó mèo là thú cưng còn những ai đã từng sinh ra và lớn lên ở quê khu vực miền bắc thì sẽ hiểu người dân coi chó chỉ là con vật nuôi để tăng gia và trông nhà, mỗi gia đình thường nuôi vài con lớn lên là bị bán hoặc bị thịt để làm món nhậu trong đám cỗ. Đa số dân ko tôn giáo ăn thịt chó vẫn ko bằng dân theo công giáo, cứ cuối tuần là anh em họ hàng người công giáo cùng làm thịt chó để nhậu, đầu tháng họ cũng chẳng kiêng ăn thịt chó như dân ko đạo.
    Văn hóa ẩm thực thì mỗi lơi 1 khác, cái văn minh hay tính thiện của một con người, hay nói rộng ra một quốc gia ko phải là việc họ đưa con vật gì lên bàn ăn mà là cách đối xử giữa con người với con người, 1 cá thể với tập thể. Hitle rất yêu chó nhưng là kẻ ra lệnh giết hại 6tr người do thái. Hay những người lính Mỹ nổ súng giết hại hơn 500 mạng người hầu hết là phụ nữ, người già, trẻ em tại Mỹ Lai chắc cũng chưa ăn thịt chó bao giờ.
    Bản thân tôi cũng ko thích ăn thịt chó nhưng những người khác thích ăn tôi thấy điều đó là hoàn toàn bình thường ko có ý kiến, sự bình thường này đã diễn ra từ bao thế hệ, ko ai có thể nói nó bắt nguồn từ bao giờ.
    Tôn trọng văn hóa hay sở thích của nhóm người khác cũng là một phần của sự văn minh đấy bạn Hoàng Giang.

    bởi: Thằng CÒ .
    02.12.2015 11:55
    Cái lão Hạc này ,thật ra mà nói ,lão này chưa tiến bộ ,vẫn còn rất ù lỳ ,tiêu cực , Ai đời ,chỉ vì nghĩ là mình đánh lừa "Cậu chó Vàng"mà cảm thấy đê tiện và đốn mạt đến nổi phải ăn bả chó để chết .Thật đúng là "chưa quán triệt tư tưởng " của con người mới XHCN .
    Nhớ ,hồi trước đây ,cũng có lão già hồ đồ nào đó ,không phải là " Lừa chó " mà lừa cả con người ân nhân của mình đến phải chết thảm ,tan gia bại sản,lại còn hóa trang đi xem cái chết ân nhân của mình ra sao .Nhưng lão "nó "...[ không phải lão " ta"] đâu có cảm thấy là đê tiện và đốn mạc gì đâu .Thấy không ? Cuộc đời mà .nhiều khi nó còn "chó " hơn là cuộc đời của con chó nữa và lão ấy vẫn sống phây phây đến ngày hết được sống.

    bởi: Côn
    02.12.2015 11:41
    Mới phát hiện một tay chít của lão Hạc không có xẩu them mà chê lương côn an thấp nên đi lao động tận xứ Đài. Trời lạnh, gốc bần cố nên nhớ lại nhựng đại tiệc thịt chó quê nhà. Thèm hóa lieu, trộm chó để chén. Sự việc không ai để ý nhưng chỉ vì tự sướng, khoe khoang trên "phây" nên bị bắt rồi.
    Để coi cảnh sát xứ Đài tra xét côn an xứ vẹm có ra thông tin gì không nhé. Nhưng yên tâm một điều chắc chắn là không có chuyện ""tự treo cổ trong đồn công an" nhứ bên này đâu.

    bởi: Không ghi tên
    02.12.2015 02:28
    Ăn thịt chó mình mới xấu hổ, còn ăn thịt chó thằng hàng xóm chỉ thấy ... sướng. Ở đời có chó để ăn, mai ngày âm phủ chỉ người để xơi! Cho nên còn sống ở đời, ăn chó là để mài răng mai ngày ăn đứa khác. Đó là người thuờng.

    Lắm đứa chúng chẳng cần ăn chó mà răng cũng đã bén sẵn, ngay đời này thứ gì cũng đớp nếu có dịp. Ông Hạc lừa chó mà cảm thấy xấu hổ chính mình, lắm đứa nó lừa bao thế hệ con người đàng hoàng mà vẫn tự hào là anh hùng cứu quốc, 'sống' nhăn răng ngay cả khi chết. Khá khen người văn minh đã biết đưa chú mèo lầm đường kia trở về chính nẻo với chủ cũ của mình. Chó mèo nước ta của miền nam trước 75 nổi loạn, có đứa nhét ngay AK hay bom và dẫn lên ... bàn thờ nhìn thiên hạ.

    Tác giả quả lãng mạn và giàu tưởng tượng. Khối gì chó mèo lang thang đã không có kết cục như thế. Nước ta bao nhiêu cô gái vừa bước vào chốn hoang sơ thì bị bán ngay trước mặt mình. Chúng chia nhau ăn và nhai từ từ, chú mèo kia hết nhớ luôn đường về quê mẹ. Những quán cầy tơ đó được bảo kê và che chở của những người 'văn minh' luôn thề hứa chẳng nhậu chó mèo, chỉ có chó mèo kia ngu dại để người khác nhậu mà thôi.

    Nếu kỵ một số loài thú vật là biểu tượng, thì ăn thú không chỉ là nhu cầu mà còn là thú. Nhiều con vào chuồng và bị quay, mùi thơm nghi ngút. Người ta quay một con là để ăn, nhưng quay nhiều con là để có cái thú hơn chỉ là ăn. Giải phóng dân tộc, đem lại ấm no hơn xưa thì phải hy sinh, nhưng nướng nhiều triệu đồng bào chỉ để đem lại nghèo đói hơn xưa, đó chính là cái thú. Thú đem lại giàu sang lạc thú của một thiểu số thú.

    Người ta văn minh không gọi là quán chó, quán mèo, nhưng là cầy tơ, nai đồng, linh miêu... Nướng chó nướng mèo, người văn minh cũng hoa mỹ gọi là hóa kiếp, lên đời, thoát khổ. Bao nhiêu triệu người cụt tay cụt giò, mồ mả chẳng có, được thuởng bao huân chương và những tấm bằng ghi công thật kêu. Công của các anh các chị là gì? Nà nàm cho tổ quốc nghèo đói khốn cùng hơn xưa, nà để cho kẻ thù ngày đêm xâm phạm giày xéo biên cương, nà nàm chốn ấy hóa ra tổ cú. Người văn minh không gọi đó là tự xẻo, nhưng là những anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, những chàng trai cô gái của thế kỷ hai mươi. Em tên gì hỡi cô gái thơ ngây, em có tuổi hay không có tuổi ...

    Chỉ có điều người văn minh không thể che giấu được sự thật trần trụi sau những bảng sơn thết vàng hết sức quyến rũ đó. Những chú chó trần trụi đủ kiểu chổng ngược còn nhe răng trắng hếu, muốn nhưng hết sủa được nữa rồi. Thế giới văn minh và những bầy chó là như thế đấy!
    Trả lời

    bởi: Không Chó từ: Nhật Tân
    03.12.2015 07:37
    Bình luận quá hay, quá đúng.
    Chỉ mong lãnh đạo VN có một người còn biết liêm sĩ như lão Hạc.
    Dàn lãnh đạo đảng CS chỉ như một lũ bịt râu mang kính đen đi xem đấu tố và giết ân nhân của mình như thằng Minh Râu. đúng là bầy Thú CS.
    Trả lời

    bởi: Không ghi tên
    02.12.2015 05:45
    Quá đúng, ăn thịt chó thằng hàng xóm bợm nào cũng thấy phê, chỉ khi nhậu chó mình nhiều đứa mới thấy ghê. Năm nào toàn nướng dân đen chứ có nướng con cháu mình đâu mà ngán. Nếu nướng con mình, thì dù cho chức đại tướng thiên tài cũng chẳng đứa nào ham, vì từ nay nó tuyệt chủng. Cũng may mà toàn giống của đứa khác không hà, nướng thoải mái, nướng vô tư và nướng không đắn đo do dự. Thiên tài chính là đây!

    bởi: rất buồn để khác
    02.12.2015 01:49
    định làm thịt chó hộp như này ế mất

    Thời sự Việt Nam

    JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
    Cựu chiến binh Mỹ ủng hộ mối quan hệ Mỹ-Việt gần gũi hơni
    X
    31.05.2016
    Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Ngày Chiến sĩ Trận vong (ngày thứ Hai cuối cùng của tháng 5) tại Hoa Kỳ là ngày người dân Mỹ tưởng nhớ những người đã hy sinh vì đất nước, biểu dương lòng yêu nước và tri ân những người đang làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc. Một trong những hoạt động đặc biệt của dịp lễ này là cuộc diễn hành xe mô tô có tên gọi ‘Rolling Thunder’ mỗi năm thu hút hàng ngàn cựu chiến binh từ khắp các tiểu bang hội tụ về thủ đô Washington. Có hàng chục ngàn người tham gia vào cuộc diễn hành mô tô Rolling Thunder lần thứ 29 tại Washington D.C. hôm 29/5, chiếm đa số trong đó là các cựu chiến binh. Ông John Durst, một cựu chiến binh phục vụ trong Chiến tranh Việt Nam từ năm 1971 – 1974, là một trong số đó.
    Video

    Video Cựu chiến binh Mỹ ủng hộ mối quan hệ Mỹ-Việt gần gũi hơn

    Ngày Chiến sĩ Trận vong (ngày thứ Hai cuối cùng của tháng 5) tại Hoa Kỳ là ngày người dân Mỹ tưởng nhớ những người đã hy sinh vì đất nước, biểu dương lòng yêu nước và tri ân những người đang làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc.
    Video

    Video Tàu chiến Ấn Độ cập cảng Cam Ranh

    Hai tàu chiến Ấn Độ hôm 30/5 đã cập cảng Cam Ranh để thực hiện chuyến viếng thăm 4 ngày, từ ngày 30/5 cho tới ngày 3/6.
    Video

    Video Người tỵ nạn Việt Nam thành triệu phú nhờ tái chế rác thải

    Gia đình ông David Dương được giải cứu ngoài biển trên một chiếc tàu nhỏ sau khi rời Việt Nam lúc chiến tranh kết thúc. Sau khoảng thời gian trong trại tỵ nạn, họ đặt chân đến Mỹ vào năm 1979, không có tài sản nào khác ngoài quyết tâm tìm cơ hội nơi mà những người khác chỉ có thể nhìn thấy rác.
    Video

    Video Cuộc diễu hành Rolling Thunder có sự góp mặt của ông Trump

    Đoàn xe môtô Rolling Thunder đã lăn bánh vào thủ đô Washington hôm 29/5 để thể hiện sự ủng hộ đối với quân đội Mỹ vào dịp cuối tuần trước Ngày Chiến sĩ Trận vong của Mỹ.
    Video

    Video Hàng trăm di dân chết đuối ở Địa Trung Hải

    Tuy trời ấm và biển êm, hơn 700 di dân đã bị chết đuối trong tuần qua khi tìm cách vượt Địa Trung Hải để tới Âu Châu.