Thứ hai, 20/05/2013
Xem

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Tính chính trị của ngôn ngữ (1)

x
CỠ CHỮ - +
Trong bài “Tiếng Việt nào?”, tôi nêu lên một luận điểm chính: Ngôn ngữ, ở cấp độ từ vựng, không có tính chính trị. Tính chính trị của từ không nằm trong bản thân của các từ ấy. Tính chính trị chỉ có trong các cách sử dụng.
 
Bài ấy gây nên khá nhiều tranh luận, không những chỉ trên blog này mà còn trên nhiều diễn đàn khác, kể cả trên báo in. Nhiều người đồng ý với tôi. Nhưng cũng không ít người phản đối. Lý do phản đối, theo tôi, là vì điểm này: người ta nhầm. Tôi chỉ giới hạn ở cấp độ từ vựng. Người ta nhìn ở phạm vi ngôn ngữ nói chung. Nhưng từ vựng chỉ là một phần nhỏ của ngôn ngữ. Nếu từng từ không có tính chính trị thì ngôn ngữ, ngược lại, lúc nào cũng đậm màu sắc chính trị. Ngôn ngữ của cộng sản, bất cứ là chế độ cộng sản nào, lại càng đầy tính chính trị.
 
Tôi viết bài này để làm sáng tỏ thêm những điều ấy. Bài viết khá dài và vì đề cập đến những vấn đề tương đối phức tạp nên khá nặng nề. Tôi xin cắt thành nhiều kỳ để vừa hợp với khuôn khổ của blog vừa dễ đọc.

***
Ngôn ngữ nào cũng có tính chính trị, hơn nữa, có thể nói, trong lãnh vực văn hóa, không ở đâu tính chính trị lại thể hiện rõ và sâu như trong ngôn ngữ.

Tính chính trị ấy thể hiện ở hai góc độ: một, bên trong, từ ngay trong bản chất của ngôn ngữ; và hai, bên ngoài, từ cách ứng xử với ngôn ngữ của con người, hoặc cụ thể hơn, của các thế lực chính trị trong xã hội.

Trong bài này, tôi chỉ xin đề cập sơ lược về bản chất của ngôn ngữ.

Nói đến bản chất của ngôn ngữ, không thể không nhắc đến Ferdinand de Saussure (1857-1913), người được xem là cha đẻ của ngành ngôn ngữ học hiện đại và cũng là người đặt nền tảng cho cấu trúc luận (structuralism) và ký hiệu học (semiotics), hai trường phái có ảnh hưởng sâu rộng không những trong ngôn ngữ học mà cả trong triết học, phê bình và nghiên cứu văn học cũng như nhân chủng học, văn hóa học và xã hội học.

Để tìm hiểu bản chất của ngôn ngữ, Saussure bắt đầu bằng phương pháp loại trừ.

Thứ nhất, ông loại trừ khía cạnh lịch đại (diachronic) và chỉ tập trung vào khía cạnh đồng đại (synchronic) của ngôn ngữ, nghĩa là, ông bỏ qua ngôn ngữ học lịch sử với những sự tiến hóa và thay đổi theo thời gian để chỉ tập trung vào ngôn ngữ học miêu tả, ở đó, ông phân tích ngôn ngữ như cách nó đang được sử dụng trong một thời điểm nhất định, đặc biệt trong hiện tại.
Thứ hai, ở khía cạnh đồng đại, ông loại trừ các lời nói cụ thể của từng cá nhân (parole/speech) để chỉ tập trung vào ngôn ngữ như một hệ thống (language) với những quy luật và quy tắc cấu tạo chung được mọi người trong cộng đồng ngôn ngữ ấy học tập, nhập tâm và vận dụng trong các hoạt động giao tiếp. Nói cách khác, theo Saussure, lời nói có tính chất cá nhân và tạm thời, vừa chịu ảnh hưởng của tâm lý người phát ngôn vừa chịu ảnh hưởng của môi trường với những tương tác của nhiều yếu tố xã hội khác nhau. Chúng xuất hiện rồi chúng biến mất. Chúng thường xuyên thay đổi. Ngôn ngữ, ngược lại, với tư cách một hệ thống, có tính chất trừu tượng và bền vững, gắn liền với nhận thức, là nền tảng để từ đó người ta tổ chức các lời nói. Chính ngôn ngữ, hiểu theo nghĩa ấy, mới là yếu tố căn bản và là đối tượng nghiên cứu của ngôn ngữ học.

Thứ ba, trong ngôn ngữ, Saussure loại trừ toàn bộ các liên hệ bên ngoài, ví dụ giữa ngôn ngữ và hiện thực, để chỉ tập trung vào cấu trúc nội tại của ngôn ngữ, cái ông xem như một hệ thống ký hiệu (system of signs). Với ông, mỗi ký hiệu bao gồm hai khía cạnh: cái biểu đạt (signifier) – chủ yếu là phần âm thanh của chữ (ví dụ: âm “chó”) - và cái được biểu đạt (signified) – tức ý niệm do âm thanh ấy gợi lên trong óc người nghe (tức ý niệm “chó”, con vật chúng ta thường nuôi trong nhà). Saussure nhấn mạnh: “Một ký hiệu không phải là dấu nối giữa một vật và một cái tên mà là giữa một ý niệm và một khuôn âm”.(1)  Cái gọi là ý nghĩa của ngôn ngữ, do đó, theo cách nhìn của Saussure, chỉ là quan hệ giữa cái biểu đạt và cái được biểu đạt cũng như sự khác biệt giữa cái biểu đạt này với cái biểu đạt khác. Hiện thực bên ngoài ngôn ngữ cũng như cả người nói lẫn người nghe đều bị loại trừ.

Ảnh hưởng của Saussure, như trên đã nói, cực kỳ sâu rộng, góp phần hình thành nên diện mạo của toàn bộ các ngành khoa học xã hội và nhân văn trên thế giới trong suốt thế kỷ 20.
 
Ảnh hưởng ấy đến từ hai nguồn: những người theo ông và những người chống lại ông.
 
Trong số những người chống lại Saussure, nổi bật nhất là một số lý thuyết gia người Nga hoạt động chủ yếu trong thập niên 1920 như Mikhail M. Bakhtin (1895-1975) và Valentin N. Voloshinov (1895-1936) (2). Cả hai đều theo khuynh hướng Mác xít nhưng cả hai đều, một, bị trù dập dưới chế độ Xô Viết và, hai, chỉ nổi tiếng ở phương Tây, đặc biệt qua các nhà hậu cấu trúc luận (poststructuralism) và hậu-Mác xít (post-Marxism) ở Pháp và ở Anh từ đầu thập niên 1960 trở đi. Cả hai đều, một mặt, ngưỡng mộ Saussure và đều tiếp nhận nhiều quan điểm đầy tính phát kiến của Saussure, nhưng mặt khác, đều phê phán Sassure là theo chủ nghĩa khách quan trừu tượng (abstract objectivism) khi loại trừ mọi mối quan hệ bên ngoài các ký hiệu. Theo cả hai, mỗi ký hiệu là một kiến tạo giữa những người mang tính xã hội trong tiến trình tương tác giữa họ với nhau. Bởi vậy “các hình thức của ký hiệu đều được điều kiện hóa, trước hết, bởi các tổ chức xã hội của các thành viên tham gia và cũng bởi các điều kiện trực tiếp trong sự tương tác giữa họ với nhau.” (3)

Từ đó, họ đi đến một số kết luận chính, trong đó, đáng chú ý nhất là: một, ngôn ngữ, tự bản chất có tính chất tương thoại (dialogic) và đa thanh (heteroglossia), bao gồm nhiều người với nhiều cách nói khác nhau: chúng tồn tại bên nhau, nhiều lúc trộn lẫn vào nhau; và hai, chúng ta không thể hiểu được các sáng tạo ngôn ngữ mà không chú ý đến các ý nghĩa và giá trị mang tính ý thức hệ tiềm ẩn bên trong chúng. (4)

Từ nhiều góc độ và với nhiều mức độ khác nhau, hầu hết giới nghiên cứu đều đồng ý với Bakhtin và Voloshinov: ngôn ngữ không thể thoát được chính trị. Michel Foucault (1926-84) cho kiến thức tự nó là một biểu hiện của quyền lực (5). Mà quyền lực lại là chính trị. Và kiến thức thì lại được chuyên chở bởi ngôn ngữ. Chỉ bởi ngôn ngữ. Bởi vậy cũng có thể nói ngôn ngữ là một thứ quyền lực. Pierre Bourdieu cũng cho mọi ngôn ngữ đều có tính chính trị: Trong ngôn ngữ không có từ nào là ngây thơ và cũng không có từ nào là trung tính: từ, ngay cả những từ chỉ khẩu vị (taste) quen thuộc thường được nhìn nhận với những ý nghĩa khác nhau, thậm chí đối lập nhau từ tầng lớp xã hội này đến tầng lớp xã hội khác (6). Erving Goffman (1922-82), trước Foucault và Bourdieu, quy tính chính trị của ngôn ngữ vào các quan hệ xã hội: Theo ông, việc hành ngôn bao giờ cũng gắn liền với ý niệm sĩ diện (face), bao gồm hai khía cạnh chính: sĩ diện tiêu cực (negative face) và sĩ diện tích cực (positive face). Cứ hễ mở miệng ra nói điều gì đó với ai đó, dù muốn hay không chúng ta cũng tạo cơ hội cho người khác hoặc lắng nghe hoặc làm lơ, hoặc đồng ý hoặc phản đối, hoặc thương yêu hoặc ghét bỏ, hoặc kính trọng hoặc khinh khi. Bởi vậy, trước và trong khi nói, không ai không ít nhiều đắn đo cân nhắc (7). Có thể lấy bài ca dao quen thuộc này làm ví dụ:

Hôm qua tát nước đầu đình,
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen.
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà.
Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu.
Áo anh sứt chỉ đã lâu,
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng.
Khâu rồi anh sẽ công,
Đến khi lấy chồng anh sẽ giúp cho.
Giúp cho một gánh xôi vò
Một con lợn béo, một vò rượu tăm
Giúp cho đôi chiếu em nằm
Đôi chăn em đắp, đôi tằm em đeo.
Giúp cho quan tám tiền cheo
Quan năm tiền cưới, lại đèo buồng cau.

Cả bài ca dao chỉ là một lời tán tỉnh của một anh nông dân với một cô thôn nữ. Chiến lược tán tỉnh ấy dựa trên ba yếu tố chính: thứ nhất, về cớ: cái áo bỏ quên; thứ hai, về cấu trúc tự sự: quan hệ giữa nhờ vả và trả công; và thứ ba, quan trọng nhất, về ngôn ngữ: thay đổi đại từ xưng hô từ “em” sang “cô ấy” (câu thứ 8, “Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng”) và rồi quay trở lại với “em”. “Cô ấy”, ngôi thứ ba số ít, thật ra, cũng chỉ là “em”, ngôi thứ hai, người anh đang nói chuyện thôi. Nhưng sao lại là “cô ấy”? Lý do chính là vì dè dặt: anh không chắc về sự hưởng ứng của cô gái. Đó là cách nói lảng. Để thăm dò. Và cũng để phòng thủ. Như một cách giữ thể diện nếu bị cô gái từ chối hoặc có phản ứng bất lợi. Sau khi an tâm hẳn, anh mới quay về với chữ “em”: người anh muốn nhờ vả và trả công, tức người anh muốn tỏ tình và muốn lấy làm vợ, không ai khác hơn là chính “em”.

Kỳ tới, chúng ta sẽ bàn thêm về bản chất của ngôn ngữ.

***
Chú thích:

Ferdinand de Saussure, (1983) Course in General Linguistics, Roy Harris dịch, La Salle, Ill.: Open Court, tr. 66.
  1. Dưới đây, tôi dùng chữ “cả hai” để chỉ Bakhtin và  Voloshinov chứ không phân biệt quan điểm của từng người vì, cho đến nay, trong giới học thuật, có tin đồn là phần lớn những gì được ký dưới tên của Voloshinov đều do Bakhtin viết. Volosinov mất sớm; Bakhtin mất muộn hơn (năm 1975) nhưng cũng không hề cải chính tin đồn ấy. Đến nay, nó vẫn là một ẩn số.
  2. V.N. Voloshinov (1973), Marxism and the Philosophy of Language, Ladislav Materjka & I.R. Titunik dịch, Cambridge: Harvard University Press, tr. 21.
  3. Như trên, tr. 98.
  4. Michel Foucault (1977), Discipline and Punish: The Birth of the Prison, Alan Sheridan dịch, Harmondsworth: Penguin, tr. 27-8.
  5. Pierre Bourdieu (1991), Language & Symbolic Power, Gino Raymond & Matthew Adamson dịch, Cambridge: Polity Press, tr. 40.
  6. Erving Goffman (1972), Interaction Ritual: Essays on Face-to-Face Behaviour, Harmondsworth: Penguin, tr. 37-8.
 * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Dân Đen Tui từ: Ở nhờ Đắt Hoa Kỳ
29.08.2012 10:14
Ôn cố tri tân Anh Bùi Tín vừa rồi có nhắc đến Việt Minh cướp chính quyền 1954 và đây chính là cưộc Cách mạng của Nhân Dân Việt Nam . Đánh đổ chính quyền thực dân phong kiến đòi Độc Lập Tự Do Dân chủ Dân quyền , Hồ Chí Minh đã cướp công của những Chí sĩ yêu nước làm Cách mạng , ông ta mượn cuộc Cách Mạng của Việt Nam để thực hiện những ý đồ đen tối đệ tam quốc tế cọng sản . Suốt trong chặng đường hơn bảy mươi năm qua Hồ chí Minh mượn súng đạn Nga Taù vay tiền bạc cơm gạo của những nước cọng sả n quốc tế để tiến hành chiến tranh ,nượn tinh thần Cách mạng đê tiêu diệt những chiến sĩ cách mạng Việt Nam . Sau khi đánh chiếm miền Nam Việt Nam trong 37 năm qua họ đã phơi bày hết tất bản chất của người cọng sản, họ đã tước đoạt hết tắt cả quyền sống của mọi người để tập trung về cho đảng của họ mà thô , họ thực hiện học thuyết cọng sản ,một (học thuyết ngu xuẩn nhất của Nhân loại )
Đã mượn là phải trả , vậy Hồ Chí Minh trả bằng gì ? bằng tài sản , bằng sinh mạng , bằng mồ hôi nước mắt của Nhân dân Việt Nam. Ông đã ký trả biên giới và hải đảo cho Trung Quốc Tàu cọng .Giờ nầy bọn con cháu Hồ Chí Minh đám lãnh đạo Hà Nội chỉ thực hiện những điều Vay Trả ấy mà thôi , họ đưa những con dân Việt Nam đi làm tôi làm mọi cho các nước có khác gì là dân nô Lệ . Và giờ nầy cái tập đoàn lãnh đạo Hà Nội chúng nó đang cấu xé lẫn nhau , có khác gì bầy cẩu đang xé xác con mồi . Ôi mẹ Mẹ Việt Nam ôi ! Mẹ đau lòng lắm hả Mẹ ? Sau 30-4-1975 cọng sản đã đẩy những đứa con yêu của Mẹ trôi dạt trên khắp bốn phương , kẻ chân trời người góc bể, Sống tha phương cầu thực với cái nhục mất nước . Thưa mẹ chúng con xin nhắc lại lời mà chúng con đã thề với nhau rằng ,sau khi thủ đô Việt Nam Cọng Hòa rơi vaò tay cọng sản,cọng sản đưa thần tượng Hồ Chí Minh lên như vị thánh bắc nhân dân phải thờ . Chúng con nguyện :
Đại thắng lợi, bác Hồ lộng kiến
Đợi thắng lại, bác Hồ liệng cống .
(còn tiếp )Dân Đen Tui xin chào Đoàn Kết cứu nước .

bởi: Dân Den Tui từ: Ở nhờ Đất Hoa Kỳ
28.08.2012 08:05
Dân Đen Tui xin tiếp 4 caí sợ của người cọng sản ( Nhất giáo , Nhì Di , Tam qui Tứ Kết ) hôm nay xin nói Tam qui và Tứ kếtTừ trước tới nay có nhiều người trở về với Quốc Gia dân tộc Từ bóng tối về với ánh sáng tiêu biểu như Bùi Tín ..Người ta nói có ở tron chăn mới biết chăn có rận. thứ tư là tập kết năm 1954 một số người tập kết ra Bắc theo cọng sản ,bị bọn chúng tuyên truyền nhồi sọ láo khoét sau 1975 về Nam thấy mọi chuyện cọng sản nói đều sai đâm ra mất niềm tin . Và sau 37 năm 1975 - 2012 cọng sản phá sản tòan bộ đất nước Việt Nam và cuôi cung có nguy cơ mất nước vào tay Tàu cọng .Vậy nhân dân việt nam họ đang nói , nghĩ, và mong gì ?
họ đang nói : Chân gìo to hơn chân lý
Đồng chí nhỏ hơn đồng tiền .
và họ đang nghĩ ai là người cứu họ , và đất nước Việt nam nầy
( còn tiếp ) Dân Đen chào Đoàn kết cứu nước .

bởi: phongvanly7
26.08.2012 06:19
thong cam khong co dau. chinh tri la gi nh xin thua . chinh la Cai tri. o nuoc van minh dua tren dieu mong muon cua nhan dan .la kim chi nam. cho deu hanh dat nuoc. tao dieu kien thuan loi cho moi cong dan.va cong dong 'phat trien mot cach tot nhat' dua tren
nen tang dan chu. tu do thuc su . ve ban chat neu neu thuc su tu do dan du .no dung tu lay chinh nghia de dieu hanh dat nuoc .con khong la cai tri ma thoi . giai thich con lam tho ai thich xem nhei dai qua mat hay

bởi: Dân Đen Tui từ: Ở nhò Đất Hoa Kỳ
25.08.2012 16:32
Súng là vũ khí giết người mà có những thứ không phải súng đạn mà bốn thứ cọng sản sợ nhất đó là : Nhất Giáo - Nhì Di - Tam Qui - Tứ Kết . Hôm nay Dân Đen Tui xin bàn hai thứ đó là Nhất Giáo và Nhì Di
Nhất Giáo là những người theo Tôn giáo , dân tộc Việt Nam là một dân tộc đa tôn giáo , còn cọng sản là kẻ vô thần . Như vậy hữu thần vô thần là như lửa với nước . Cái con đường tôn giáo là cọng sản sợ nhất cho nên sau khi đánh chiếm được Miền Nam cọng sản muốn tiêu diệt tôn gíao bằng cách cấm đoán không cho sinh hoạt tôn giáo . Luật Pháp là nói tự do tôn giáo tự do tín ngưỡng nhưng sự thật là cấm đoán , ngăn chận nhưng dù khó khăn cach nào người tôn giáo vẫn bước tiến lên không sợ gian nan khổ sở vẫn một tin theo Chúa theo Phật ngay cả những người cọng sản gia đình họ vẫn đi chùa thờ phật, quí vị về Đà Nẵng ngay trên đỉnh núi cao ở phía Đông Bắc thanh` phố đà Nẵng có một tượng Phật bà quan Âm to đứng trên đỉnh núi (đó là tượng mẹ của ông chủ tịch Đà Nẵng cúng đó) tôi muốn nói trường hợp nầy để quí vị và các bạn thấy cọng sản thua tôn giáo rồi .
Điểm thứ hai là Di Cọng sợ di cư nhất năm 1954 cọng sản chiếm nửa nước miền Bắc thì có một triệu người di cư vô Nam trong khi Việt Nam dân số chỉ có 21 triệu hai người,chia hai thì mỗi miền chỉ có 10.500.001 .Thế mà miền Bắc di cư vô Nam hết một triệu trong số 1.000.000 người đó 100 nhà trí thức trẻ . Chính một trăm sinh viên trẻ nầy họ cùng với Thủ Tướng Ngô Đình Diệm xây dượng lên một thể chế Dân Chủ Việt Nam Cọng Hòa một lá cờ Vàng ba sọc đỏ cờ vàng là nói lên màu da vàng ba sọc là ba miền Trung Nam Bắc màu đỏ là máu đỏ Tinh thần màu cờ nầy nói lên Dân tộc Việt Nam ba miền Nam Trung Bắc là dân da vàng máu đỏ bị đô hộ ngàn năm giặc Tàu và trăm năn giặc Tây ba mươi năm nội chiến từng ngày với quân cọng sản . Năm 1954 Nhân dân miền Nam mới được độc lập tự do dân chủ mới có một thể chế Việt Nam Cọng Hòa tự do dân chủ thật sự . 9 Năm cuả Tổng Thống diệm yên hàn làm ăn phát triển mọi mặt xã hội, về kinh tế hồi đó mình hơn Thái Lan Việt Nam mình bán gạo cho Thái Lan, Về Thể Thao mình đoạt huy chương vàng về môn bóng đá còn 10 năm sau đệ nhị Cọng Hòa bị cọng sản đánh phá rồi mất về tay bọn chúng luôn . Người dân miền Bắc di cư vào Nam một lần và giờ nầy 1975 di cu một lần nữa sang nước ngoài .Chưa có một dân tộc nào trên thế giới phải hai lần di cư lớn như vậy . Một lần Di cư vô nam họ đã làm nên lich sử hào hùng họ cung` nhân dân việt Nam dựng lên được một thể chế VIỆT NAM CỌNG HOÀ . Còn hôm nay họ còn không ? còn một số it Nhưng họ có con cháu và hậu duệ của họ .Mà nhân Dân Việt Nam giờ nầy đang chờ họ cùng với Nhân Dân Việt Nam viết lên trang sử mới . ( còn tiếp ) Dân Đen Tui xin tạm dừng ở đâỵ

bởi: Vô danh
24.08.2012 13:11
Hồi nào bọn tàu cộng nằm dưới bùn đói nhăn răng, nhờ Mỹ nằm đầu kéo lên tắm rửa cho ăn cho uống no say mập ú, bây giờ có chút ít trở mặt chó phản chủ, lải còn hà hiếp láng giềng. Thật là cái bọn phản phúc, bất lương, đê tiện, đốn mạt. Bởi vậy người ta nói ngôn ngữ của bọn Hán cộng còn thua trẻ con lên 3.

bởi: Vô danh
24.08.2012 12:11
Súng không giết người, chỉ có kẻ dùng súng mới giết người thôi.

bởi: Vô danh
24.08.2012 09:39
Han`h van( lung kho*?i gio^'ng nhu* khu`ng . Cha(?ng co' y' nghia~ gi` ca? . thuo^.c die^.n tao` lao .

bởi: Vô danh
23.08.2012 20:34
Mấy thằng ba tàu coi chừng chết dưới tay thằng MỸ BÂY GIỜ CHỚ ĐỪNG CÓ LÀM PHÁCH.

bởi: Vô danh
23.08.2012 19:10
Mấy con chó Tàu ăn bả Chệt biết gì mà nhảy vào bàn chuyện Việt Nam, Chệt chìm tàu mà nói việc chính trị ? Cộng Chệt, cộng Việt chỉ biết thủ đoạn mà họ cứ nghĩ là chính trị. Mắc cười quá !

bởi: Bình loạn từ: Dăng đàn
23.08.2012 14:19
Có thể xếp vào thể loại chính luận có tính đảng,có thể ru dược một tập thể thành phần cơ bản nhất định. Nhưng chỉ với từ vựng TÁT NƯỚC thôi mà đả qui ngay thành anh nông dân thì có lẽ hơi vội đấy! Đâu phải tát nước chỉ phục vụ cho việc cày cấy? Nhỡ anh tát nước để bắt cá thì sao? Như thế thì anh phải là một ngư dân mới đúng! Đấy là chưa nói anh tát nước vào lúc nửa đêm không ai biết! Điều này rất có khả năng vì HÔM QUA không chỉ rõ là sáng,trưa hay chiều! Đến như CÔ THÔN NỮ lại càng o ép hơn! Như thế CHÍNH CHỊ CHÍNH EM, VĂN CHƯƠNG VĂN VẺ gì cũng là tại TA, nếu TA KHÔNG CHẤP VÀO thì NÓ là gì? Trước kia có người nói biết bao nhiêu chuyện trong suốt mấy mươi năm mà cuối cùng lại khẳng định TÔI CHƯA HỀ NÓI MỘT LỜI NÀO. Cả một dời người chưa chắc đã hiểu hết ý này.

bởi: Lộc
23.08.2012 13:43
Mỗi lần ông Quốc viết bài về tiếng Việt là thấy đám mù chữ như NVMY, Nhô, … nhảy vô bình luận trước nhứt.

Thiệt không thể hiểu nổi này tại sao trên đời này lại tồn tại một hạng người Việt CS tệ hại như vậy.

Một điều rành rành trước mắt, là những kẻ như NVMY, Nhô, …, là người Việt nhưng tiếng Việt rất kém, thì việc cần làm trước nhứt là nên học thêm tiếng Việt, chứ không phải lên đây bàn về tiếng Việt.
Trả lời

bởi: Vô danh
24.08.2012 21:49
Bạn Lộc nói rất đúng !
Trả lời

bởi: Phuc
24.08.2012 02:49
Hoàn toàn đồng ý với commentator "Lộc". Chán nhất là 'type' người như Vietnammenyeu

bởi: Vietnammenyeu từ: Canada
22.08.2012 20:48
Ngôn ngữ chỉ là 1 phương tiện để diễn tả tư tưởng, muốn diễn tả vấn đề gì chẳng được Chính Trị, Quân Sự, Kinh Tế, Toán Học, Vật Lý, Hóa Học....Cọng Sản hay nói đến Chính Tri là vì họ giỏi về Chính Trị. Mỹ thường dùng ngôn ngữ để quảng cáo láo khoét vì họ giỏi về láo khoét. Nhân Quyền là khía cạnh láo khoét khác của Mỹ. Thuở đời nay Nhân Quyền gì mà khoe là giàu có lại đi vay mượn tiền? và nhất là tiền của Chú Ba xe kéo cả thế giới đều biết chú đã từng làm xe kéo. Tóm lại, ngôn ngữ chỉ là phương tiện để thông tri những gì mình muốn cho người khác biết. CS giỏi Chính Trị họ dùng ngôn ngữ cho mục tiêu chính trị còn Mỹ giỏi láo khoét dùng ngôn ngữ cho mục tiêu quãng cáo. Thay vì nói hèn nhác, cù nhầy khi nói vùng biển quốc tế khi thì nói hài lòng được tự do qua lại ở vùng biển tuy bị cuỗm trước mặt thì người Mỹ nói: "Đứng ngoài vòng tranh chấp".
Trả lời

bởi: Lê Văn Tiên từ: Stavanger, Norway
25.08.2012 08:05
Tôi không ưa Mỹ nên coi ông "Vietnammenyeu" như đồng minh. Nhưng tôi có thắc mắc: nếu Mỹ chỉ giỏi láo khoét thì tại sao các lãnh tụ của ta, các đại gia VN lại gửi con sang Mỹ học? Bộ cộng sản VN láo khoét chưa đạt hay sao?
Trả lời

bởi: Vô danh
23.08.2012 10:13
Cọng Sản hay nói đến Chính Tri là vì họ giỏi về Chính Trị. Câu này thì quá đúng, đáng phục thiệt VNMY.
Trả lời

bởi: Vo danh- phien bản 2
24.08.2012 21:58
"Gioi" ở đây là hiểu theo góc cạnh quỷ quyệt, láu cá,'ma-lanh'(Viêt hóa, vay mượn gốc t.Pháp, chư ko phải là thông minh (tuong tự như intelligent trong tiếng Anh)
Trả lời

bởi: Vô danh
24.08.2012 21:46
Nghe Nguyễn tấn Dũng nói mới biết chính trị của chxhcnvn.Nghe riếc mà không ghiền Qua chịu thua.Qua ghiền giọng điệu nầy từ lúc nằm rừng bần học chính trị xhcn với mấy đồng chí bắt cua.Mấy ông cán bộ nhà nước nói chính trị thì hết chổ chê! Hỏi ra mới nghe mụ hàng xóm giải thích :"Chê đầy chỗ rồi còn chỗ đâu nữa mà chê ".Nếu có dịp mà nghe mụ bà "79 tuổi"(hổng biết tên gì mà gọi) mẻ xổ chính trị giọng 3 Dũng "Thôi còn 16 tấn vàng đó lấy ra mua súng đạn phục quốc",hoặc "Nên quyên tiền về mứớn luật sư lo cho mấy ông dân chủ không ở tù tội trốn thuế".Giờ nầy mà mụ còn u mê ám chướng chưa biết 16 tấn vàng của tổ quốc bị đầu sỏ vc chia nhau cất xài riêng.Chưa biết tòa án rừng vc chẳng cần luật sư,và hể ai chống Tàu cướp nước thì không dính bao cao su dơ cũng chém cha không khỏi tội trốn thuế .Vậy mà cũng có đứa bư như Qua,hoặc ngu như vợ Bác sĩ khen hay mời gọi mụ bà 79 tuổi,thứ nầy trước 75 vc sợ lắm,bắn vòng cầu và công phá như "Mọt Chê".Mụ bà 79 làm ơn nổ thường thường để con nghe,không sợ văng miễng vì có chồng con là cố Bác sĩ "Quân Ngụy".Bà nầy chính trị cũng dữ,thường xen vào với NỤ CƯỜI.

bởi: Lê Bình Nam
22.08.2012 17:37
"Đạo đức cách mạng" là làm tất cả những gì có lợi nhất cho đảng. Quân đội nhân dân chỉ "trung với đảng" chứ không "trung với nước". Công an nhân dân thì chỉ biết "còn đảng còn mình", bảo vệ đảng, chứ không bảo vệ dân. Có hiểu rõ từng từ ngữ như thế, mới giải thích đầy đủ, cặn kẽ tại sao ban lãnh đạo đảng cs VN lại im thin thít trước quân xâm lược bành trướng Bắc Kinh. Vì chống quân xâm lược Bắc Kinh là đặt đảng cs VN vào vị trí bất lợi nhất, nghĩa là chống đảng. Đứa trẻ Việt Nam bình thường nào cũng thấy như thế. Tổ quốc ư? Vô nghĩa! Với đảng chỉ có "tổ quốc xã hội chủ nghĩa". Nhân dân à? Với đảng chỉ là những người theo đảng, gật đầu hoặc câm nín trước mọi chính sách của đảng bày ra. It's critical thinking!

Blog

Quá trình chuẩn bị cho du học Mỹ (P2)

Điều Cá muốn chia sẻ một chút với các bạn trong bài này sẽ là một chuyện khác, thiên về chuyện cá nhân hơn, đó là chuyện mang đồ và đóng hành lý
Thêm

Vài nét chấm phá, một chân dung

Cứ đến tháng 5 sau lễ Lao động, sau lễ Chiến thắng phát xít 8/5/1945 là đến ngày 19/5 sinh nhật ông HCM
Thêm

Lại nói chuyện rượu

Tôi xin thú nhận điều này: Tôi thích cả cà phê lẫn rượu. Với cà phê, phải nói là tôi nghiện
Thêm

Nhìn lại vụ Chu Tử bị ám sát hụt, ngày 16-4-1966 (kỳ 2)

Hầu như mọi người đều tin Việt Cộng nằm ở phía sau vụ ám sát Chu Tử, cũng như trong trường hợp của Từ Chung
Thêm

Từ chống Cộng đến chống toàn trị

Trong lịch sử loài người, thời nào cũng có xung đột. Nhưng xung đột ở thế kỷ 20 và 21 khác các thế kỷ trước
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Video

Video Mỹ quan ngại về bản án của 2 sinh viên VN chống Trung Quốc

Mỹ quan ngại về bản án của Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Các tác phẩm của Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình được giới thiệu tại Mỹ. Hải quân Trung Quốc tập trận ở Hoàng Sa. EU ủng hộ ASEAN trong cuộc tranh chấp Biển Đông. Indonesia muốn có một hiệp định mới để giảm bớt tranh chấp tại châu Á. Xem thêm: http://www.voatiengviet.com/ và http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo