Thứ bảy, 25/10/2014
Xem

Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

Vũ Bằng và '40 năm nói láo'

Nhà văn Vũ Bằng
Nhà văn Vũ Bằng
Nguyễn Mạnh Trinh

Vũ Bằng sinh năm 1913. Năm 1969, ông in “Bốn Mươi Năm Nói Láo”. Ông viết văn rất sớm, năm 16 tuổi đã in tập tùy bút châm biếm “Lọ Văn” và bước vào trường văn trận bút của báo chí chuyên nghiệp ngay sau khi học xong trung học ở Albert Sarraut Hà Nội.

Nghề “Nói Láo” là một tiếng thông dụng chỉ những người viết báo có tính châm biếm nhưng nghề nghiệp nào thì cũng có vinh và nhục, có bề mặt và bề trái.  Suốt mấy chục năm cầm bút, trải qua nhiều thời kỳ lịch sử, từ Pháp thuộc, Nhật thuộc, rồi Việt Minh rồi chính phủ Bảo Đại, chính phủ Ngô Đình Diệm, rồi thời kỳ sau đảo chính 1 tháng 11 năm 1963 ở miền Nam, một hành trình rất dài ấy được thể hiện với những biến cố, những nhân vật mà sự phác họa nhiều khi đơn giản nhưng cũng đa dạng vì sự phức tạp của sự kiện.

Vũ Bằng đã truyền hình lại những chân dung của những người của một thời trong tác phẩm, mà bây giờ đã thành người “của muôn năm cũ”. Bằng vài nét tiêu biểu, từ sự thông hiểu cũng như quen biết, những nhân dáng ấy có sự chân thật, tuy đôi lúc có chút suồng sã.

Như khi ông viết về nhà văn Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu:

“..  Cuộc diện kiến vào buổi tối một mùa đông lất phất mấy hạt mưa phùn. Lần đó, tôi cũng thất vọng như lần này: Tản Đà thấy tôi vào, cứ ngồi ì ra không thèm đứng dậy; một lúc lâu mới nhìn tôi một hồi như thể nhìn thằng ăn cắp rồi ‘à’ một tiếng và bảo tôi ngồi xuống ghế. Thì ra ông ta đang say. Bên cạnh ông là một cái hỏa lò than cháy râm râm, trước mặt là một cái mâm nhỏ trên bầy thức ăn bừa bãi. Ông ta uống một tợp, gắp một miếng, khà một cái, hơ tay vào lò than rồi .. ngồi  rung đùi  ngâm, với một giọng khê nằng nặc:

Vèo trông lá rụng đầy sân

Tóc tơ ngắn ngủi có ngần ấy thôi

Rồi ông day cái mặt tròn, đỏ như trái bồ quân, trên cắm một cái mũi tròn xoe có hàng vạn đường gân máu chạy ngang chạy dọc như các con kinh đào vẽ trên địa đồ quân sự, ông nhe răng ra (tôi không biết ông cười hay mếu) nói một cách dõng dạc:

-À, ông Bằng, ông có thấy không? Chữ “vèo” ấy có cho mấy khuyên son cũng chưa đủ! “Vèo trông lá rụng”, hay lắm chớ, hay lắm chớ!”

Hoặc khi ông lột tả đời sống Vũ Trọng Phụng:

“.. Phụng có một cái tài đặc biệt là không hề biết đánh bạc là gì mà tập phóng sự đầu tiên viết cho báo ‘Nhựt Tân’ anh dám đề cập đến vấn đề bạc bịp. Thực ra anh cũng chưa hề quan sát một vụ ‘đánh bờ’ bao giờ nhưng anh viết như người đánh bạc thông thạo nhất, đó là nhờ một người anh là ông Trưởng Tạo, cũng ở phố Hàng Bạc nói chuyện lại để cho anh viết. Cũng thế, đọc chuyện “Số Đỏ” ai cũng tưởng Phụng là một tay ăn chơi sành sỏi khét tiếng mà lại “đểu” là khác nữa nhưng sự thực trái ngược hẳn; trong tất cả anh em quen biết Phụng có lẽ là người “chân chỉ hạt bột” nhất, hiền lành nhất mà tương đối cũng là đạo đức nhất. Tiêu pha hay chơi bời gì, anh tính toán từng đồng xu, không phải là vì “kẹo” nhưng chính vì anh phải đứng mũi chịu sào lo cho cả nhà, trong đó có một bà nội góa và một bà mẹ góa, đồng thời lo sao để dành dụm được ít tiền lấy vợ, hầu có con nối dõi.

Về sau này, Phụng mòn mỏi đi, một phần lớn cũng vì thức đêm thức hôm để viết cho nhiều báo như “Tiểu Thuyết Thứ Bảy”, “Tiểu Thuyết Thứ Năm”, “Hà Nội Tân Văn” lấy tiền, nhưng cuộc sống của anh ở bên ngoài đối với những người lạ, không có vẻ gì vất vả; trái lại anh còn ra cái dáng nhàn nhã ung dung là khác. Dù bận rộn viết lách đến mấy chăng nữa tuần nào anh cũng đọc hàng chục tờ báo Pháp để học thêm. Trong anh em có thể nói anh là người hiểu rõ tinh thần của giọng văn Canard Enchainé nhất, mà anh cũng am hiểu nhất chính trị ở nước Pháp và thế giới lúc bấy giờ…”

Nguyễn Tuân, một khuôn mặt về sau được coi như tiên chỉ của văn đàn miền Bắc, cũng được vẽ lại như sau:

“Tôi còn nhớ hồi làm Trung Bắc, tôi về Thanh Hóa thăm anh. Đi tàu hỏa đã mệt, tôi đến nhà anh chuyện trò một lát sau đi ngủ liền. Tuân nhè đúng lúc tôi đang ngon giấc, lay dậy, bảo mặc quần áo đi có việc cần. Trời thì rét mà ở ngoài còn tối om như mực, tôi không đi nhưng không được. Tôi phải chiều anh bạn “lọ”. Để đi đâu? Anh bắt tôi đi bộ, vòng hết đường này sang đường khác, rồi rủ đi ăn bánh ướt ở một căn nhà lá mà anh bảo là ngon nhất Thang Mộc Áp. Riêng một cái việc ngồi chờ cho bà cụ bán hàng thắp đèn lên, tráng bánh và rán đậu cũng đã mất hai tiếng đồng hồ.

Những hành động lẩm cẩm và dớ dẩn, lộn ruột như thế không thể nào kể xiết. Trong khi người ta mặc quần áo Tây, anh mặc áo gấm huyền, đội khăn; mùa nực cầm cái quạt đánh chó phải chết để phe phẩy; nói thì rấm rẳn, đang vui câu chuyện ngừng phắt lại, nhăn cái mũi cười rồi thôi, không nói nữa; đi ăn thì lè khè nhấm nháp, lấy hai ngón tay nhón cái chân chim bồ câu bỏ lò, ăn chậm như rùa - mà chỉ ăn có hai chân thôi - còn cả con chim thì ngoắt phổ ky lại (chứ không gọi) bảo đem “cất giùm vào bếp”. Cái nếp sống hàng ngày của Tuân đúng y như văn anh viết trong các bài báo và tác phẩm của anh: khó chịu lạ lùng, làm cho người mới quen bực muốn chết, nhưng các bạn đã biết, thì mặc cho anh muốn giở ra trò trống gì, tùy ý, Thanh Châu, Thượng Sỹ, Thâm Tâm, Ngô Tất Tố, Nguyễn triệu Luật cho anh là một “quái thai” và đả kích kịch liệt nhưng muốn “tẩy” cách nào, Nguyễn Tuân cứ lập dị “nguyên như thế không thay đổi” và kỳ cục nhất là một số người đả kích tính lập dị của Tuân, về sau, lại nói giọng lè nhè, ăn uống kiểu cách bắt chước như Tuân…”

Trong “Bốn Mươi Năm Nói Láo”, còn rất nhiều chân dung khác được “hình thành” với tất cả những nét đặc thù: Hoàng Tích Chu, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Tchya Đái Đức Tuấn, Nam Cao, Ngô Tất Tố, Thâm Tâm, Trần Huyền Trân, Đào Trinh Nhất, Tô Hoài, .. toàn là những tên tuổi của một thời văn học. Những nét chấm phá thật linh động, là sự thực của đời thường,  nên có sức lôi cuốn và những chi tiết sống thực ấy làm cho người đọc hiểu rõ ràng hơn về trường hợp sáng tác cũng như những thông điệp mà tác giả muốn gửi gấm.

Suốt mấy chục năm làm báo, va chạm với biết bao nhiêu là chuyện bất như ý, cũng như trải qua bao nhiêu lần lên voi xuống chó, và mặc dù người mẹ hiền của ông đã khuyên can ông đừng chọn lựa một cái nghề mà cái nghiệp quá nặng, bởi bà đã là người in sách, bán sách và có rất nhiều kinh nghiệm với những người có liên quan đến nghề bạc bẽo ấy. Nhưng ông vẫn kết luận câu chuyện của mình bằng thái độ vẫn cho sự lựa chọn của mình là đúng:

“Gửi cả một cuộc đời cho nghề báo, rút nhiều kinh nghiệm đau thương hơn là xứng ý, tôi cũng có lúc tự mình lại phỏng vấn mình đã đóng góp gì cho lịch sử văn hóa dân tộc, đã làm được việc gì cho báo chí, và hiện còn băn khoăn hoài vọng những gì về nghề nghiệp.

Không. Tôi không bao giờ đáp lại những câu hỏi phiền phức đó. Nhưng tôi biết rằng nếu một ngày kia, Trời xử phiên án cuối cùng, hỏi tôi nếu cho trở lại làm người thì sẽ làm gì, tôi cũng không cần suy nghĩ gì hết và chỉ trả lời một câu.

Người mẹ nào sinh con lại chẳng muốn cho con sau này ăn nên làm ra, có vai có vế nhưng Mẹ ơi, con đành chịu tội bất hiếu với mẹ: nếu trở lại làm người con cứ lại xin làm báo!”

Viết về nghề báo, ông rất thành thực, kể lại cả những chuyện tiêu cực, những chuyện làm tiền, những thế lực ngoại bang dùng tiền bạc, quyền lợi cũng như thế lực để tạo ra những cơ quan ngôn luận và những ký giả phục vụ cho những mưu đồ chính trị.  Nhà văn Thượng Sỹ Nguyễn Đức Long có nhận xét: “... Với một lối diễn tả giản dị, thân mật chan chứa tính cách trào lộng, Vũ Bằng đã phác lại thật độc đáo, thật linh động, những khuôn mặt của mấy thế hệ làm báo, những nhân vật nổi danh một thời, đã làm lịch sử, và đi vào lịch sử, hoặc chết đi rồi, hoặc còn sống, hiện có mặt ở đây hay nơi khác. Những nhân vật này lần lượt xuất hiện mỗi người hiến cho độc giả một vài mẫu chuyện vui có buồn có nhưng thật mới lạ. Cho nên tôi có thể nói đọc “40 năm nói láo” chẳng khác đọc lịch sử báo chí xứ này trong vòng già nửa thế kỷ 20. Và nếu như ta thường hiểu: báo chí phản ảnh sinh hoạt xã hội, thì “40 năm nói láo” đã phản ảnh phần nào, ở những khía cạnh nào, qua nhiều giai đoạn, nhiều biến cố của xứ sở chúng ta…” [NMT]

Vài nét về Vũ Bằng 1913-1984

Vũ Bằng (3 tháng 6, 1913 – 7 tháng 4, 1984), tên thật là Vũ Đăng Bằng, là một nhà văn, nhà báo nổi tiếng của Việt Nam. Ông là người có sở trường về viết truyện ngắn, tùy bút, bút ký,...

Ngoài bút hiệu Vũ Bằng, ông còn ký với các bút hiệu khác: Tiêu Liêu, Vịt Con, Thiên Thư, Vạn Lý Trình, Lê Tâm, Hoàng Thị Trâm... Sau năm 1954, Vũ Bằng vào Sài Gòn tiếp tục viết văn, làm báo. Ông làm việc tại Việt Tấn Xã và cộng tác với nhiều tờ báo. Ông chuyên về dịch thuật nhiều hơn sáng tác. Đặc biệt với "cái ăn" ông viết: Miếng ngon Hà Nội (bút ký, 1960), Miếng lạ miền Nam (bút ký, 1969) và Thương Nhớ Mười Hai (hồi ký, 1972).

Cuối năm 1948, Vũ Bằng “bắt đầu tham gia hoạt động trong mạng lưới tình báo cách mạng [Việt Minh]”.

Năm 1954, “được sự phân công của tổ chức, ông vào Sài Gòn, để lại vợ và con trai ở Hà Nội (năm 1967, bà Quỳ qua đời) và tiếp tục hoạt động cho đến 30 tháng 4 năm 1975. Vì nhiều nguyên nhân, trong đó có sự đứt đoạn đường dây liên lạc, mãi đến sau này, ông mới được công nhận là người hoạt động cách mạng [cho Hà nội] và được truy tặng huân chương nhà nước [CSVN].” -Theo Wikipedia

Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Anh. Sang.
08.05.2012 04:47
Lao la lao thoi 40 nam noi lai nhung nam thang truoc va sau do cong lai chac hon nua the ki deul lao va ket cuoc giai thuongtruy tang huan chuong cua csVN that su la khong lao nhung huy chuong cho nguoi noi lao roi sao chac la tat ca deu lao ca con nguoi cac ngu quan co quang deu se lao leu that la dang so

bởi: dpa
08.05.2012 03:51
Ôi người VN ta! Tuần rồi tui tới đám đông ngày 'Quốc Hận' Toronto, nhìn cảnh nhìn người hăm hở dương cờ ca hát, các chú các bác lớn tuổi thì không che được niềm hãnh diện trong những bộ quân phục mới may mới tinh, nai nịt oai phong đi qua đi lại...Rồi ai đó ngây thơ giờ này mà rống cổ ' đêm chôn dầu vượt biển' hoặc' biết bao giờ trở về VN'...Sao tui thấy tức cười quá. 'Quốc Hận' xong, chắc các bác các chú lại lấy vé máy bay về nữa mà, nhớ cái quái gì chớ!

bởi: Văn Võ
07.05.2012 22:20
Ai đã từng nghe Hùng Cường hát bài:"Xin anh cứ nói thẳng". Nếu Vũ Bằng tả chân được khúc Hùng Cường lúc tị nạn, thì Vũ Bằng là người ghi chép sử liệu cho đất nước, quê hương và con người VN lúc bấy giờ thật là đáng thương hơn và tội nghiệp thì Vũ Bằng sẽ được đọc là Bằng Vũ.

bởi: banamsadechoaky
06.05.2012 15:14
Nha bao noi lao an tien ma thoi, ai ai cung vay thoi !!!!!@ Tuong Australia la ten lao phoet , chien tranh thua VIet-Cong roi bay gio do thua du thu , nao la dan -chu thuong nguoi ....dan -chu nay nhe, 4 trieu nguoi VN vo toi bi giet 1954-1975. Coi cho sang mat di nhe !!! dung co do thua ai ca nhe !!!!!

bởi: banamsadechoaky
06.05.2012 15:04
O hai ngoai thi an com VN ma tho ma ngoai bang he ! he ! he !

bởi: Nguyen Ai Anh
05.05.2012 22:11
Vũ Bằng đã mô tả những món ngon miền Bắc kèm nổi nhớ that thiết về người vợ, bà Quỳ, còn để lại ngoài kia sau năm 1954 trong tác phẩm Thương Nhớ Mười Hai do nhà xuất bản Nguyễng Đình Vượng in trước 1975. Tấm lòng này đả đủ chứng minh cho một người "ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản" . Cần gì phải đến bây giờ mới rỏ về Vũ Bằng? Bây giờ, ở hải ngoại củng đang lập lại khá nhiều trường hợp giống y như thế !

bởi: banamsadechoaky
05.05.2012 14:44
@ Gui Tuong, con ong Dung van con o VN,

bởi: banamsadechoaky/binh nhi vnch2
04.05.2012 15:28
@ Tuong Australia, lao phoet+lao phoet, che do VNCH la mot che do da man va tan ac nhat tren the gioi , bao gom mat vu+canh sat dac biet , giet nguoi +tra tan da man chua tung thay ,boi vi vay ma Viet-Cong da thanh cong voi cuoc chien 1975,boi vi dan chung cam thu che do VNCH, cho nen dan chung da tiep tay voi Viet-Cong. Ca the gioi deu xa lanh VNCH, boi vi VNCH la mot che do doc tai, gian lan bau cu.gia dinh tri(nha Ngo)VNCH1. N v Thieu la vi Tong thong VNCH2 ra ung cu doc dien,

bởi: banamsadechoaky
04.05.2012 15:12
@ Gui Tuong la ten lao phoet ,con Nguyen Tan Dung van con o VN chua bao gio toi Hoa Ky nay.

bởi: Gửi Tương
03.05.2012 13:01
Bởi vậy con gái Nguyễn Tấn Dũng mới lấy được con trai của một viên sĩ quan "ngụy". Đời bố nằm vùng tại miền nam, đời con nằm vùng tại Mỹ. Tuy nhiên ở Mỹ thì dù có ngàn kẻ nằm vùng thì cũng chỉ nằm thôi, ko thể vùng dậy được vì Việt Kiều ở Mỹ đánh chặn mọi cửa trước nên Dũng, Trọng hay Sang (giàu) gì đó đều phải chui cửa sau khi đến Mỹ. Bây giờ thì Dũng tha hồ ghé thăm anh thông gia Ngụy điều mà 20 năm trước csvn luôn cấm cán bộ lấy con cái địch.

bởi: covang
03.05.2012 06:39
"Năm 1954, “được sự phân công của tổ chức, ông vào Sài Gòn, để lại vợ và con trai ở Hà Nội (năm 1967, bà Quỳ qua đời) và tiếp tục hoạt động cho đến 30 tháng 4 năm 1975." thế thì chắc chắn có '21 năm nói láo'.

bởi: yeu sạch
03.05.2012 05:36
Trời, các bạn đã đọc sách chưa vậy. một cuốn sách hồi ký về nghê báo như vậy mà lại nói những lời như thế. haizzz, thật đáng tiếc.

bởi: Vũ Bằng là kẻ ăn ở hai lòng
03.05.2012 05:05
Cuối năm 1948, Vũ Bằng “bắt đầu tham gia hoạt động trong mạng lưới tình báo cách mạng [Việt Minh]”.

Năm 1954, “được sự phân công của tổ chức, ông vào Sài Gòn, để lại vợ và con trai ở Hà Nội (năm 1967, bà Quỳ qua đời) và tiếp tục hoạt động cho đến 30 tháng 4 năm 1975. Vì nhiều nguyên nhân, trong đó có sự đứt đoạn đường dây liên lạc, mãi đến sau này, ông mới được công nhận là người hoạt động cách mạng [cho Hà nội] và được truy tặng huân chương nhà nước [CSVN].” -Theo Wikipedia

bởi: Tuong
02.05.2012 21:49
Nhược điểm của chế độ tự do là hay thương người và tin người. Biết bao nhiêu tình báo VC đã trà trộn vào phe nhóm quốc gia mà bạn bè hoặc họ hàng họ vẫn một mực bao che, giúp đở. Thậm chí còn tạo phương tiện cho họ hoạt động ồn ào, công khai và tạo mọi điều kiện để họ được ngân sách. Điển hình: giải thưởng văn học là một, đưa tác phẩm đi trình diễn nước ngoài là hai...va...Đến bây giờ lòng thương và tin người hình như cũng còn nguyên như cũ!

bởi: Lái sách...
02.05.2012 13:01
Có 1 chi tiết khá lý thú: "mặc dù người mẹ hiền của ông đã khuyên can ông đừng chọn lựa một cái nghề mà cái nghiệp quá nặng, bởi bà đã là người in sách, bán sách và có rất nhiều kinh nghiệm với những người có liên quan đến nghề bạc bẽo ấy. Nhưng ông vẫn kết luận câu chuyện của mình bằng thái độ vẫn cho sự lựa chọn của mình là đúng" -Bà mẹ làm nghề lái sách, con lái chữ...đúng là quả báo!

bởi: Thiếu Jia
02.05.2012 12:07
Phải viết sách để nâng đảng cấp "40 năm nói láo" của mình, thế mà VN gốc như em đây cũng chưa từng biết. Trong khi băng đảng bố em 67 năm phất ngọn cờ....chính nghĩa, chả cần viết thành sách thì suốt 67 năm dòng dân cả nước đã biết tỏng chỉ "nói lấy được". Từ khi có internet đến giờ thì cả hành tinh đều biết băng đảng bố em....nói cứ như thật, khiến một câu nói của ông tổng thống "ngụy" mà cũng thành danh ngôn. Mở mồm ra bác lãnh đạo nào cũng "trách nhiệm" mà làm bậy thì cho...chìm xuồng tuốt.

Blog

Câu chuyện sân bay ở Việt Nam

Chả lạ lẫm gì khi 2 sân bay quốc tế của Việt Nam bị đánh giá là vệ sinh kém, dịch vụ tệ và thái độ kém thân thiện của nhân viên
Thêm

Tại sao lại đi đêm?

Cuộc gặp bí mật giữa 2 đoàn đại biểu đảng CSVN và TQ ở Thành Đô tháng 9, 1990 đang là đề tài nóng ở trong nước
Thêm

Dân chủ hoá: Một tiến trình đầy nhọc nhằn

Ở vào thời điểm hiện nay, các học giả cũng ghi nhận nhân loại đang ở giữa cuộc thoái trào của dân chủ
Thêm

Nobel kinh tế 2014 và vấn đề quản lý thị trường

Tại sao EVN liên tục kêu lỗ dù người tiêu dùng luôn cho rằng giá điện ở VN đắt đỏ? Tại sao giá xăng giảm ít tăng nhiều?
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Một định chế khác cho những người đồng tính sống chung?

Thượng Hội đồng Giám mục Thế giới của Giáo hội Công giáo La Mã đã kết thúc sau 2 tuần nghị hội về nhiều vấn đề của Giáo hội liên quan đến tín lý đức tin
Thêm

‘Đảng ta’ đã ‘giải phóng con người’ như thế nào?

Các phương tiện truyền thông trong tay Đảng vẫn tuyên truyền, kêu gọi nhân dân nêu cao tinh thần 'cảnh giác cách mạng' trước các 'thế lực thù địch'
Thêm

Thư ngỏ về việc chính quyền VN 'vi phạm quyền tự do đi lại của công dân'

Vào ngày 17/10/2014, tôi bị một số nhân viên an ninh thuộc Công an TP HCM ngăn chặn bất hợp pháp
Thêm

Đối sách của TQ với các cuộc biểu tình ở Hồng Kông

Đối sách của Bắc Kinh với các cuộc biểu tình của tuổi trẻ Hồng Kông có thể tạm gọi là 'câu giờ, mềm nắn, rắn buông để hạ nhiệt, triệt đầu não'
Thêm

Thử ngược dòng TPP

Đến nay Chính phủ Mỹ vẫn chưa thực hiện được bước tiến nào cho thấy vòng đàm phán TPP sẽ kết thúc trước cuối năm 2014
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Giới lập pháp Mỹ yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ cấm vận võ khí cho VNi
X
24.10.2014
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Một nhóm Thượng nghị sĩ Mỹ vừa gửi thư cho Tổng thống Barack Obama yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam vì thành tích nhân quyền tồi tệ của Hà Nội. Thư đề ngày 23/10 của 4 Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio, John Cornyn, John Boozman, và David Vitter khẩn thiết kêu gọi chính quyền của ông Obama cân nhắc và bảo đảm rằng việc Mỹ nới lỏng một phần lệnh cấm vận phải gắn liền với các tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải tổ chính trị ở Việt Nam.
Video

Video Giới lập pháp Mỹ yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ cấm vận võ khí cho VN

Một nhóm Thượng nghị sĩ Mỹ vừa gửi thư cho Tổng thống Barack Obama yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam vì thành tích nhân quyền tồi tệ của Hà Nội
Video

Video Trung Quốc khai trương Ngân hàng Phát triển Á châu mới

Trung Quốc khai trương cơ sở tài chính được gọi là Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Á châu (AIIB) với sự góp mặt của 21 nước thành viên châu Á, trong đó có Việt Nam, Thái Lan, Singapore, và Ấn Độ
Video

Video Lãnh đạo biểu tình Hong Kong dự định tổ chức trưng cầu dân ý

Các lãnh đạo sinh viên biểu tình ở Hong Kong dự định sẽ tổ chức một cuộc biểu quyết để đo lường mức độ ủng hộ cho các đề xuất cải cách của chính phủ được nêu ra tại các cuộc thảo luận hồi đầu tuần này
Video

Video Một bác sĩ ở New York xét nghiệm dương tính với virus Ebola

Giới chức thành phố New York nói một bác sĩ vừa chữa trị cho các nạn nhân Ebola tại Guinea đã trở thành người đầu tiên tại thành phố New York của Mỹ được chẩn đoán nhiễm virus Ebola
Video

Video Y tá gốc Việt Nina Phạm hoàn toàn khỏi bệnh Ebola

Phát biểu sáng thứ Sáu ngày 24 tháng 10 (giờ địa phương) tại Viện Y tế Quốc gia ở bang Maryland, cô Nina Phạm gửi lời cảm ơn đến Chúa, gia đình, bạn bè và đội ngũ y tế đã chăm sóc cho cô từ ngày đầu tiên cô nhiễm bệnh ở bệnh viện Texas cho đến ngày cô hoàn toàn được chữa khỏi