Thứ năm, 30/10/2014
Xem

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Thơ hay, thơ dở, cái hay của thơ dở và cái dở của thơ hay (4)

Đây là bài nói chuyện của tôi tại Jewish Community Centre of Northern Virginia, Hoa Kỳ ngày 8/7 vừa qua. Bài khá dài, xin chia làm 4 kỳ. NHQ

x
Lời tác giả: Đây là bài nói chuyện của tôi tại Jewish Community Centre of Northern Virginia, Hoa Kỳ vào ngày 8/7, vừa qua. Bài khá dài, xin chia làm bốn kỳ. NHQ

Nhưng tác động đến việc thay đổi của thơ cũng như liên quan đến cách đánh giá thơ hay và thơ dở không phải chỉ có các yếu tố văn hóa mà còn có những yếu tố khác liền với bản chất của thơ.

Bản chất đầu tiên là sự vận động. Thơ, cũng như văn học nói chung, giống mọi hiện tượng khác trong xã hội, bao giờ cũng ở trong quá trình vận động không ngừng. Có điều, khác với các hiện tượng khác, sự vận động trong văn học, đặc biệt trong thơ, không hẳn đã là một sự phát triển. Nói đến sự phát triển là nói đến ba yếu tố: sự kế thừa, sự liên tục và sự thăng tiến: cái sau sẽ hơn hẳn cái trước. Sự vận động của thơ chủ yếu dựa trên sự sáng tạo, do đó, phần lớn có tính đột biến. Nói đến đột biến cũng có nghĩa là nói đến sự đứt đoạn. Bởi vậy, trong các hoạt động của con người, thơ là lãnh vực hầu như không có lịch sử. Một hai thập niên trở lại đây, trên thế giới, một số lý thuyết gia đưa ra khái niệm cái chết hoặc điểm tận cùng của lịch sử (the death/end of history) với ý nghĩa: chế độ dân chủ mà chúng ta đang có hiện nay đã là điểm tận cùng; sau nó, sẽ chẳng còn có gì khác hơn được nữa. Với thơ, lịch sử không chết. Lý do là nó chưa bao giờ có. Tất cả những cuốn lịch sử thơ mà chúng ta thấy đây đó, bằng tiếng Việt cũng như bằng các thứ tiếng khác, chỉ là một thứ lịch sử giả, ở đó, không có hoặc có rất ít thứ quan hệ nhân quả vốn là nền tảng của lịch sử. Trong cái gọi là lịch sử thơ, các nhà thơ lớn hiếm khi kế tục nhau. Họ chỉ phủ định nhau. Ngay cả khi họ kế tục, họ cũng kế tục như một sự phủ định. Đó là ý nghĩa của cái Harold Bloom gọi là “đọc sai” (misreading) trong sự ảnh hưởng giữa nhà thơ này đối với nhà thơ khác.

Có nhiều lý thuyết khác nhau nhằm giải thích quy luật vận động của thơ, trong đó, tôi tâm đắc nhất với ý kiến của các nhà Hình thức luận của Nga vào đầu thế kỷ 20: Theo họ, ngôn ngữ, tự bản chất, có khuynh hướng tự động hóa, do đó, càng ngày càng mòn đi, sáo đi; thơ, ngược lại, lúc nào cũng là một nỗ lực lạ hóa (defamiliarization) nhằm chống lại nguy cơ mòn và sáo ấy để cách diễn tả trở thành tươi mới hơn và cái hiện thực được nó phản ánh trở thành độc đáo và ấn tượng hơn. Làm lạ, do đó, cũng có nghĩa là làm cho khó. Bắt người đọc phải tập trung sự chú ý nhiều hơn. Bởi vậy, cũng có thể nói, khó là thuộc tính tự nhiên của thơ trong quá trình tự đổi mới chính nó. Đương đầu với những cái khó ấy, rất nhiều người đọc bỏ cuộc: Thơ hay rất dễ bị xem là thơ dở.

Nếu quá trình lạ hóa làm một số bài thơ hay bị xem là dở thì quá trình tự động hóa, ngược lại, sẽ làm cho vô số những bài thơ dễ tưởng là hay, thật ra, lại là dở. Đó là những bài thơ được sáng tác hoàn toàn theo những mẫu công thức có sẵn trong một hệ mỹ học đã cũ. Ở đây, cần nhấn mạnh là những bài thơ hay thì bao giờ cũng hay, đặc biệt những bài thơ lớn thì bao giờ cũng lớn: Chúng hay và lớn trong cái hệ mỹ học của nó. Giá trị của chúng trở thành giá trị lịch sử. Chúng được xem là điển phạm (canon). Điển phạm nào cũng là một điển hình, một đỉnh cao, một tiêu chí để đo lường, một khuôn mẫu để học tập và bắt chước nhưng đồng thời cũng là một nguy cơ: nó chứa đựng trong nó vô số những vi khuẩn có tính hủy diệt, hay nói như Thanh Tâm Tuyền, trong “Định nghĩa một bài thơ hay”: “Bài thơ hay là cái chết cuối cùng”. Học tập nó, người ta trưởng thành; nhưng bắt chước nó, người ta sẽ chết. Chính vì vậy, những bài thơ ăn theo các điển phạm – những bài thơ được sáng tác như kết quả của quá trình tự động hóa - thì thường là dở: Chúng không phải là sáng tạo. Dễ thấy nhất là nhìn từ góc độ thể loại. Thể thơ song thất lục bát vốn đạt đến đỉnh cao với những tác phẩm lớn như Chinh phụ nhâm, Cung oán ngâm khúc, Tự tình khúc hay bản dịch Tỳ bà hành ở thế kỷ 18 và 19, sau này hầu như không còn sản xuất được bất cứ một tác phẩm xuất sắc nào nữa. Nguyên nhân, theo tôi, không phải là các nhà thơ sau này thiếu tài. Nguyên nhân chính là cái khuôn nhịp quanh quẩn theo điệu ngâm ấy đã thành khuôn sáo. Nghe, chưa cần biết nội dung thế nào, người ta đã ngán. Cảm giác ngán ngẩm ấy cũng có thể tìm thấy trong thể thơ tám chữ, một trong những thành tựu lớn của phong trào Thơ Mới, với những ngòi bút tài năng như Xuân Diệu, Huy Cận, Vũ Hoàng Chương. Tuy nhiên, đến sau năm 1954 thì cái khuôn nhịp tám chữ ấy lại trở thành sáo. Phải tài hoa lắm mới thoát được cái sáo ấy. Nhưng phần lớn đều thất bại.

Cũng chính vì xu hướng tự động hóa ấy có vô số nhà thơ lúc trẻ thì tài hoa nhưng càng lớn tuổi càng nhạt nhẽo. Thơ Xuân Diệu, Huy Cận, Lưu Trọng Lư hay vô số các nhà Thơ Mới khác sau năm 1954 dở hơn hẳn không phải chỉ vì lý do chính trị mà còn là vì, nếu không muốn nói chủ yếu là vì họ không thoát được cái lối mòn do chính họ tạo nên. Thơ là lãnh vực trong đó cái gọi là kinh nghiệm cũng đồng nghĩa với sự bất trắc. Ở miền Bắc, trong số các nhà thơ nổi danh thời 1930-45 có lẽ chỉ có một mình Chế Lan Viên là thoát khỏi sự bất trắc ấy. Chủ yếu nhờ ông chuyển sang một hướng khác, với những trò chơi khác, ở đó, ông thoát được nguy cơ tự động hóa và ít nhiều lạ hóa.

Ở trên, tôi có nói bản chất đầu tiên của thơ là vận động. Đến đây có thể thêm một đặc điểm nữa trong bản chất của thơ: tính chất tự tra vấn và tự hủy. Làm thơ, như một hành động sáng tạo thực sự, là một sự hoài nghi đối với thơ, hoặc ít nhất, đối với những cái được gọi là thơ. Khi bài thơ ấy được viết ra, một định nghĩa khác về thơ đã được hoàn tất, hơn nữa, bị kết thúc. Khi làm một bài thơ khác, người ta phải đi tìm một định nghĩa khác. Nghĩa là bắt đầu đi lại từ đầu. Khi, từ điểm khởi đầu ấy, người ta không biết đi đâu về đâu, người ta làm thơ phản thơ. Thơ phản thơ cũng có thể là thơ hay nhưng nó chỉ là thơ của một thời điểm: thời điểm khủng hoảng. Nó ra đời chủ yếu để giết cái cũ và cũng đồng thời tự giết chết chính mình với hy vọng cả hai cái chết ấy sẽ mở ra một hướng đi khác cho thơ. Trong trường hợp may mắn cái hướng đi mới ấy được mở ra, xác chết của các bài thơ phản thơ sẽ trở thành lịch sử. Còn ngược lại thì sao?

Thì chúng chỉ là những xác chết.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Chi từ: Hà Nội
28.07.2012 08:41
Bài viết rất hay.

Nhiều người chê dở.

Ha ha... Phải biết đến biển cả mới hiểu được khe rạch là như vậy chăng.

bởi: ThanhThanh từ: Vietnam
20.07.2012 10:33
Tôi đã cố gắng đọc 4 phần của bài nói chuyên, ngõ hầu tìm ra tiêu chí để phân biệt thế nào là “thơ hay” và thế nào là “thơ dở”, tác giả đã viện dẫn nhiều lý luận Đông, Tây, kim, cổ, nhưng cái đích cuối cùng thì không có, khiến tôi rất thất vọng!.
Từ xưa, để trả lời câu hỏi: Thơ là gì?. Bao nhiêu thế hệ đã tốn nhiều giấy, mực, công sức mà vẫn không có câu trả lời cuối cùng. Câu hỏi về thơ hay, thơ dở còn hóc búa hơn. Lỗ Tấn nói: Trên thế gian vốn không có đường, người ta đi nhiều mà thành đường, khá khen thay cho tác giả đã dám dũng cảm đặt chân lên con đường “Thục lộ nan ”, để đăng đàn diễn thuyết một vấn đề quá lớn!.
Thời gian sẽ sàng lọc và là tiêu chí cao nhất để biết thế nào là thơ hay, thơ dở. Hay, sống, dở, chết. Điều đó hoàn toàn không phụ thuộc vào muốn của con người.
Thơ là “cây đời mãi mãi xanh tươi” (Gơt), phê bình là cây tầm gửi ký sinh; tầm gửi dở, làm cho cây tàn, héo; tầm gửi hay như mưa, làm cho cây tươi tốt, như gió làm cho cây toả ngát hương thơm. Suy cho cùng, tầm gửi cũng cần cho cuộc sống, miễn là cây tầm gửi biết tuân theo quy luật và chân lý của cuộc sống.


bởi: Tri Bĩ
20.07.2012 09:58
Đức Phật từng nói: 49 năm qua ta chứ hề nói lời nào. Chế Lan Viên trong bài: Con dã tràng nghe lời tôn giáo bể/ Nghe sấm truyền của sóng giảng hư vô/ Dã tràng vẫn làm thơ mặc kệ/ Vê hạt các thời gian chọi lại với vô cùng/ Là sóng đó rồi tan thành bọt đó/ Đổ qua có sắc màu đổ lại hóa hư không. Nguyễn Công Trứ thì: Ngã kim nhật tại tọa chi địa/ Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi? Ngàn muôn năm âu cũng thế ni/ Ai hay hát mà ai hay nghe hát. Người biết hát kẻ biết nghe thì là tri âm tri kỷ.

bởi: Paul Nguyễn Hoàng Đức từ: Hà Nội
20.07.2012 04:58
Chào anh Nguyễn Hưng Quốc. Đọc bốn phần của bài này, tôi thấy anh Quốc viết rất kinh điển, tinh tế, khoa học , kỹ lưỡng, thấu đáo, có đầu có cuối. Anh triển khai được một cái nhìn, cách đánh giá mới về thơ. Trước và cho đến bài này, càng làm cho nhận xét trong tôi thêm chắc chắn: Nguyễn Hưng Quốc là tác giả hiểu biết thơ bậc nhất Việt Nam, cả trong lẫn ngoài nước. Tôi xin trao đổi lại với anh vài điểm (không phải tranh luận). Thơ xưa nay có hai điểm chính: Lời và Tứ. Lời thì rõ rồi. Còn Tứ là cấu trúc của tư tưởng, hoặc cái thông điệp bên trong biểu hiện ra ngoài. Hoặc Hình thức và Nội dung trong nghệ thuật đòi hỏi luôn song hành. Anh Quốc nói mỗi nền thơ bao chứa mỗi nền mỹ học bên trong. Như thế theo tôi chưa đủ, vì nó chưa "đồng tâm" một nguyên lý phổ quát. Một cô gái đẹp như tượng Venus, cái đẹp đó xuyên qua các bảng mỹ học của mọi thời đại. Một căn nhà cổ được bảo tồn và chiêm ngưỡng, đó cũng là phi ranh giới mỹ học. Cục bộ là nơi ẩn nấp và ăn gian của những kẻ bé bỏng. Còn giá trị phổ quát làm cho người ta dám "phơi áo" trước mọi thời đại. Iliad hay Odyssey... ngay từ thời cổ đại đã tạo ra nguyên lý thi ca ở cùng chúng... Cái cần của mọi nền thơ, tôi nghĩ có hai điểm chính dễ hiểu: 1-nghệ thuật, cũng là mỹ cảm, với thơ cũng là ngôn từ vỏ ngoài hình thức. 2- Tư tưởng. Đó là cái mọi thời đại không bao giờ thay đổi về giá trị của tư duy hay con người. Tuy nhiên cách nghĩ của tôi dù giản dị nhưng còn nhiều thói quen. Cách nghĩ của anh Quốc đã lập trình một hướng đi khác, nó có vẻ "vu hồi" nhưng vẫn chạy qua những nhà ga chính của thi ca. Chúc mừng anh!

bởi: captain từ: beringsea
20.07.2012 02:30
ngoi buon doc bai viet cua NHQ thay ma dau long cho bon da vang , mui tet , dem cai hay cua cai do , va cai do cua cai hay ra binh luan , thay thuoc sai la chet 1 binh nhan ,ong vua sai la hu 1 nuoc , van hoa sai la hu 1 the he,
nguoi ta bay gio dang tim cach che bom nguyen tu. ma may ong noi nay dem dau oc lam tho.con bay dac hay hoac do,
Van hoc cua tay phuong la phac minh ra de lam cho the he sau nay van minh hon , con tho cua may ong noi chi lam cho thien ha cuoi thoi cho co ich loi gi dau ma phe binh,

toan victor dung de (ploting cho radar va hinh hoc khong gian)
con computer giup cho thong tin lien lac , va giup cho viec tim kiem DNA mau le de con nguoi do mat ton thoi gian .

hoc chi can hieu va phat minh nhung cai moi de giup do cho tuong lai the he sau nay,

cho NOM hay chu HAN tau cong ma VN da no le ca ngan nam . trang lich su do co thang nao co the thay doi duoc , captain nay hy vong trong tuong lai se co 1 nguoi noi dong thay lai , 1 ngan nam no le VN 1 tram nam do ho VN 40 nam cam hon tung ngay cua nhunh nguoi tha phuong




bởi: Giời Ơi từ: Việt Nam
19.07.2012 16:28
Không thấy anh Quốc nói gì về hiện tượng "khủng long" thơ Việt nội địa ngày nay Nguyễn Quang Thiều. Bà con trong nước nghe anh Hảo chửi mãi cũng đâm ra nghi ngờ. Không biết anh Thiều mở đường hay giết thơ? Nếu là mở đường thì con đường anh ấy mở cũng chỉ lèo tèo vài mống. Nhưng nếu để giết thơ thì ngần ấy sát thủ là quá đủ. Rất mong nhận được ý kiến của anh Quốc về trường hợp cụ thể này.

bởi: Nguyen vu từ: Cali
19.07.2012 12:43
Toi khong biet ong quoc noi noi gi ? Co the toi khong hieu het toi co Bon cau nay xin bieu ong doc choi ..Ngan nam mat trang nhu voi..bong con dung doi van Ngoi tro gan..hoi Nguoi Nguoi co truong can...bong Chang van dam may ngan gio suong

bởi: Nhô từ: Hoa Kỳ
19.07.2012 06:16
Đây là loạt bài đáng đọc nhất trong các bài viết trên Blog của ông hồi giờ. Mặc dầu Nhô không đồng ý nhiều điểm, nhưng dầu sao đó cũng là loạt bài viết rất lành, được viết theo đúng chức năng đào tạo của người cầm bút.

Điều khó chịu nhất đối với Nhô ở loạt bài viết này là ở cái phần nói đầu được lập đi lập lại về Trung tâm Cộng Đồng Do Thái.

Thật ra, ở các cộng đồng giàu mạnh trên đất nước Hoa Kỳ như Cộng đồng Do Thái, họ có riêng một Trung Tâm để sinh hoạt cộng đồng. Để bảo trì và trang trãi chi phí cho cơ sở, cộng đồng cho thuê mướn cơ sở của mình cho bất cứ hội đoàn hay cộng đồng bạn đến sinh hoạt, miễn là có tiền để thuê, và thời gian tổ chức không trùng hợp những ngày hội lớn của cộng đồng của họ. Bạn có thể thuê mướn những cơ sở này để làm đám cưới, hay sinh nhật của bạn cũng được. Giống như Trung Tâm Mỹ Đình ở Hà Nội, tín hửu Tin Lành cũng có thể thuê mượn cho buổi họp mặt ngày lễ Noel. Cộng đồng Người Việt mình ở Hoa Kỳ thì quá yếu kém về tài chánh, mà lại quá chia rẽ, ít quan tâm đến những sinh hoạt văn hóa, nên toàn đi thuê mướn cơ sở của cộng đồng bạn.

Lời mở đầu của loạt bài viết được lập đi lập lại nhiều lần không có nghĩa là ông Quốc đang nói chuyện Thơ với cộng đồng Do Thái ở bang Virginia, mà có nghĩa là ông nói chuyện Thơ ở một cơ sở của Cộng Đồng Do Thái mà ai đó, hay chính ông đã thuê mướn để tổ chức buổi nói chuyện.
Trả lời

bởi: Vô danh
20.07.2012 13:06
Không thể so sánh Do thái với Việt được. Dân Do thái di dân đến Mỹ có học thức cao nhất trong đám di dân, họ là gốc châu Âu thuần túy không xa lạ văn hóa Tây phương.

Tộc Việt ta vừa thoát ách thực dân lại vướng vào chiến tranh huynh đệ tương tàn; những gì tốt nhất đã đốt trong chiến tranh. Tàu chỉ viện trợ nhỏ giọt để kéo dài cuộc chiến càng lâu càng tốt, đảng cố gắng thống nhất quyền lực bằng mọi giá. Dân tộc này đâu có điều kiện đến trường, đó cũng là human cost đó! Chúng ta thuộc loại chậm tiến nhất thế giới khi đến xứ sở này.

Tuy vậy nhờ cần kiệm và cố gắng, chẳng ngại bất cứ nghề nghiệp gì, cộng đồng Việt cũng vươn lên đáng tự hào, không như Nhô thoạt nhìn. Trung bình lợi tức gia đình Việt trên 40,000 đô/năm, thật ra nhiều gia đình cao hơn nhiều phải chia trung bình cho nhiều người đã già lão khi đến xứ này, dân vượt biên có một số lớn đến từ ven biển hay đồng quê ít học, chưa kể nhiều người chỉ làm tiền mặt. Thế hệ trẻ hiếu học có lợi tức tốt hơn nhiều.

Phải ở và làm việc ở đây ít nhất 10 năm mới hiểu phần nào xứ sở này; để hiểu về văn hóa, bạn có lẽ phải ở đây trên 30 năm; bí mật nằm trong các pho sách 'cổ' trong thư viện hầu hết du học sinh ít chú ý đến. Các tôn giáo trong cộng đồng cũng có chùa chiền, nhà thờ lớn cho thuê khi không cần. Tôi không nghĩ Nhô đã thấy hết; du học như bạn với thời gian ngắn và ít đk tài chánh, bạn không biết nhiều về xứ sở hay cộng đồng đâu. Nhiều người Việt có tiền đã di chuyển ra xa ở những nơi bạn đang sống. Ráng học giỏi và hướng về nước Mỹ!
Trả lời

bởi: Vô danh
23.07.2012 14:53
Nhô không có ý định so sánh cộng đồng người Việt và cộng đồng người Do thái trên đất nước Hoa Kỳ. Nếu có so sánh, Nhô chỉ có thể nói câu khích lệ là cộng đồng người Viêt sẽ bắt kịp cộng đồng người Do Thái trước ngày "phán xetd cuối cùng", trước ngày tận thế. Thế thôi! Nhô chỉ muốn nói cái điểm mà người ta lập lòe "bài nói chuyện của tôi tại Jewish Community Centre of Northern Virginia" mà thôi.
Trả lời

bởi: Chán VC từ: VN
19.07.2012 20:36
Cứ cho Nhô HK nói đúng: "cộng đồng người Việt mình quá CHIA RẼ". Nhưng CHỐNG CỘNG và đám TAY SAI CS như Nhô, họ lại rất MẠNH MẼ đấy. Nếu Nhô không tin, Nhô thử treo cờ máu và hình HCM trong quán ăn của Nhô. Nhô cho họ biết quán của Nhô ở đâu! Nhô sẽ thấy sức mạnh CHỐNG CỘNG của CĐ Việt Nam tại Hoa Kỳ. Ba Dũng hoặc quả đấm thép Nguyễn Chí Vịnh cũng chẳng giúp được Nhô.
Trả lời

bởi: Nhô Núp Lùm từ: USA
19.07.2012 20:22
Nổ, dóc, dỡ, dông dài mà hay nói chữ. Mù mờ, hiểu biểu thấp kém mà cứ luôn lẽo miệng phát ngôn bừa bãi. Cộng đồng Việt Hải Ngoại thật ra quá non trẻ so với cộng đồng Do Thái vì người Do Thái đã di dân và sinh sống tồn tại ở Hoa Kỳ khá lâu(sau Đệ Nhị Thế Chiến). Vậy mà Nhô vẫn đem ra khập khiểng so sánh được? Không biết đầu óc Nhô chứa thứ gì chong chỏng?

bởi: Tú Bệt
18.07.2012 20:26
Bài thơ sau đây không biết là hay hay dỡ mà dân Việt ai cũng biết chỉ có cái là không biết ai đặt ra, chắc mỗi người đặt 1 chút:
"Bà ta đi cúng đình.
Gặp phải ông Tây sình.
Xét hỏi quá thình lình.
Bà đưa giấy ra trình.
Chẳng may mất tấm hình.
Ông Tây nổi lôi đình.
Bà ngủ bót một mình.
Quá tán đởm thất kinh.
Vì cái ông Tây sình."
Có những bài thơ được loan truyền rộng rãi trong dân gian không biết xuất xứ từ đâu và đã làm nên lịch sử oai hùng cho nước VN.
Trả lời

bởi: An-Nam từ: Không-Gian
20.07.2012 08:32
Bài thø "Đô`g'ai Viê.t ngày nay t/t": Chân dài lên dê'n na'ch. Lưng dài không thâ'y mông. Quâ`n ra'ch đeo ngang hông.Tay xa'ch bo'p ngang đâù gô'i. Tai đu.c lô~ đeo lu.c lặc nho'ng nha'nh. An no rôì nam mô.ng.

Blog

Viết cho ai?

Người cầm bút viết cho ai? Thì cho người đọc! Câu trả lời thật đơn giản. Tưởng không ai có thể nói điều gì khác
Thêm

Tan hỏa mù

Ít lâu nay, giới bình luận thời sự trong và ngoài nước đã có không ít người cho rằng trong lãnh đạo đảng CS có một sự phân hóa
Thêm

Câu chuyện sân bay ở Việt Nam

Chả lạ lẫm gì khi 2 sân bay quốc tế của Việt Nam bị đánh giá là vệ sinh kém, dịch vụ tệ và thái độ kém thân thiện của nhân viên
Thêm

Tại sao lại đi đêm?

Cuộc gặp bí mật giữa 2 đoàn đại biểu đảng CSVN và TQ ở Thành Đô tháng 9, 1990 đang là đề tài nóng ở trong nước
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Ý nghĩa của việc nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho Blogger Điếu Cày

Việc trả tự do trước thời hạn mãn án tù chắc chắn không phải là vì lý do nhân đạo của nhà cầm quyền Việt Nam, mà vì áp lực quốc tế nói chung
Thêm

Phong trào dân chủ Việt Nam cần nhiều điểm tựa

Theo nhiều người am hiểu tình hình chính trị Việt Nam, mỗi một tù nhân lương tâm mà phía Hoa Kỳ cứu vớt đều được đánh đổi bằng một thứ gì đó
Thêm

Một định chế khác cho những người đồng tính sống chung?

Thượng Hội đồng Giám mục Thế giới của Giáo hội Công giáo La Mã đã kết thúc sau 2 tuần nghị hội về nhiều vấn đề của Giáo hội liên quan đến tín lý đức tin
Thêm

‘Đảng ta’ đã ‘giải phóng con người’ như thế nào?

Các phương tiện truyền thông trong tay Đảng vẫn tuyên truyền, kêu gọi nhân dân nêu cao tinh thần 'cảnh giác cách mạng' trước các 'thế lực thù địch'
Thêm

Thư ngỏ về việc chính quyền VN 'vi phạm quyền tự do đi lại của công dân'

Vào ngày 17/10/2014, tôi bị một số nhân viên an ninh thuộc Công an TP HCM ngăn chặn bất hợp pháp
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Phi thuyền NASA phát nổ khi vừa rời mặt đấti
X
30.10.2014
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Một phi thuyền thương mại không người lái chở hàng tiếp liệu lên Trạm Không gian Quốc tế đã phát nổ ngay sau khi rời mặt đất hôm thứ Ba. Thảm họa xảy ra lúc chiều tà tại cơ sở phóng phi thuyền của Cơ quan Không gian Vũ trụ Quốc gia (NASA) ở Đảo Wallops thuộc bang Virginia, ngoài khơi Đại Tây Dương.
Video

Video Phi thuyền NASA phát nổ khi vừa rời mặt đất

Một phi thuyền thương mại không người lái chở hàng tiếp liệu lên Trạm Không gian Quốc tế đã phát nổ ngay sau khi rời mặt đất hôm thứ Ba
Video

Video Hải tặc tăng cường hoạt động trên các tuyến hàng hải ở Đông Nam Á

Các vụ cướp biển do các nhóm hải tặc vũ trang thực hiện, tấn công các tàu chở dầu đã gia tăng tại Đông Nam Á, nơi có những tuyến hàng hải ngắn nhất nối liền Trung Đông với Trung Quốc
Video

Video Lãnh đạo Đảng Hồi giáo ở Bangladesh bị tuyên án tử hình vì tội ác chiến tranh

Các thẩm phán ở Bangladesh đã tuyên án tử hình lãnh đạo đảng Hồi giáo lớn nhất của nước này vì tội ác chiến tranh
Video

Video VN là trụ cột quan trọng trong chính sách đối ngoại của Ấn Độ

Với cam kết của Ấn Độ sẽ giúp Việt Nam hiện đại hóa các lực lượng an ninh và quốc phòng, các nhà phân tích cho rằng đây là một bước tiến rõ rệt và đầy quyết tâm của Ấn Độ để trực diện với hành động của Trung Quốc khoa trương quyền lực trong khu vực
Video

Video Lực lượng người Kurd ở Syria được tăng viện

Các chiến binh đến từ vùng Kurdistan ở Iraq đã tới thị trấn Kobani ở bắc Syria để sát cánh với người Kurd ở đây chiến đấu chống các phần tử chủ chiến Nhà nước Hồi giáo