Thứ Tư, 22/10/2014
Xem

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Tây nói tiếng ta

Buổi ra mắt cuốn sách mới của tôi, Phương pháp dạy tiếng Việt như một ngôn ngữ thứ hai (1), được tổ chức tại trường Đại Học Victoria, Melbourne, Úc vào chiều Chủ nhật, 6 tháng 5 vừa qua, khá thành công. Giảng đường lớn nhất của trường, đến 400 ghế, gần kín chỗ. Hầu hết các diễn giả đều nhận được những tràng pháo tay thật nồng nhiệt. Tuy nhiên, nồng nhiệt nhất là khi nghe hai sinh viên Úc lên phát biểu về kinh nghiệm học tiếng Việt của họ.

Cả hai, còn rất trẻ, trên dưới 20 tuổi, đều đang học tiếng Việt tại Đại Học Victoria (2). Christopher Dunn thì học được một năm rưỡi; còn Erica Bradford thì ba năm. Cả hai đều đã đi Việt Nam nhiều lần, có khi với tư cách du khách, có khi với tư cách giáo viên tiếng Anh thiện nguyện ở một tỉnh lẻ heo hút nào đó. Đặc biệt cả hai đều nói tiếng Việt rất giỏi. Giỏi đến độ trở thành một bất ngờ đối với những người tham dự buổi ra mắt sách hôm ấy.

Nhớ, khi Christopher và Erica mới mở miệng chào “các bác, các chú, các cô và các anh chị” và tự giới thiệu là “sinh viên của thầy Quốc” bằng thứ tiếng Việt gần như hoàn hảo, mọi người đều kêu to lên “Wow!” hay “Giỏi quá!” Cứ thế, khi các em phát biểu, cứ sau một hai câu là lại nghe một tràng tiếng vỗ tay hoặc những tiếng cười rú. Bầu không khí trong giảng trường sôi động hẳn lên. Với các diễn giả khác, trước và sau đó, người tham dự lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại cười nhẹ khi nghe một câu nói dí dỏm. Với hai em sinh viên Úc thì khác. Người ta nhoài người lên phía trước để nhìn. Người ta vỗ tay. Người ta trầm trồ. Người ta vọt miệng bình phẩm ngay lúc diễn giả đang nói. Khi Erica kể là vì bắt đầu học tiếng Việt theo giọng Bắc ở Bắc Giang, khi về lại Úc, em không thể giao tiếp với người Việt ở Úc vốn phần lớn nói theo giọng miền Nam, mọi người cười ồ. Khi em kể tiếp, sau đó em đã hiểu được những chữ như “dề Diệt Nam dui dẻ”, mọi người vỗ tay ầm ĩ. Khi em nói em đang muốn học cách phát âm của người miền Trung, tôi nghe tiếng xuýt xoa thật lớn: “Trời, giỏi quá!”. Cuối cùng, khi em kết luận: “Nhiều lúc em có cảm tưởng học tiếng Việt không phải học một mà là học ba ngôn ngữ khác nhau: ‘tiếng’ miền Nam, ‘tiếng’ miền Bắc và ‘tiếng’ miền Trung”, cả một tràng pháo tay nổ ra và kéo dài hầu như vô tận. Em về ghế ngồi rồi; người điều khiển chương trình cầm micro yêu cầu im lặng để chuyển sang tiết mục khác rồi, mọi người vẫn tiếp tục bàn tán và khen ngợi sôi nổi. (3)

Ngày hôm sau, trong lớp học, cả Erica và Christopher đều còn ngất ngây sung sướng. Hai em đồng ý với nhau là trong suốt cuộc đời đi học, hai em chưa bao giờ trải qua một kinh nghiệm ngọt ngào đến như vậy. Erica kể, tối ngủ, em nằm mơ thấy mình đang đứng thuyết trình trước một đám đông người Việt bằng thứ tiếng Việt lưu loát như một người bản ngữ. Và lại nghe tiếng vỗ tay và những tiếng cưới rú lên như vậy.  Christopher ngạc nhiên: “Ủa, tôi cũng nằm mơ y hệt!”. Té ra, hai em nằm mơ giống nhau: Cũng thuyết trình bằng tiếng Việt. Cũng được hoan hô rầm trời.

Thật ra, tôi đã chứng kiến khá nhiều lần những phản ứng vui vẻ và nồng nhiệt của người Việt Nam khi nghe một người ngoại quốc nói tiếng Việt trôi chảy. Thậm chí, chả trôi chảy chút nào, người ta vẫn vỗ tay tán thưởng. Biết vậy, nhiều người làm chính trị, khi phát biểu với người Việt, cố học được một hai câu chào, kiểu “Xin kính chào quý vị” là nhất định được hoan hô ngay tức khắc.

Cách đây ba hay bốn năm gì đó, có một học giả người Đức đến Melbourne tham dự một cuộc hội nghị quốc tế. Anh hẹn gặp tôi ở khu chợ của người Việt ở Footscray. Chúng tôi ăn trưa rồi sau đó đi loanh quanh ở chợ và các tiệm tạp hóa. Vừa đi vừa nói chuyện bằng tiếng Việt. Những người chung quanh trố mắt nhìn. Một số không nén được tò mò, khều tay tôi hỏi: “Sao ổng nói tiếng Việt hay quá vậy?” Anh bạn người Đức nghe thế, cười bảo: “Tại kiếp trước tôi là người Việt Nam mà!” Mấy người chung quanh cười rú lên. Chúng tôi đi rồi, tiếng cười và những lời khen ngợi vẫn còn vang lên sau lưng.

Không thể không công nhận, trong trường hợp này, người Việt nói chung rất dễ thương: Tất cả đều mừng rỡ và sung sướng khi thấy một người ngoại quốc nói tiếng Việt. Người ta không hề giấu giếm sự ngưỡng mộ đối với người nói được cái thứ tiếng được xem là “líu lo” như chim hót ấy.

Có điều, không phải lúc nào sự mừng rỡ và sung sướng ấy cũng có tác dụng hay. Hầu hết các sinh viên ngoại quốc học tiếng Việt với tôi đều từng có nhiều kinh nghiệm “cay đắng” về điều ấy. Mấy năm trước, tôi thường khuyên các em tranh thủ sự hiện diện đông đảo của cộng đồng người Việt tại Úc để thực tập tiếng Việt. Thực tập bằng cách nào? Tôi gợi ý: Mỗi tuần nên đi ăn ở tiệm Việt Nam ít nhất một lần. Ăn món gì cũng được. Nhưng cố gắng sử dụng tiếng Việt khi gọi món ăn và thức uống, khi yêu cầu tính tiền hoặc hỏi han một điều gì đó liên quan đến chuyện ẩm thực. Trước khi vào tiệm, cố gắng ôn tập và chuẩn bị những câu mình sẽ hỏi. Tôi dặn rất kỹ. Tuần sau, hỏi kết quả, hầu như cả lớp đều lắc đầu buồn bã: “Không được, thầy ơi!” Hỏi lý do, các em đều kể: Nghe các em mở miệng nói tiếng Việt, dĩ nhiên với giọng lơ lớ của người mới học, người ta không hiểu. Các em lặp lại, người ta nghe và cười ồ. Những người chung quanh cũng cười. Xấu hổ, các em im lặng và chuyển sang tiếng Anh.

Tôi phân tích ý nghĩa của tiếng cười trong văn hóa Việt Nam: Cười, trong những trường hợp như thế, không phải là chê bai hay chế giễu. Mà là khuyến khích. Động viên. Khen ngợi.

Rồi tôi khuyên các em cứ tiếp tục thực tập.

Tuần sau và nhiều tuần sau nữa, các em vẫn than thở là không thành công. Người ta vẫn cười. Và người ta vẫn không hiểu.  Tôi yêu cầu các em lặp lại những câu các em nói. Tôi nghe khá rõ. Chắc chắn là còn lơ lớ. Ở các phụ âm. Ở các nguyên âm. Và nhất là, ở các thanh điệu. Nghe, biết ngay tức khắc là người ngoại quốc đang nói tiếng Việt. Nhưng theo tôi, mức độ sai trong cách phát âm của các em không quá lớn đến độ người ta không thể hiểu được. Khó hiểu: Đồng ý. Nhưng nói là không thể hiểu: Tôi hoàn toàn không đồng ý.

Vậy, tại sao khi các em nói, những người bán hàng hoặc bồi bàn không hiểu được?

Lý do, tôi nghĩ, một phần vì người ta thiếu kiên nhẫn. Đang bận bịu tất bật với công việc bán hàng hay chạy bàn, không mấy ai sốt sắng hay kiên nhẫn đến độ đứng nghe một người ngoại quốc bập bẹ nói tiếng Việt. Điều đó cũng dễ hiểu. Tuy nhiên, tôi nghĩ còn một lý do khác: Phần lớn người Việt nghe tiếng Việt rất…kém.

So sánh cách phát âm tiếng Việt của các sinh viên ngoại quốc mới học tiếng Việt và cách phát âm tiếng Anh của rất nhiều người Việt Nam sống tại Úc, tôi thực tình không biết ai hơn ai. Có điều, phần lớn người Việt, khi nói tiếng Anh, nhất là khi mặt đối mặt, thường được hiểu khá dễ dàng. Hầu hết các cuộc giao tiếp căn bản đều diễn ra khá trôi chảy. Theo tôi, không phải tại họ nói tiếng Anh hay. Mà chủ yếu nhờ người nghe… nghe giỏi. Mà chuyện người nói tiếng Anh nghe tiếng Anh ngọng của người ngoại quốc giỏi kể cũng dễ hiểu: Đó là thứ người ta nghe hằng ngày. Ở khắp nơi. Trên thế giới hiện nay, không có ngôn ngữ nào được toàn cầu hoá với mức độ ghê gớm như tiếng Anh. Càng toàn cầu hóa, nó càng dị biệt hóa, nhất là ở cách phát âm. Không phải chỉ có cách phát âm của người Anh, người Mỹ, người Úc, người Tân Tây Lan và Gia Nã Đại mà còn có những cách phát âm lai tạp của người Singapore, người Phi Luật Tân, người Ấn Độ, người Trung Quốc, v.v… Người nói tiếng Anh giỏi có âm sắc riêng. Người nói tiếng Anh kém lại càng có âm sắc đặc biệt. Giao tiếp hàng ngày với vô số giọng nói tiếng Anh như thế, người nói tiếng Anh như một bản ngữ quen tai và quen đoán. Nghe sai mấy, người ta cũng đoán được.

Người Việt thì khác. Số người ngoại quốc học tiếng Việt còn ít. Chúng ta hiếm khi nghe cách nói tiếng Việt pha âm sắc ngoại quốc. Vì vậy, khả năng đoán cũng kém.

Tôi nói người Việt nghe tiếng Việt kém là vì vậy.

Nghĩ cho cùng cả việc người Việt phấn khởi vui vẻ và nồng nhiệt khi nghe một người ngoại quốc nói tiếng Việt giỏi và khi không hiểu những người ngoại quốc mới bắt đầu bập bẹ tiếng Việt đều có cùng một nguyên nhân: Tâm lý của một nước nhược tiểu về ngôn ngữ.

Mặc dù tiếng Việt thuộc nhóm 20 ngôn ngữ được nhiều người nói nhất thế giới hiện nay, nó vẫn là một thứ tiếng nhược tiểu.

***

Chú thích:

  1. Có thể xem bài tường thuật buổi ra mắt trên Tiền Vệ: http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=14789 .

Ngoài ra, có cuộc phỏng vấn NHQ về cuốn sách trên đài SBS Radio (Úc). Có thể nghe ở đây:

http://www.sbs.com.au/yourlanguage/vietnamese/highlight/page/id/214931/t/Teaching-Vietnamese-as-a-second-language-part-1

http://www.sbs.com.au/yourlanguage/vietnamese/highlight/page/id/214935/t/Teaching-Vietnamese-as-a-second-language

Xin xem trang web về ngành Việt ngữ và Việt học tại Victoria University: http://www.vu.edu.au/unitsets/ASPVIE

Xin mời nghe vài câu tiếng Việt trong trích đoạn video tường thuật buổi ra mắt trên http://www.radioaustralia.net.au/vietnamese/2012-05-11/d%E1%BA%A1y-ti%E1%BA%BFng-vi%E1%BB%87t-nh%C6%B0-m%E1%BB%99t-ng%C3%B4n-ng%E1%BB%AF-th%E1%BB%A9-hai-%E2%80%93-kh%C3%B3-hay-d%E1%BB%85/942374

  1. * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Hansy
02.06.2012 15:07
Đồng ý với nhận định của bạn Mai Khanh.
Nhất là chẳng có tính chất "nhược tiểu" gì cả trong khía cạnh người nghe không kịp hiểu lời người nòi cả.

bởi: Mai Khanh
20.05.2012 02:43
3.Người Việt có tính hiếu khách nhất là ở VN. Khi người ngoại quốc nói Tiếng Việt thì ta nghe thấy thích. Còn trường hợp ta sống ở Úc đây, thành công rồi, chúng ta không còn thấy Tây U là gì mà hay ho cả, họ cũng như ta thôi. Chúng ta xem họ cũng bình thường. Nên ta không muốn nghe họ nói lơ lớ, khó chịu lắm. Chẳng lợi lộc gì cho ta cả. Nhất là khi ta không phải người có trách nhiệm để dạy họ học. Đơn giản chỉ là vậy.

bởi: Mai Khanh
20.05.2012 02:32
2.Trong trường hợp NHQ đưa ra đây thì ngược lại. Nếu cậu học sinh trẻ nói Tiếng Việt nhân viên Việt không hiểu. Đó là người Việt ta muốn anh chàng này phải nói Tiếng Việt tốt hơn. Cái này không liên quan gì tới tiếng nhược tiểu cả.

bởi: Mai Khanh
20.05.2012 02:32
2.Trong trường hợp NHQ đưa ra đây thì ngược lại. Nếu cậu học sinh trẻ nói Tiếng Việt nhân viên Việt không hiểu. Đó là người Việt ta muốn anh chàng này phải nói Tiếng Việt tốt hơn. Cái này không liên quan gì tới tiếng nhược tiểu cả.

bởi: Mai Khanh
20.05.2012 02:31
1.Văn hóa xem thường: Không phải bất kỳ người bản xứ nào cũng kiên nhẫn nghe người Việt nói tiếng Anh đâu. Theo tôi, đó xuất phát từ sư không quan trọng vào việc quan tâm tới người đối diện. Ví dụ có rất nhiều dânÚc làm như không hiểu gì khi nghe người Việt nói Tiếng Anh, mặc dù nếu họ lắng nghe thì cũng hiểu được. Họ đòi hỏi chúng ta nói Tiếng Anh phải tốt hơn.

bởi: Emma Hoang
16.05.2012 03:26
Hi Thay, Thay khoe khong thay?

bởi: Như Lâm
16.05.2012 00:54
Nhận định của ông Quốc rất đúng . Giống như trường hợp của mấy đứa con của tôi . Tôi nghe chúng nó nói và hiểu ngay , nhưng gia đình ở VN thì không hiểu giọng nói lơ lớ của chúng nó. Và cũng giống như những người ở VN , ít đi lại , giao tiếp với người địa phương khác , khi nghe họ nói lần đầu rất khó hiểu .

bởi: Mấy em nhỏ (MEN)
15.05.2012 14:43
Kissinger, đại sứ Mỹ, sĩ quan cố vấn có cần học tiếng Việt đâu. Họ nói ra VNCH ta nghe răm rắp, không thôi bị cảnh cáo thủ tiêu như Ô Thiệu. Ở hảng Mỹ, năm mới được xếp lớn chúc với giọng ngọng "chút mung nằm moi" là cả đám VK khen nức nở chính xác như dân mít vì được xếp quang tâm, học nói tiếng Việt chút ít được đắc nhân tâm hỉ!.

bởi: 4 TỐT, 16 CHỮ VÀNG-NGHE CHI CỘNG HÁN, BANH CÀNG NƯỚC NAM
15.05.2012 13:20
Ông Quốc nói người Việt hiểu tiếng Việt kém là sai: Hãy nghe 1 tên Tây Balo về VN nói :"Tôi qua VN tôi ăn cức khô", người VN hiểu ngay "ăn cực khổ". 1945 cũng có 1 tên tây đứng trên 1 con cầu Hà Nội hỏi dân đang ở đó :" quel est ce nombre de pond-t-il? - 1 người VN trả lời :" Đ.M. cóc biết". Ông Tây vỗ tay :" đúng rồi - Paul DOUMERT" (đọc đume) - Chứng tỏ người VN hiểu tiếng Việt thật nhiều nghĩa, không có thời gian để hiểu thôi.!

bởi: Cái Hĩm Thành Hà Xứ Xạo Hết Chổ Nói
15.05.2012 04:02
Có một điều nghịch lý, TÂY thích học và nói tiếng TA. Ngược lại CAMVC của TA lại thích học và nói tiếng CHỆT. Với những biến động thời sự ở biển Đông, người TÀU bênh xứ CHỆT, thì không nói làm chi. Trái lại CAMVC của TA lại có khuynh hướng thiên về xứ CHỆT. Thật không hiểu nổi.

bởi: TTNV:
15.05.2012 03:40
1/ Chúc mừng và cảm ơn ông Quốc đã góp phần quảng bá tiếng Việt.
2/ Ngôn ngữ thứ hai: J. F. Kennedy trong bài diễn văn ở Tây Bá Linh, trước một triệu người (th 6. 1963), chỉ nói được có 4 chữ Đức vào lúc chót: Ich bin ein Berliner (I'm a Berliner) mà cũng đủ... để đời !
3/ Tiếng Đức, tiếng La tinh lthường được cho là khó, mà thật ra tiếng mẹ dẻ mới là tiếng khó nhất vì người ta học suốt đời cũng chưa đủ: ngôn ngữ thay đổi, thoái hoá, phát triển... liên tục, không bao giờ ngưng. Nó sống.

bởi: Thượng Hiền
15.05.2012 02:56
Phải chi anh Quốc mời Ỷ Lan (RFA) tham dự buổi họp và phát biểu kinh nghiệm về cách học và phát ngôn của cô chắc là sinh động lắm. Thật vậy, học, hiểu, diễn đạt hay thì có gì tuyệt bằng. Theo cô, để làm người Việt phải ăn ớt thật cay mà cô đã ăn có lẽ khán phòng sẽ cười ầm lên cho mà xem.

bởi: Tâm.
15.05.2012 02:26
Phát âm đúng một ngôn ngữ là điều không phải dễ.Chẳng hạn,vài người Việt phát âm Coke,Coca Cola:Cóc(k),tục,thay vì Cốc(k);có lần,tôi đi câu cá,một người da trắng dắt một đứa nhỏ lai,hỏi rằng;"ông câu được c...to không?,hỏi ra,vợ anh ta là người Huế.Ngay cả người Việt tại VN,vẫn phát âm ngọng:"nàm,nòng,..."!

bởi: Dui de~ dới tiếng Diệt
15.05.2012 00:41
Bài viết thú vị.Thật vui với việc phát triển tiếng Việt cho người ngoại quốc. Chúc GS Quốc nhiều thành công.

bởi: Banamsadechoaky
14.05.2012 22:32
Nghe toi noi day ne, doc cho ky day ne, VN phai hoc tieng Hoa de co the lam kinh te theo mo hinh kinh te TQ vi dai. Tu ban de quoc My + Anh + Phap se phai thua TQ ve kinh te.

bởi: Linh
14.05.2012 21:12
Nhin ten em, chac thay khong nho ai phai hong? Thay co nhieu sinh vien qua ma.

bởi: Linh
14.05.2012 21:11
Em vao xem may cai link thay cho roi. Thich qua thay a.

bởi: Linh Cao
14.05.2012 21:10
Em hoan toan dong y voi thay. Khi moi hoc tieng Viet, ban trai cua em cung rat khon kho^? vi nguoi ta khong hieu hoac cuoi nhu the.

bởi: Bọn Vẹm Chém Vè
14.05.2012 20:10
1/ " Hôm qua Qua nói Qua qua, mà Qua hổng qua.
Hôm nay Qua nói Qua hổng qua, mà Qua lại qua."
2/ " O đi mô tê? -Tui đi ra ga. O ra ga mô? -Tui ra ga ni. Ga ni ga chi? - Ga ni ga Si. Ra ga mần chi? - Bựa ni phiên chợ Si. "

bởi: tinh than nuoc nhuoc tieu
14.05.2012 20:05
viet nhuoc tieu tau de quoc. cac ban co biet tren nam ngan truoc viet chinh la quoc gia hung manh nhat the gioi phan lon lanh tho hien nay la tau vung bien hoang sa truong sa.

bởi: Bọn Vẹm Chém Vè
14.05.2012 20:04
Rất đồng tình ủng hộ những bài viết về chủ đề rất hay, thú vị và rất thiết thực cho cộng động người Việt Nam ở khắp mọi nơi này của Ts Nguyễn Hưng Quốc!
Tinh thần yêu nước Việt Nam của Ts được thể hiện một cách ý thức, chính là những bài viết phân tích đầy tâm huyết này của Ts về những khía cạnh của tiếng Việt.
Rất trân trọng tấm lòng yêu nước... thầm lặng, nhưng rất sâu sắc của Ts.

bởi: Lý Uổng Công Canada
14.05.2012 19:45
Người Việt nghe tiếng Việt kém là người miền Nam và người miền Bắc Vietnam. Thí dụ: Người miền Trung hiểu tiếng Bắc lẫn Nam, và ngược lại người miền Nam và Bắc không hiểu tiếng miền Trung.

bởi: Ông già Ba Tri
14.05.2012 18:10
(Tiếp) Giới trẻ ngày nay có khác, và nhận định trên của GS có lẽ chỉ đúng với thế hệ thứ 2 trở đi ở ngoài VN. Cứ vào mấy quán ăn của người Việt, ở Canberra chẳng hạn, và nói chuyện với con cháu của chủ quán, sẽ thấy.

bởi: Ông già Ba Tri
14.05.2012 18:08
"Phần lớn người Việt nghe tiếng Việt rất…kém". Điều nầy có thể đúng đối với người Việt trong nước những thế hệ trước, cách nay vài chục năm vì thời đó phương tiện nghe-nhìn hầu như không có, phương tiện đi lại hết sức khó khăn. Một cụ già bảy tám mươi tuổi ở Cà Mau khó mà hiểu được hết người cùng độ tuổi ở Huế hoặc Lào Cai nóí gì và ngược lại.

Blog

Tại sao lại đi đêm?

Cuộc gặp bí mật giữa 2 đoàn đại biểu đảng CSVN và TQ ở Thành Đô tháng 9, 1990 đang là đề tài nóng ở trong nước
Thêm

Dân chủ hoá: Một tiến trình đầy nhọc nhằn

Ở vào thời điểm hiện nay, các học giả cũng ghi nhận nhân loại đang ở giữa cuộc thoái trào của dân chủ
Thêm

Nobel kinh tế 2014 và vấn đề quản lý thị trường

Tại sao EVN liên tục kêu lỗ dù người tiêu dùng luôn cho rằng giá điện ở VN đắt đỏ? Tại sao giá xăng giảm ít tăng nhiều?
Thêm

Người ‘đẹp’ nhất trong Đèn Cù

Cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh đang được phổ biến ngày càng rộng trong và ngoài nước. Với tôi cuốn sách giúp nhớ lại biết bao cảnh cũ người xưa
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

‘Đảng ta’ đã ‘giải phóng con người’ như thế nào?

Các phương tiện truyền thông trong tay Đảng vẫn tuyên truyền, kêu gọi nhân dân nêu cao tinh thần 'cảnh giác cách mạng' trước các 'thế lực thù địch'
Thêm

Thư ngỏ về việc chính quyền VN 'vi phạm quyền tự do đi lại của công dân'

Vào ngày 17/10/2014, tôi bị một số nhân viên an ninh thuộc Công an TP HCM ngăn chặn bất hợp pháp
Thêm

Đối sách của TQ với các cuộc biểu tình ở Hồng Kông

Đối sách của Bắc Kinh với các cuộc biểu tình của tuổi trẻ Hồng Kông có thể tạm gọi là 'câu giờ, mềm nắn, rắn buông để hạ nhiệt, triệt đầu não'
Thêm

Thử ngược dòng TPP

Đến nay Chính phủ Mỹ vẫn chưa thực hiện được bước tiến nào cho thấy vòng đàm phán TPP sẽ kết thúc trước cuối năm 2014
Thêm

Thưa Thầy Lần Cuối

Với độc giả, Thầy là Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng. Với riêng em, Thầy là thầy dạy văn chương
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Điếu Cày tới Mỹ - Phỏng vấn nhà báo độc lập Phạm Chí Dũngi
X
22.10.2014
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Sau khi blogger Điếu Cày được Hà Nội trả tự do và tức tốc tống xuất ra khỏi Việt Nam, Ban Việt ngữ - VOA đã tiếp xúc với các nhà báo độc lập ở trong nước để tìm hiểu phản ứng của giới tranh đấu cho dân chủ ở nước nhà. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho Ban Việt ngữ-VOA, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng cho rằng việc Điếu Cày được thả khỏi nhà tù là một tin vui, không những cho ông, mà còn cho Phong trào Dân chủ nói chung.
Video

Video Điếu Cày tới Mỹ - Phỏng vấn nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng

Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng cho rằng việc Điếu Cày được thả khỏi nhà tù là một tin vui, không những cho ông, mà còn cho Phong trào Dân chủ nói chung
Video

Video Trợ Lý Ngoại trưởng Mỹ Tom Malinowski đến Việt Nam

Tại Việt Nam, Trợ Lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động Tom Malinowski sẽ thảo luận với các quan chức Việt Nam và các đại diện xã hội dân sự
Video

Video Mỹ hoan nghênh việc trả tự do cho blogger Điếu Cày

Chính phủ Hoa Kỳ hoan nghênh việc Hà Nội trả tự do cho blogger Điếu Cày, tức Nguyễn Văn Hải, người sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự Do, tù nhân lương tâm Việt Nam được thế giới biết tiếng
Video

Video Đàm phán giữa chính quyền, người biểu tình Hồng Kông bế tắc

Một cuộc họp kéo dài hai giờ tại Hồng Kông giữa những người ủng hộ cải cách chính trị và giới chức chính quyền đã kết thúc mà không có tiến bộ nào, khiến học sinh sinh viên biểu tình băn khoăn liệu họ có nên tiếp tục đàm phán hay không
Video

Video Bắc Triều Tiên phóng thích một công dân Mỹ

Bắc Triều Tiên cho hay một người Mỹ bị họ bắt giữ đã được trả tự do sau 'những yêu cầu liên tục' của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama