Thứ ba, 23/12/2014
Xem

Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

Phạm Duy và vết thương di tản

Phạm Duy. Ảnh Nguyễn-Xuân Hoàng
Phạm Duy. Ảnh Nguyễn-Xuân Hoàng
Rất nhiều ý kiến trái chiều về Phạm Duy khi ông còn sống. Trong một bài viết trên tạp chí Văn - số đặc biệt về Phạm Duy phát hành vào tháng Sáu & Bảy năm 2002, tôi đã đưa một cái nhìn về người nhạc sĩ đa tài, đa tình và đầy hệ lụy ấy. Tất nhiên bài viết đó đã đến tay ông, sau chuyến đi trình diễn Kiều 2 tại Minnesota. Một lần ngồi uống cà phê với ông ở quán Song Long, ông bất ngờ hỏi tôi là “cậu không thích con người của tôi hả? Tại sao?” Tôi đã không trả lời trực tiếp của ông. Tôi nói: “Bố già à, tôi rất thích nhạc của bố!” Và ngay lập tức ông đã đứng dậy xô ghế bỏ đi.

Giờ đây sau ngày ông ra đi những ý kiến trái chiều về ông còn nổi lên mỗi lúc một đậm đặc hơn. Tôi chia sẻ cái nhìn của nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc mới đây trên VOA:Tất cả những nghi ngờ, bất đồng hay bất mãn [rồi đây] sẽ dần dần chìm vào quên lãng. Con người thật của Phạm Duy sẽ không còn án ngữ trước khối lượng tác phẩm đồ sộ và nguy nga của Phạm Duy. Một lúc nào đó, nghĩ đến Phạm Duy, người ta sẽ không còn nhớ đến những chuyện đi kháng chiến rồi dinh tê, chuyện vào miền Nam rồi vượt biên hay chuyện sống ở Mỹ rồi quay về Việt Nam; người ta cũng không còn nhớ những câu phát biểu nhiều khi rất tùy hứng và tùy tiện của ông. Lúc ấy, nghĩ đến Phạm Duy, người ta chỉ nghĩ đến những bài hát do ông sáng tác. Lúc ấy, tôi nghĩ, ông mới sống thật cuộc sống của ông. Một cuộc sống thật vĩ đại.”

Tôi muốn gửi lên VOA nhận định của tôi về Phạm Duy cách đây 11 năm. Những ghi nhận ấy tôi không thay đổi.
 
Phạm Duy đề tặng NXH cuốn Ngàn Lời CaPhạm Duy đề tặng NXH cuốn Ngàn Lời Ca
x
Phạm Duy đề tặng NXH cuốn Ngàn Lời Ca
Phạm Duy đề tặng NXH cuốn Ngàn Lời Ca
Như những người cùng lứa tuổi, tôi ưa thích nhạc Phạm Duy, trước khi yêu thích nhạc Trịnh Công Sơn. Tôi nghĩ, trước khi nổi tiếng với những ca khúc của chính mình, Sơn cũng là một người yêu nhạc Phạm Duy. Thế hệ của anh tôi, theo kháng chiến chống Pháp, chắc chắn là thế hệ của những người chọn con đường ra chiến khu một phần cũng vì âm nhạc của ông.
 
Nhưng tôi có thêm một lý do để nhớ đến ông nhiều hơn các bạn tôi một chút vì cho đến năm 1972 - không nhớ chắc là năm 72 hay 70, cái năm mà nhà văn Ngô Thế Vinh cũng ra hầu tòa vì một bài báo của anh - tôi bị phiền phức do một ca khúc của ông: Bài Bà Mẹ Gio Linh ông viết năm 1948.
 
Năm 1972, sau khi Trần Phong Giao thôi tờ Văn, ông Nguyễn Đình Vượng nhờ tôi làm Tổng Thư Ký tòa soạn ở 38 Phạm Ngũ Lão. Lúc đó tạp chí Vấn Đề của kịch tác gia - giáo sư Vũ Khắc Khoan đặt trên lầu cùng địa chỉ với tờ Văn. Ông Thần Tháp Rùa khi đến tòa soạn bao giờ cũng đi ngang qua chỗ ngồi của tôi. Một lần ông hỏi tôi cho Vấn Đề một truyện. Tôi hứa. Và lần nào đi ngang qua bàn viết của tôi, ông cũng nhắc: Sao? Có truyện cho số này không? Tôi xấu hổ vì không viết được. Sau cùng, tôi quyết định / nhất định phải nộp bài cho ông. Truyện ngắn Cha Và Anh tôi đưa ông để đăng trên Vấn Đề - tôi nhớ hình như là số 52.
 
Bìa tạp chí Văn số đặc biệt Phạm Duy, 2002Bìa tạp chí Văn số đặc biệt Phạm Duy, 2002
x
Bìa tạp chí Văn số đặc biệt Phạm Duy, 2002
Bìa tạp chí Văn số đặc biệt Phạm Duy, 2002
Một buổi chiều Mai Thảo đến tòa soạn kéo ghế ngồi trước mặt tôi hỏi Hoàng viết cái gì cho Vấn Đề mà báo bị tịch thu, đóng cửa vậy?
 
Tôi ngớ người.
 
Truyện ngắn Cha Và Anh là một hồi tưởng với nhiều hư cấu về một gia đình (tôi) bị chia cắt trong chiến tranh, và chia cắt ngay cả trong một thành phố. Một nhân vật bơ vơ mất hướng, không biết mình đi đâu, về đâu.
 
Truyện còn chép một số đoạn trong ca khúc của Phạm Duy:
 
Mẹ già cuốc đất trồng khoai
Nuôi con đánh giặc đêm ngày
Cho dù áo rách sờn vai
Cơm ăn bát vơi bát đầy...
........
 
Nhà thì nó đốt còn đâu
Khuyên con báo thù phen này
Mẹ mừng con giết nhiều Tây
Ra công xới vun cày cấy.
.........
 
Ông Khoan gặp tôi một tuần sau không vui. Tuy vậy, ông cũng tỏ vẻ lo cho tôi. "Anh có sao không? Có bị gì không?" Thưa anh, tất nhiên là có. Em phải hầu tòa đây.
 
Đó cũng là thời gian mà [bác sĩ] Ngô Thế Vinh cũng từ Biệt đoàn 81 Biệt kích Dù về hầu tòa vì bài báo Mặt Trận Ở Sài Gòn của anh.
 
Nhưng tôi đâu chỉ dính với ông Phạm Duy chỉ chừng đó thứ. Những ca khúc sau này của ông, những bài Bình Ca (Dường Như Là Hòa Bình, Sống Sót Trở Về, Ngày Sẽ Tới...) cũng làm tôi ray rứt mãi.
 
Tôi ngạc nhiên về những bài Tục Ca, Vỉa Hè Ca cùng đi với Đạo Ca, Bé Ca, Nữ Ca của ông. Ông Phạm Duy đa tài, đa dạng và là một người giàu có về âm thanh. Ông mơ mộng hơn những người lãng mạn nhất, nhưng ông cũng là người thông tục hơn những người thông tục nhất. Ông có nhiều tiếng nói cho nhiều hoàn cảnh.
 
Ông là một trong số ít nhạc sĩ "sống" và "sống mạnh" không phải là thứ nghệ sĩ ẻo lả của bàn đèn và khói thuốc. Nhạc của ông được nhiều thế hệ hát và hát khắp nơi. Nhạc ông được nhiều người nhớ và nhớ bằng những kỷ niệm đặc biệt. Nhạc ông được hát với một trái tim sôi nổi, nhưng cũng được hát với một nỗi buồn cùng cực. Nhạc ông có nước mắt. Và cũng được hát với một nụ cười.
 
Thế gian có những thứ tình cảm nào, ông đều cho người ta cơ hội bày tỏ thứ tình cảm đó.
Nhưng tôi biết không phải ai cũng bằng lòng ông.
 
Có người nhìn ông như một tài năng hư hỏng. Có người bảo sau những ca khúc phổ thơ từ Huy Cận, Phạm Thiên Thư, Nguyễn Tất Nhiên, ông không còn để lại gì cho âm nhạc Việt Nam.
Tôi ngờ những người ấy sống bằng thành kiến.
Không người Việt Nam nào có thể quên ơn Phạm Duy.
 
Để soi sáng giá trị và ý nghĩa của một tác phẩm nghệ thuật - một cuốn tiểu thuyết, một bức tranh, một nhạc phẩm - người ta thường qui chiếu về tác giả, về đời tư của người nghệ sĩ. Người ta nghĩ - cũng có lý thôi - giữa tác phẩm và tác giả chắc chắn phải có một mối giây nhân quả. Tác phẩm là sản phẩm của nghệ sĩ, nó tất yếu phải mang dấu ấn, hơi thở, đời sống, ý nghĩ của người sáng tạo.
 
Người ta đọc Kiều của Nguyễn Du và người ta đi tìm tiểu sử của ông để hiểu Kiều. Cũng vậy, người ta xem kịch Lưu Quang Vũ, xem tranh Nguyễn Trung, nghe nhạc Trịnh Công Sơn, người ta luôn luôn đi tìm tác giả. Người ta tìm đọc "những bản thảo dở dang, những thư từ, những nhật ký, hồi ký" và qua đó họ vẽ lại chân dung người nghệ sĩ. Chính chân dung ấy đã "soi sáng" tác phẩm của họ.
 
Tôi chia sẻ "một nửa" ý kiến đó.
 
Tôi không tin là cuộc đời của một nghệ sĩ hoàn toàn làm thành tác phẩm của họ.
Tôi không tin là tác phẩm đang được quần chúng yêu mến kia sẽ kém đi vì tác giả có một cuộc sống xã hội "không tốt đẹp" theo ý kiến của những nhà đạo đức.
Tôi không tin giá trị tác phẩm sẽ bị tụt xuống khi tác giả có một cuộc sống không cân bằng với tiêu chuẩn xã hội.
 
Những điều "tôi không tin" ấy thật ra chưa đủ lý lẽ để thuyết phục người khác. Cho đến khi tôi đọc được mấy cuốn sách của Milan Kundera, một nhà văn Pháp gốc Czech.*
 
Dưới tựa đề Soixante-treize mots (Bảy mươi ba từ), phần thứ sáu của cuốn Nghệ Thuật Tiểu Thuyết, Milan Kundera viết: "L'artiste doit faire croire à la postérité qúil n'a pas vécu", dit Flaubert.**
 
Vẫn theo Kundera, Maupassant không cho đưa chân dung của mình vào một loạt chân dung các nhà văn nổi tiếng: "Đời tư của một người và khuôn mặt anh ta không phải là của công chúng." Hermann Broch nói về mình, về Musil, về Kafka: "Cả ba chúng tôi đều không có tiểu sử thật."
 
Nhà văn William Faulkner muốn làm "người bị triệt tiêu, bị xóa bỏ khỏi lịch sử, không để lại bất cứ dấu vết gì, không có cái gì khác ngoài những cuốn sách đã in." Và Kundera nhấn mạnh: Sách là để in, tức là không có các bản thảo dở dang, thư từ, nhật ký.)
 
Tôi muốn bắt chước Kundera nói theo một ẩn dụ của Kafka rằng nhạc sĩ Phạm Duy (nhà tiểu thuyết) phá ngôi nhà của mình đi, để lấy gạch xây một ngôi nhà khác: các ca khúc của ông (cuốn tiểu thuyết).
 
Từ đó đi đến kết luận là những người viết tiểu sử về một nghệ sĩ (nhà tiểu thuyết, họa sĩ, kịch tác gia, nhạc sĩ, điêu khắc gia...) là người phá giỡ những gì mà nghệ sĩ đó đã làm, để làm lại cái mà người nghệ sĩ đã phá giỡ ra. Cái công việc chõ vào đời tư của một nghệ sĩ (tài năng) là một công việc tiêu cực, thuần túy tiêu cực, nó không thể soi sáng cả giá trị lẫn ý nghĩa của tác phẩm; "may ra thì chỉ nhận dạng được vài viên gạch."***
 
Kundera không chỉ nói một lần về vấn đề này trong cuốn L'art du Roman, mà ông nói nhiều lần. Trong phần thứ bảy cuốn sách này, dưới tựa đề Discours de Jerusalem: Le Roman et L'Europe. "Nhà tiểu thuyết là người, theo Flaubert, muốn biến mình đi sau tác phẩm của mình. Biến mình đi sau tác phẩm của mình, điều đó có nghĩa là từ chối vai trò nhân vật xã hội."****
 
Phạm Duy là một con người, như mọi người. Ông đã sống tận cùng đời sống của ông, ông đã hiến tận cùng những gì ông có trong trái tim ông và thân xác ông. Tôi đồng ý với Hoàng Khởi Phong, Phạm Duy không cần vinh danh, vì cái danh ấy ông đã có, người ta nên biết ơn ông.
 
Trong cuộc sống của mỗi chúng ta, rõ ràng là chúng ta nợ nần quá nhiều người. Không chỉ nợ nần công ơn sinh và dưỡng của cha mẹ ta, mà ta còn nợ nần những người làm cho cuộc sống ta tốt đẹp hơn, có ý nghĩa hơn. Ngay khi họ làm ta đau đớn vì bản chất của họ, ta cũng nợ họ, vì nhờ đó ta khám phá ra sự đa dạng của con người,khám phá ra cái bộ mặt đen tối của một con thú tưởng là người, và ta cũng khám phá ra sức chịu đựng của mỗi chúng ta.
 
Phạm Duy và Stravinski
 
Chưa thấy nhà văn nào nói về âm nhạc say mê và đầy kiến thức như Milan Kundera. Trong cuốn Những Di Chúc Bị Phản Bội, ông dành nguyên phần thứ ba Improvisation en hommage à Stravinski (Ứng tác kính tặng Stravinski) từ trang 69 đến 119 để viết về Stravinski.
 
Tôi ước gì mình có đủ kiến thức về âm nhạc để viết một chương về nhạc sĩ Phạm Duy. Nếu cuộc đời của Stravinski chia làm ba phần dài gần bằng nhau. Ở Nga, 27 năm; Pháp và Thụy Sĩ nói tiếng Pháp, 29 năm; Mỹ, 32 năm; thì Phạm Duy cũng chia phần đời mình qua những con số tương tự: Miền Bắc 29 năm, vào Nam 25 năm, và ở Mỹ nay ông đã ở được 27 năm.
 
Kundera viết "Di tản: một cuộc lưu lạc bắt buộc ở nước ngoài đối với người coi đất nước nơi mình sinh ra là tổ quốc duy nhất của mình. Nhưng tình trạng di tản kéo dài và một sự trung thành mới đang nảy sinh, sự trung thành với đất nước mình đã nhận; bấy giờ là đến lúc cắt đứt. Stravinski dần dần từ bỏ chủ đề Nga. Năm 1922 ông còn viết Mavra (hí kịch phỏng theo Pouchkine), rồi năm 1928, Nụ Hôn Của Bà Tiên, kỷ niệm về Tchaikovski, rồi ngoài mấy tác phẩm ngoại lệ không đáng kể, ông không trở lại chủ đề Nga nữa. Khi ông mất năm 1971, Vera vợ ông, tuân theo Ỷ nguyện của ông, từ chối đề nghị của chính phuđ Xô Viết chôn ông ở nước Nga và chuyển thi hài ông đến nghĩa trang Venise."
 
Kundera viết tiếp: "Không còn nghi ngờ gì nữa, Stravinski mang trong mình vết thương của sự di tản, như tất cả những người khác; không còn nghi ngờ gì nữa, sự phát triển nghệ thuật của ông sẽ đi một con đường khác nếu ông có thể ở lại nơi ông đã sinh ra.”
 
Phần đầu của Stravinski và Phạm Duy có vẻ như trùng hợp nhau. Sự khác là ở phần cuối. Chủ đề trong âm nhạc Phạm Duy luôn luôn là Việt Nam.
 
"Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời."
Chủ đề ấy ở cuối đường là Minh Họa Kiều I và II. Việt Nam nhất trong những gì thuộc về Việt Nam.
Tôi viết những dòng chữ này như một lời biết ơn Phạm Duy.
Tôi không có nhiều lý lẽ để nói về âm nhạc ông. Tôi mượn nhiều lời của Milan Kundera để cám ơn ông.
Xin ông khỏe mãi.
 
Nguyễn-Xuân Hoàng
 ------
* L'art du Roman, Collection Folio, 15 Novembre, 1999 và Les Testaments Trahis, Collection Folio, 18 Janvier, 2002. Bản dịch của Nguyên Ngọc, NXB Văn hóa Thông tin, Hà Nội, 2001.
** Sách đã dẫn, trang 177. Flaubert nói: "Người nghệ sĩ phải làm cho hậu thế tưởng rằng anh ta không hề sống."
*** Bản dịch của Nguyên Ngọc, Sđd., tr. 156-157.
**** Bản dịch Nguyên Ngọc, Sđd., tr. 165
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Nguoi Viet Mat Que Huong từ: USA
15.02.2013 21:44
Đức thắng Tài vì quân tử. Tài thằng Đực vi tiểu nhân.
PD là quân tử hay kẻ tiểu nhân. Xin quí liệt vị thẩm định.
"PD khá tài khi đưa chàng phi công Phạm phú Quốc vào huyền sử vì bị bắn rơi máy bay tại miền bắc VN" (Bm-USA) .
PD cũng vòi tiền cho bài ca vinh danh anh hùng không quân PPQ chứ phải là viết "chùa" đâu (theo Trung Tá Giảng đã nói với tôi hơn 30 năm trước khi ông còn tại thế)
Nhưng thôi 9 bỏ làm 10, ta tiếp tục nghêu ngao vài bài hát của PD mà cũng không cần biết tác giả là ai.
Thế hệ chúng ta qua đi, thế hệ tới chắc gì sẽ hát nhạc PD. Nhạc PD cũng vào dĩ vãng mà thôi!
PD cũng khôn lắm! có lần PD nói là chừng 50 năm nữa, người ta chỉ biết PD với những bài hát mà thôi! Chắc PD cóc cần tới đạo đức cá nhân là gì! Chúc ns PD bình yên.

bởi: Nguyễn Xuân Triều từ: Australia
10.02.2013 19:00
"Trong cuộc sống của mỗi chúng ta, rõ ràng là chúng ta nợ nần quá nhiều người. Không chỉ nợ nần công ơn sinh và dưỡng của cha mẹ ta, mà ta còn nợ nần những người làm cho cuộc sống ta tốt đẹp hơn, có ý nghĩa hơn. Ngay khi họ làm ta đau đớn vì bản chất của họ, ta cũng nợ họ, vì nhờ đó ta khám phá ra sự đa dạng của con người,khám phá ra cái bộ mặt đen tối của một con thú tưởng là người, và ta cũng khám phá ra sức chịu đựng của mỗi chúng ta."

Rất cám ơn anh Nguyễn Xuân Hoàng đã cô đọng lại điều tuyệt vời nhất đó trong nghệ thuật sống và đã có lòng cùng chia sẻ với mọi người.

Nếu ai cũng ý thức được điều này và dám sống như vậy trong đời thường thì cuộc sống quả là thi vị biết bao.

bởi: Nguyễn Xuân Triều từ: Australia
09.02.2013 18:27
"Trong cuộc sống của mỗi chúng ta, rõ ràng là chúng ta nợ nần quá nhiều người. Không chỉ nợ nần công ơn sinh và dưỡng của cha mẹ ta, mà ta còn nợ nần những người làm cho cuộc sống ta tốt đẹp hơn, có ý nghĩa hơn. Ngay khi họ làm ta đau đớn vì bản chất của họ, ta cũng nợ họ, vì nhờ đó ta khám phá ra sự đa dạng của con người,khám phá ra cái bộ mặt đen tối của một con thú tưởng là người, và ta cũng khám phá ra sức chịu đựng của mỗi chúng ta."

Rất cám ơn anh Nguyễn Xuân Hoàng. Những điều trên nếu là của riêng anh viết ra thì tôi tin anh là một người rất trí thức và mạnh mẽ, rất đáng được kính trọng và sẽ có nhiều người biết ơn anh vì những đóng góp đẹp như thế trong nghệ thuật cảm nhận và truyền đạt bằng chữ viết của anh.

Nếu không là như vậy, thì anh cũng là một người có lòng rộng rãi, cởi mở và rất đáng yêu, rất đáng quý trong lòng mọi người...bởi vì anh đã chia sẻ với người đọc những gì tốt nhất anh bắt gặp trong cuộc đời này.

bởi: huynh anh từ: usa
04.02.2013 11:45
Kinh moi anh Hoang va qui anh chi vao BBC vitenamese de xem ong Pham Duy viet ve nhung cuoc gap go voi nhieu vi ''noi tieng'' trong nuoc. Lan gap ong To- Huu la ''tuyet voi'' nhat.

bởi: Tengteng từ: Usa
03.02.2013 21:42
PhamDuy la con ChimBao Bao.Theo ben nao ben do gap mat van .

bởi: Đăng Trình từ: Sài gòn (VN)
03.02.2013 17:04
Tôi không am hiểu nhiều về âm nhạc nên cũng không dám lạm bàn về đề tài âm nhạc của Phạm Duy. chỉ nói về tính cách của ông mà thôi. Khi còn nhỏ, cắp sách đến trường vào khoảng năm 72-75 (lớp 4 tiểu học) ở một miền quê xa xôi (Quảng ngãi), chiến tranh loạn lạc. Tôi đã được thầy giáo tôi dạy hát nhạc cộng đồng mà chắc chắn các em bây giờ sẽ không được hát, đó là bài Việt nam, Việt nam, của Phạm Duy. bài hát vẫn còn theo tôi đến bây giờ, trong đó có câu " Tự do - công bình - bác ái đến muôn đời ", Sau này lớn hơn thì biết ông là người bậc thầy của nền Tân nhạc VN, và cũng qua báo chí biết ông có cuộc đời chìm nổi theo vận nước, từ chiến khu về thành, rồi vào Nam, qua Mỹ rồi trở về VN. Theo tôi cuộc đời và gia tài âm nhạc của ông để lại sẽ được trân trân trọng hơn nếu ông về Việt Nam sống và làm việc bình thường cứ xem quá khứ là những gì hiển nhiên có mà ông không cần thiết phải thanh minh thanh nga gì cả, những tuyên bố này nọ của ông để phủ nhận quá khứ dài mà ông đã sống qua ( hình như đây là câu chuyện làm quà của những người cơ hội thì phải), còn đâu là một chí khí của con người trí thức, ông nói sống ở VN sướng hơn ở Mỹ, điều này có thể đúng đối với ông đã ngoài 80 tuổi, nhưng thử hỏi với số đông thì " Tự do công bình bác ái " như ông hằng mong đã đến với dân tộc này hay chưa ? ông có biết hàng vạn công nhân trong các khu công nghiệp phải ăn mì tôm qua ngày để đi làm, dành chút tiền lương ít ỏi gửi về nhà giúp gia đình V.V... Thôi ! dù sao cũng chúc ông an lành nơi chín suối.

bởi: ThanhNgoc
03.02.2013 06:49
Ai roi cung chet! va chang ai thoat cai su the tham nhat cua cuoc doi minh nay! PD cung chi la mot nguoi binh thuong va cung chet nhu moi nguoi ma thoi! Toi khg tiec ong ta chet! nhung toi rat dau buon khi Beethoven, Schubert, Mozart bi chet! do la su mat mat dau buon nhat cua ca nhan loai! vi cac vi nhan nay khi mat di khg con ai co the thay the duoc nua! do la su dau buon mat mat khug khiep nhat cua ca loai nguoi! period,

bởi: Nguyen Anh từ: Melbourne
03.02.2013 03:26
Toi rat ton trong cuoc song rieng tu cua PD ngay ca su tro ve VN cua ong, Nhung nhung phat bieu sau cuoc tro ve VN cua PD thi khong con rieng tu nua; no phan boi lai su ra di ti nan cua bao nhieu nguoi dan Viet , su hy sinh cua bao chien si VNCH va nhung dau kho cua nguoi dan Viet dang bi CS dan ap trong nuoc (co le mot nghe sy lon nhu PD khong cam nhan noi thong kho do sao)
Nhung nhung gi vua noi tren chua quan trong bang nhung bai viet cua HXV va NHQ, ho so su that chi muon nguoi doc coi ho la uyen bac va rong luong, so va cham day la benh BA PHAI cua nguoi Viet minh, come on, stand up, stare at the truth our senior and write !!!!!. Muon tuong lai dan toc tot dep thi phai bo di benh BA PHAI!!!!!!

bởi: ThanhNgoc
03.02.2013 00:19

Kinh Thua Quy Vi:

Chung ta co the lay am nhac cua mot dan toc lam cai thuoc de ma danh gia tri nen van hoa va tri tue hay su sang tao cua mot dan toc cua quoc gia do!
Khi toi nghe nhung ban nhac cua Beethoven, Mozart, Schubert, J. S. Bach, J. Strauss, Jules Massenet, P. Tchaikovsky, Dvorak, Vivaldi, chang han thi toi thay tri tue va nen van hoa cua nhung quoc gia nay qua dep de va qua tien bo ve kha nang tao dung duoc nhung khoi oc sieu viet! Roi khi toi nghe nhung ban nhac cua VN thi toi co cam tuong VN la mot quoc gia qua lac hau ve tri tue, ve van hoa, ve kha nang biet phat trien su dep de cua mot nen van hoa cua ho va di nhien hau het cac nha soan nhac cua VN khong the nao co the dem so sanh voi cac thien tai ve am nhac cua cac nuoc Au Chau.Tom lai VN mot quoc gia con hup lan trong mot nen van hoa rat thap kem chua co the hoi nhap hay dung sanh vai cung cac quoc gia cua Tay Phuong! That dang buon bon CSVN lai con lam huy hoai hay co tinh tieu diet nen van hoa eo ot, kem coi cua dan toc VN de hom nay khi nhin lai manh dat VN toi cam thay day la mot vung cua quy du ma chung song trong mau do cua mau me hay la chung van con me man trong su ngu xuan cua chung de dim ca dan toc VN phai boi loi trong cai ta thuyet cong san mau me het suc khon nan kia! Co le dat nuoc VN qua bac phuoc moi bi hup lan trong mot xa hoi cong san qua lau! trong khi nhung quoc gia khon ngoan hon nhu Duc Quoc chang han da khon ngoan tranh xa va luon luon chui rua quet sach nhung tan tich doc hai cua che do tan bao cong san Dong Duc da huy hai het suc nang ne cho nguoi dan Dong Duc ma chung ta deu biet! May man thay toi tu khi len 9 tuoi da song canh nen am nhac co dien Tay Phuong (classical music) do do toi khg bi song voi nen am nhac cua VN vi no rat ngheo nan khi sanh voi nen am nhac cua cac quoc gia Au Chau

bởi: Người Việt yêu nước Việt từ: Hoa Kỳ
02.02.2013 20:58
Người Việt Tui xin chào Vĩnh biệt Nhạc sĩ Phạm Duy ,cầu cho ông sớm siêu thoát .Người ta nói chờ đậy nắp hồm rồi mới biết ai giỏi ai dở .Về Nhạc sĩ Phạm Duy thì giỏi ở lãnh vựt Âm nhạc,điều đó ai cũng thấy . Và cũng xin được chấm dứt từ đây
" Tử giả biệt luân. ". Người Việt yêu nước Việt tui trân trọng kính xin mọi người trong nước cũng như ngoài nước , những người còn có chút lương tri xin hãy tập trung về lo việc cứu nước . Chỉ gần đâY thôi 40 năm qua nhân dân Việt Nam ở trong nhà tù cọng sản chứ không phải chỉ có mấy người bị cọng sản bắt cầm tù xử án tiêu diệt là ở tù họ chỉ là những người bị cách ly khỏi xã hội .Mọi người như chúng ta hiện giờ cùng một lòng một sức loại bỏ bọn cọng sản ra khỏi đất nước Việt Nam nầy thì khi ấy mới cứu những người hiện giờ đang ngồi trong nhà tù cọng sản và cứu chíng chúng ta và đất nước Việt Nam chúng ta khỏi vòng nô lệ kẻ thù truyền kiếp Phương Bắc . Còn nói về Nhạc sĩ hôm nay thì phải nói đến Nhạc sĩ Trúc Hồ ,Việt Khang ,An Bình những nhà nhạc sĩ trẻ thời đại họ đang dẫn đầu đoàn người đi đấu tranh với cọng sản đòi dân chủ ,nhân quyền ,đòi độc lập tự do hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam . Còn về nhạc sĩ Phạm Duy thì xin các người về sai gon tìm hiểu những tháng ngaỳ ông ta sống ở sài gòn thì biết tại sao ông lại về Việt Nam .
Chào Đoàn Kết Cứu Nước

bởi: Bm từ: USA
02.02.2013 13:48
PD khá tài khi đưa chàng phi công phú quốc vào huyền sử vì bị bắn rơi máy bay tại MB mà không rõ những trái bom ném xuống có trúng ngưòi Dân nào không. Căn cứ vào đây dể đánh giá tài nghệ PD không sai,còn giá trị bài ca thì tùy từng người cảm nhận.

bởi: cali từ: hoa ky
02.02.2013 13:40
nhac sy PHAM DUY la nguoi sang tac nhac rat hay ( GIO THOI CHIEU NAO THI NGHIEN VE CHIEU DO ) nhac sy nhu the moi la TAI

bởi: NGU SI từ: tp HochiMinh
02.02.2013 10:38
Có nhiều người thích tách rời tác giả ra khỏi tác phẩm,cho rằng đó là thái độ tôn trọng nhân quyền; tốt thôi! Những người học thức và độ lượng ở hải ngoại muốn những người ngu si trong nước phải nhớ ơn những tác giả đã xây dựng cầu Cần Thơ, hầm Thủ Thiêm, cầu Văn Thánh, thủy điện Sông Tranh, cấm không được săm soi hòn đá, cục gạch, ti tiện lắm!Thích thì xài, không thích thì thôi, cấm nói!Ở xứ tự do thì việc minh bạch đời tư là bình thường, nhất là những người có danh phận, không phải để chê bai hay bènh vực, nhưng là bài học cho con cháu, hiểu về tài và đức;nhân cách của một người và ảnh hưởng xã hội của họ như thế nào mà thôi.

bởi: Quang từ: Milpitas
02.02.2013 06:14
Thầy viết vậy là quá ... rộng đường dư luận cho n/s PD rồi, vậy sao ổng giận thầy dữ vậy? Mình không chấp người mà người cứ chấp mình. Vẫn cứ cười thôi phải không thầy. Hẹn thầy bên tách cà phê nhé.

bởi: Mai Linh từ: USA
02.02.2013 02:19
Là người rất yêu chuộng và trân trọng gia tài âm nhạc đồ sộ cuả nhạc sĩ Phạm Duy đã đóng góp cho văn hoá cuả Việt Nam nói chung và cho đời sống tinh thần cuả mấy chục triệu người VN nói riêng, tôi luôn luôn nhớ ơn và yêu mến người nhạc sĩ thiên tàị Tuy nhiên nói như thế không có nghĩa là lúc nào tôi cũng đồng ý hay tán thành một vài chuyện ông làm.

Về mặt chính trị, tôi không bao giờ tuyệt đối đứng về phiá bên này hay phía bên kia để có cái cảm giác bị ông phản bộị Thế nhưng có 1 lần tôi rất giận ông : Ðầu Thu 1975, lần đầu tiên nghe ông hát bản "God Bless America" lời Việt. Tôi rất ngỡ ngàng và tự hỏi sao ông có thể "xoay chiều" mau thế ? trong lúc đa số người Việt tị nạn đang khổ đau, ray rức vì phải rời xa quê cha đất tổ, đang quay quắt tâm can vì nỗi thương nhớ cố hương thì ông, một người thổn thức "tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời ..." nay lại mau chóng hùng hồn thổ lộ tình yêu mới cho 1 đất nước khác.

Thế nhưng "giận thì giận mà thương thì thương", sự yêu mến, trân trọng và cảm phục cuả tôi dành cho ông vẫn luôn luôn còn đó qua bao nhiêu năm tháng .

bởi: YÊU LẼ THẬT từ: CANADA
01.02.2013 23:54
Nhạc sỹ VĂN CAO đã nói :
Phạm Duy là một nhà VĂN HÓA, nếu sai trong TÂM HỒN thì ông không thể có những tác phẩm như thế được.
Ông đã mất, nhưng di sản văn hóa đồ sộ của ông sẽ sống mãi trong dòng văn hóa VN.
Theo văn hóa VN, cũng như VH thế giới, khi đọc điếu văn cho người vừa mất, người ta chỉ nói về mặt tích cực của người vừa ra đi. Đó là nghĩa cử, là lối sống CÓ VĂN HÓA, CÓ GIÁO DỤC tối thiểu của CON NGƯỜI. Phạm Duy, là một nghệ sỹ, một nhà văn hóa số một, đã làm giầu cho văn hóa VN. Không nhạc sỹ nào có thể vượt qua ông. Ông đã sống THẬT với con người ông, không đạo đức gỉa, có cả mặt tối mặt sáng trong ông. Nhưng có ngày phải có đêm, cũng như người ta nói : Trong bất cứ một bức tranh tuyệt phẩm nào, bao giờ cũng có những khoảng tối. Kẻ nào chỉ biết nhìn vào những khỏang tối, thì cuộc đời họ cũng sẽ đen tối và chỉ thấy những cái tiêu cực của cuộc sống, đời sẽ khổ sở trong mớ bòng bong do chính mình trói buộc lấy mình. Mặt khác, những người như vậy có hòan hảo không ? hay CƯỜI NGƯỜI HÔM TRƯỚC HÔM SAU NGƯỜI CƯỜI ? Tôi đã gặp nhiều kẻ đạo đức giả, chỉ theo đuôi, văn hóa bầy đàn, cực đoan; mang tiếng sống trong XH dân chủ, tôn trọng sự khác biệt của người khác, mà họ sẵn sàng chụp mũ, bôi nhọ, sổ toẹt thành quả của người khác, khi họ làm không giống mình... không khác gì cộng sản .
Ngàn lời ca cuả PD, sẽ sống mãi. Bài ca VIỆT NAM VIỆT NAM, TÌNH CA... sẽ sống mãi và được ca tụng; còn những người tiếp tục ném bùn vào NS PD, thì trước hết tay họ bẩn. Rồi những lời bôi nhọ sẽ trôi vào quên lãng, những người có văn hoá, có suy nghĩ trước sau vẫn nhớ đến PD- như một NS hát rong theo vận nước nổi trôi, văn học sử VN, vẫn dành vị trí xứng đáng cho PD. Còn những kẻ ném bùn PD, lịch sử sẽ không hề để mắt tới.
Tác phẩm âm nhạc của PD, là những đứa con tinh thần của ông, sau khi ông sinh ra nó, nó có đời sống riêng. Đừng bao giờ gắn kết đời sống riêng tư của tác gỉa vào đời sống đứa con tinh thần cuả họ. Đưá con này, nó sống mạnh, hay yểu, là trong tay của khán thính giả. Khi nghe nhạc của ông, người ta không phân tâm, ồ, tác gỉa của nó thế này thế kia... nếu vậy thì tốt nhất đừng nghe nhạc nữa. Bới bèo bao ra cũng ra bọ; hãy bới rác trong đầu, và dọn sạch cuả mình, trước khi dìm dập, chê bai người khác . Huy chương nào cũng có hai mặt, người bình thường không cứ nhìn, ngắm mặt trái của huy chương, người như vậy, ai cũng muốn tránh xa.
Riêng tôi, tôi biết ơn PD, khi tôi buồn, tôi vui, khi tôi thất vọng.. tôi đều tìm thấy sự đồng cảm trong nhạc PD. Mỗi khi tôi nghe TÌNH CA, tôi run lên vì cảm xúc yêu thương quê hương VN- và qua đó tôi biết ơn người đã có khả năng làm con tim tôi rung động. Và tôi tin, PD cũng chỉ cần như vậy.
Đề nghị VOA đăng suy nghĩ này của tôi. Thanks.

bởi: Tra Dao từ: Australia
01.02.2013 17:09
Tôi rất yêu nhạc Phạm Duy và được gặp mặt ông một lần duy nhất khi ông được mời sang Úc để nói chuyện về Phạm Duy và âm nhạc. Gọi là lần duy nhất vì thực tình đó là lần đầu tiên tôi thấy ông ở ngoài. Sau lần đó thì tôi chỉ thấy ông trên internet ...sau nầy. Có một điều tôi nhận thấy rất thú vị về ông là... Ông là người dám nói thẳng ! Đó là đêm ông được một số thân hữu chùa Phước Huệ mời nói chuyện. Sau buổi nói chuyện có phần cho phỏng vấn. Tôi chỉ đến để dự thính vì yêu nhạc PD chứ chẳng dám hỏi han gì ! Nhưng ngược lại, có mấy bà phật tử có vẻ rất nóng lòng...điều tra đời tư của ông qua những bài tình ca. Ông cho biết, sau những bài nhạc là một bóng hình, dĩ nhiên là đàn bà, một cách chẳng ngại ngần ! Được thể một bà tre trẻ bèn thừa dịp bẻ măng..."Thưa nhạc sĩ PD, nếu tiện xin ông cho biết Khánh Ngọc là ai và bây giờ KN ở đâu? " Cũng không chút ngần ngại ông trả lời " KN là một người trong gia đình, là một trong những người đi qua đời tôi, KN sang USA đã lâu , lập gia đình với 1 người VN học rất giỏi và đã có 3 người con. Con trai KN là luật sư ở Cali. KN cũng ở gần nơi tôi ở và thường sang chơi với nhà tôi, mấy bà hay tổ chức nấu nướng chung với nhau..." Nói thẳng như ông là...ngon lành số một rồi phải không? Liệu có đấng mày râu nào đủ can đảm như ông, để phát biểu trước đám đông về nhân vật nữ quan trọng đã đi qua đời mình không?

bởi: TD từ: Australia
01.02.2013 15:50
Mọi người sống trên đời nầy đều bình đẳng. Cách lựa chọn lối sống là quyền tự do căn bản của con người. Nếu ai vi phạm luật pháp xã hội thì sẽ bị trừng trị bởi pháp luật. Rất đơn giản ! PD trước khi là nghệ sĩ, ông cũng là một con người. Đương nhiên ông có sự tự do tuyệt đối trong việc lựa chọn đời sống, cách sống hoặc cách sáng tác của và cho riêng ông. Đừng bắt ông ta phải sống, làm, và nói những điều giống những gì mình muốn, và không thích khi ông làm những điều ngược lại. Không phải ai cũng là nhà phê bình luân ly' đạo đức con người, nếu không, hãy để cho những người có trách nhiệm họ quan tâm. PD là nhạc sĩ, ông sáng tác rất nhiều tác phẩm , ông không buộc ai phải yêu bài hát của ông. Nếu ai thích thì thưởng thức, và nhớ thưởng thức bằng sự rung động bởi âm nhạc thuần túy, không thì thôi. Đừng nghe âm nhạc với kính hiển vi cầm tay, rọi soi vào ly' lịch của tác giả! Mình đang sống trong thế giới tự do, yêu chuộng nền hòa bình cho nhân loại, lấy nhân quyền và sự bình đẳng làm đầu. Đừng vô tình tự biến mình thành một thứ dân sống trong thế giới cộng sản tự lúc nào mà mình không hay...thì rất buồn lòng !
Đọc bài viết hôm nay tôi có cảm giác như được nghe một bài giảng về triết học rất thú vị. Tôi nói giảng, vì bài viết không phải là một tranh luận quyết liệt, hay dử dội, để miệt thị người khác, để giành phần thắng về mình mà bất chấp sự đúng sai. Tôi cám ơn ông NXH cho tôi thấy hay nghe(?) thêm một đề tài rất mở rộng đầu óc.

bởi: TP từ: USA
01.02.2013 12:21
Tôi đồng ý nhạc Phạm Duy rất hay,nhưng chẳng hiểu thời gian ở Hải ngoại ông chẳng có sáng tác nào đáng kể...hay là ông đã hết cảm hứng?????????

bởi: NGU SI từ: TP HO CHI MINH
01.02.2013 11:50
Bác NXH viết cao siêu và khoan dung quá. Như vậy hễ là nghệ sĩ thì có quyền lật lọng, dâm đãng, vô trách nhiệm và ngạo mạn với
xã hội sao?Ở VN có đầy dẫy loại nghệ sĩ như thế.Hiện giờ VN cần những NS làm cho xã hội trở nên văn minh và đạo đức hơn
là tự ru ngủ và giải sầu.








bởi: TAM từ: SAN JOSE
31.01.2013 23:57
Trau chet de Da, nguoi ta chet de tieng..Pham Duy chet de tieng NHUC...tieng xau muon doi`...cho the he sau...
Tram nam bia da' cung mo`n...Ngan nam bia mieng van co`n tro tro
Trả lời

bởi: Thong từ: sai gon
02.02.2013 00:18
TAM hoàn toàn trái ngược với bài viết đúng đắn, chuẩn mực của NXH. Thật nhỏ nhen khi nhìn vào đời sống cá nhân, mà không nhìn thấy khối lượng tác phẩm đồ sộ và đẹp đẽ của PD để lại cho đời, việc đó giống như cứ chăm chăm vào cái vết tích trên quần chip của Monica trong mối quan hệ với Bill Clinton, mà quên mất BC là ai. Tất nhiên trong số những tác phẩm của PD cũng có vài tì vết, nhưng tại sao lại xăm soi vài viên gạch méo trong 1 bức tường tuyệt đẹp. PD là con người, không phải thánh thần mà không có lỗi. TAM thử nhờ 1 người nào đó so sánh cá nhân mình và tượng đài vĩ đại của PD xem sao nhé, (không biết có bằng được ngón chân của ông ấy không? ), trước khi buông lời chỉ trích. Tôi cũng là người đồng ý với quan điểm phải biết ơn những tác phẩm của PD cống hiến cho đời.
Trả lời

bởi: hoang từ: dn
01.02.2013 12:42
ông đã nằm xuống nơi đất mẹ sau bao năm lưu lạc nơi đất khách! Đó la ước nguyện của người con Việt và ông đã làm được. Để làm được điều đó ông đã đánh đổi nhiều thứ.
Cảm ơn ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm và chúc ông bình yên nơi chín suối.
Trả lời

bởi: Trung từ: VN
01.02.2013 07:47
Chết không hận thù là triết lý sống đáng trân trọng của PD
Việc PD liên tục chuyển biến nhận thức, dễ bị lung lạc là phẩm chất thưỡng có của giới văn nghệ sỹ, chẳng có gì đáng trách
Cái nhìn bất biến về VN của các vị đang gây khó khăn cho việc ĐCS VN thoái lui khỏi vũ đài chính trị đấy
NgU là NHỤC
Trả lời

bởi: Vô danh
02.02.2013 01:08
Lang thang vào blog NXHoang chủ đích là đọc về PD. Chỉ là thấy có 1 ý kiến hay hay về chính trị, xin có vài lời cùng nhau.

"Cái nhìn bất biến về VN của các vị" ???

Chữ VN đây ám chỉ Đảng CS và Chính quyền độc đảng của họ?

Sao không chịu nghĩ sâu xa hơn, thế này: Cái nhìn bất biến của "VN" đối với "bọn phản động" mới chính là tiền đề của cái tiền đề "Cái nhìn bất biến về VN của các vị".

Trả lời

bởi: Nham từ: usa
01.02.2013 07:18
Pham Duy la mot Nhac Si da tai, va bai hat "Viet Nam Viet Nam" cla mot thi du. Ai chui ong ta nen coi lai minh.....da lam gi cho VN chua hay la cu doi VN hay CUSA phai lam cho minh.
Trả lời

bởi: Nham từ: usa
01.02.2013 07:14
Pham Duy la mot nhan tai cua VN. Ai khong thich nen dung loi nha nhan doi voi mot nhan tai cua dat nuoc. Trinh Cong Son cung vay. Hinh nhu co mot so nguoi thieu Van Hoa thich Chui nguoi co tai cua VN.

bởi: Vô danh
31.01.2013 23:25
Sân khấu là nơi ánh sáng rực rỡ nhưng hậu trường sân khấu là nơi bóng tối bao trùm. Từ xưa các cụ đã gọi giới nghệ sĩ (diễn viên, ca sĩ, và những nghề liên quan như nhạc sĩ, MC...) là xướng ca vô loại. Họ bị xã hội khinh bỉ vì ngoài đời họ ăn nói tục tằn và đa số (không phải là tất cả) đều quan hệ bừa bãi và nghiện ngập, bê tha tứ đổ tường. Nhạc sĩ Phạm Duy hiển nhiên là 1 nghệ sĩ, 1 nhân vật của công chúng. Vì vậy, mọi khía cạnh cuộc sống của ông dễ dàng được hơn 80 triệu người VN trên cả thế giới săm soi để rồi ca ngợi và phê phán cũng có. Tuy nhiên, không ai có thể phủ nhận ông là 1 thiên tài về âm nhạc. Ông mất đi nhưng những nhạc phẩm của ông sẽ sống mãi.

bởi: Viet Nam-Viet Nam từ: USA
31.01.2013 22:14
Tôi cảm nhận được Nguyễn Xuân Hoàng về sự rộng lượng và lòng nhân đạo của ông trong nhận xét về NS Pham Duy. Tuy nhiên tôi ước gì PD đừng nói và hành động ngược lại con đường ông chọn trước đây thì bức tranh và sự kính trọng PD sẽ hoàn mỹ hơn nhiều. Điều này cũng như điều tôi ước gì Khánh Ly đừng trở về VN vậy. Tôi biêt nói vậy là mình thật ich kỹ, nhưng đó là cảm giác rất thật của tôi, và tôi cũng không giải thích được tại sao mình có cảm gia' c đó.

Xin cảm ơn Nguyễn Xuân Hoàng

bởi: Tú Gàn từ: Sài gòn
31.01.2013 17:33
Một nhà hiền triết nào đó đã nói: "Nỗi bất hạnh của tuổi trẻ là không có Tổ quốc, quê hương để gửi gắm tình cảm và cống hiến những gì mình có"- Đối với Phạm Duy thế là có cả hai.

Vết thương Di tản đối với Phạm Duy là biết trước, chủ động cho nó thành sẹo bởi vì sau "Nhân văn giai phẩm" bị 'trả thù' vì phê bình thơ Tố Hữu thì đến lượt những sáng tác tương tự như Phạm Duy

bởi: dpa từ: canada
31.01.2013 12:07
Theo tôi, đây là bài nhận định nặng ký và hay nhứt của NXH. Tôi không tưởng tượng ra có mấy người viết được như thế. Có mấy ai còn sống với số vốn văn học, với chừng ấy giao du trong văn giới. Người đọc không thể coi thường những nhận định của anh là vì thế. Mấy năm nay, chưa thấy anh bảo bọc cho ai như anh đang bảo bọc cho thiên tài PD. Với Trịnh Công Sơn, anh im im với dư luận; với Nguyễn Cao Kỳ anh không có ý kiến lớn (nếu tôi không nhớ lầm). Hiếm khi người ta thấy anh nói lời phe phái hay dèm pha ai. Tánh anh đầy khiêm tốn, nể cả, ai cũng dễ thấy điều đó. Tôi cho rằng anh là một trong hiếm hoi vài người ít bị né tránh / hiềm khích vẫn còn quan hệ bè bạn rộng rãi trong văn giới...Nên tôi rất trân trọng những gì anh viết, dù có đồng ý với anh hay không.
Anh muốn tách con người ra khỏi tác phẩm của Phạm Duy.
Điều này, hình như gián tiếp, cá nhân anh cũng không đồng lòng hay ngưỡng mộ gì nhân cách của PD. Ca ngợi một người tài hoa nhưng có một đức độ hèn mạt (tôi nói chung, không cố ý nói PD) luôn luôn là một việc khó thấy từ cổ chí kim. Bởi vậy nên cổ nhân ta mới có câu ' Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài' là vậy.
Chuyện đời tư bê bối như chuyện bỏ bê vợ con, chuyện có ba thê bảy thiếp, hay như chuyện say sưa rượu chè, như cưỡng hiếp bà này bà kia...thì dư luận trước sau gì cũng bỏ qua như đã từng bỏ qua cho PD. Chuyện luồn cúi khúm núm xin xỏ chút quyền lợi, chuyện hạ mình ca ngợi quân xâm lược đã từng đốt nhà cướp của mình, của anh em mình ngày nào để được chút an thân , phì da; rồi quay lưng lại chúm chím cười với hàng ngũ anh em mình thuở nào và ra vẻ như ta đây đã là một người biết ' thức tỉnh thời cuộc' như PD đã làm, thì hỡi ơi!
Tôi có cái nhìn khác, nhưng luôn luôn biết tôn trọng ý kiến của NXH. Ý kiến của anh vẫn thường xuất phát từ một cái nhìn độ lượng nào đó. Cái độ lượng đó luôn là cái nhịp cầu anh em giữa tôi với anh.
Trả lời

bởi: Trung từ: Canada
02.02.2013 01:00
Tôi đồng ý với nhận định của dpa về nhân cách của Phạm Duy ! nhớ lại hình ảnh PD hí hửng cầm chứng minh nhân dân của CS để khoe làm cho mình lợm giọng , không tin là một người nhạc sĩ tên tuổi lại có thể làm như thế ? và từ đó , bao nhiêu bài hát của PD không còn làm cho tôi muốn nghe như trước đây ! vì sao không biết ? hay ... vì người sáng tác chỉ là con tắc kè thay đổi mầu da ? cảm xúc không chân thật ? không trôi nổi theo vận mệnh đất nước mà chỉ trôi nổi theo lợi nhuận nhỏ nhen ? ước gì ông mất trước năm 2005 thì đẹp biết mấy !!! Tôi nhớ là mình có đọc một bài viết của Tạ Tỵ về PD rất hay với tựa đề " PD nỗi buồn còn đó " bây giờ xin phép tác giả được đổi tựa là " PD nỗi hèn còn còn đó " ...

bởi: Vo Danh từ: Viet nam
31.01.2013 11:10
Cảm ơn bài viết của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng. Nhưng sao ông Hoàng lại vội cho rằng "không có người VN nào quên ơn Phạm Duy"? (dòng 97). Tôi nghĩ có nhiều người VN trong nước không đến nỗi cho Phạm Duy là kẻ thù nhưng không tôn trọng Phạm Duy bằng đứa trẻ khỏe mạnh, thông minh.

bởi: Vô danh
31.01.2013 09:42
con người không trung thực chính với bản thân mình thìch yêu ghét tuỳ theo hoàn cảnh xu thời .... chẳng có gì đáng nhớ

bởi: Nguyen Bach Ly từ: Saigon- Viet Nam
31.01.2013 08:55
Day la bai viet dang tran trong va suc tich nhat ve NHac Si Pham Duy, Bac Pham Duy la mot nghe si Nhac Si Lon cua Viet Nam ma toi duoc doc hom nay voi su hieu biet thong suot lich su, tinh nguoi va tri thuc nhat!La mot nguoi Viet Nam sinh tai Saigon toi da tung hat nhac "Ai ao chan Trau la kho..." va" Toi yeu tieng nuoc toi tu khi moi ra doi nguoi oi..." "Biet song may khuc biet may biet may may tung? va VIETNAM VIET NAM MUON DOI!!! Vay la du roi tu co chi kim co ai danh dong long MOI ch nguoi, tinh tu que huong dan toc nhu Bac Pham Duy va MOI KHIA CANH cua cuoc song"Ong TRang xuong choi cay cau thi cau se cho mo.Ong trang xuong choi cay ca thi vuon ca cho trai'''...Cam on noi len trinh do tu tuong tam long cua Nhac Si. Bac Pham duy day tran trong thay chung toi nhung nguoi song va sinh o mien Nam Viet Nam thich nhac Trinh CongS on va yeu quy ca tung am nhac Bac Pham Duy: Nhung nguoi Nghe Si tai ba dang cho Dan Toc Viet Nam hanh dien da dinh ra Ho.
Cam On Ong Nguyen Xuan Hoang.
Teresa Bach Ly Nguyen.
Saigon- Viet Nam.

bởi: Real VNMY
31.01.2013 04:51
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có triết lý thâm sâu để tách rời tác giả và tác phẩm, hay lắm, thế nhưng khi người ta ghi nhận những tác phẩm làm nên tên tuổi của một nhạc sĩ thì người ta cũng có quyền ghi nhận những cái tiêu cực gắn liền với người nhạc sĩ. Tóm lại hay nói cho cùng thì Như Thế Mới Là Phạm Duy và ai nghĩ sao thì nghĩ...Phạm Duy là thế đó.

bởi: Nhà Quê.
31.01.2013 04:34
-CS không muốn nhìn lại NS Phạm Duy,họ vận dụng nhạc sĩ tài hoa này như ông N.C.Kỳ,người lừng lẫy như PD làm sao không hiểu rõ bản chất CS,điều đáng trách khi ông đã tuyên bố những lời chỉ có lợi cho CS...
-Những NS ghiền thuốc lào trong nước hoảng sợ là đúng,chỉ cần 2/3 tác phẩm của PD được tự do phổ biến,hàng ngàn bài hát chả ra hồn vía gì,chuyên ca ngợi đảng,thúc hối thanh niên đâm đầu vào cõi chết nếu có in ra đĩa,mướn người đem phát miễn phí,kèm theo tặng phẩm nữa thì người dân sẽ chỉ vào thùng rác trước nhà,hèn mạt hơn nữa có dùng hệ thống truyền thông lề phải ganh tị,làm nhục ông đi nữa chỉ là phản tác dụng........
-Đã qua rồi cái thời đốt sách,hủy diệt nền văn hóa từ những tinh hoa của miền Nam VN,từ lâu, người ta chỉ cần tìm đến internet thì mọi người sẽ thỏa mãn,chế độ thối nát CSVN ngày nay cấm được mấy người.......
Trả lời

bởi: Hải Lâm từ: Bình Tiên
31.01.2013 15:11
Tôi cũng đã từng thưởng thức nhạc Phạm Duy. Đồng ý với bạn. Chúng ta cám ơn nhạc sĩ đã đem đến những tác phẩm hay là đủ.
Trả lời

bởi: nguoi bình dân từ: usa
02.02.2013 12:46
tài và đức ,xã hội loài người cần cái nào hơn.cái tác hại của những người tài mà không có đức,nó còn tệ hại hơn,vì họ là người nổi tiếng,nên lời ăn tiếng nói của họ,không như những người thường,mà NS Phạm Duy ở vào trường hợp này.Rất tiếc

Blog

Ý định của tác giả trong văn học

Đọc các bài phê bình, nhiều người băn khoăn: Hay thì hay, nhưng không biết tác giả có nghĩ vậy khi sáng tác hay không?
Thêm

Sự thành công của Uber và kinh doanh ứng dụng peer-to-peer

Chưa đầy nửa năm sau khi xuất hiện tại Việt Nam (chủ yếu tại Sài Gòn), Uber đã tạo ra một cơn bão truyền thông
Thêm

Bạn trẻ và du lịch khám phá

Du lịch trải nghiệm và khám phá, trong đó “phượt” là một hình thức điển hình và trào lưu nhất hiện nay
Thêm

Đài Loan: Hai khuôn mặt sáng

Đài Loan vừa trải qua một cuộc thay đổi chính trị khá sâu sắc. Bắc Kinh không hề dự kiến một cuộc đảo lộn tệ hại cho họ đến vậy
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Để có một hiến pháp dân chủ

Việt Nam đang đứng trước khủng hoảng nghiêm trọng trong quan hệ với nước láng giềng khổng lồ Trung Quốc
Thêm

Cái bắt tay

Bạn tôi, một người Thái, sống ở Thái Lan, có nói với tôi: “Sao thủ tướng mày coi khinh thủ tướng tao thế?”
Thêm

Giá trị phổ quát và vĩnh cửu của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Việc trả tự do trước thời hạn mãn án tù chắc chắn không phải là vì lý do nhân đạo của nhà cầm quyền Việt Nam, mà vì áp lực quốc tế nói chung
Thêm

Hồi hộp chờ đếm phiếu

Trong các kỳ bầu cử ở Mỹ, ngay đêm đếm phiếu hay qua sáng ngày hôm sau các ứng cử viên thường đã biết mình thắng hay thua
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Mẫu chế tạo bằng máy in 3-D hỗ trợ cho việc mổ timi
X
21.12.2014
Công nghệ in 3 chiều hiện đang được áp dụng cho tim của người – nhưng không phải là tạo ra một trái tim mới – mà là tạo ra một mô hình giống y như trái tim thật. Công nghệ mới này có thể giúp các bác sỹ giải phẫu hiểu rõ hơn tình trạng của bệnh nhân trước một ca phẫu thuật.
Video

Video Mẫu chế tạo bằng máy in 3-D hỗ trợ cho việc mổ tim

Công nghệ in 3 chiều hiện đang được áp dụng cho tim của người – nhưng không phải là tạo ra một trái tim mới – mà là tạo ra một mô hình giống y như trái tim thật. Công nghệ mới này có thể giúp các bác sỹ giải phẫu hiểu rõ hơn tình trạng của bệnh nhân trước một ca phẫu thuật.
Video

Video Trung Quốc tiếp tục tăng cường sức mạnh hàng hải

Trung Quốc sẽ thiết lập một hệ thống giám sát ngoài khơi bao gồm các trạm vệ tinh-radar nhằm tăng cường sức mạnh hàng hải quốc gia, một động thái có thể làm gia tăng căng thẳng tranh chấp Biển Đông
Video

Video Việt Nam giải cứu 12 công nhân trong vụ sập hầm thủy điện

12 người bị mắc kẹt trong vụ sập hầm thủy điện ở Lâm Đồng được cứu sống hôm 19/12 sau 4 ngày nỗ lực giải cứu
Video

Video Việt Nam sắp mua tàu chiến của Ấn Độ

Ấn Độ sắp cung cấp các tàu chiến cho Việt Nam trong lúc Hà Nội đang tìm cách hiện đại hóa quân sự và tăng cường khả năng quốc phòng trước các động thái lấn lướt của Trung Quốc ở Biển Đông
Video

Video Nghiên cứu: Người dân toàn cầu sống thọ thêm được 6 năm kể từ năm 1990

Tuổi thọ toàn cầu đã tăng thêm sáu năm kể từ năm 1990 nhờ tỉ lệ tử vong vì ung thư và bệnh tim ở các nước giàu giảm xuống và tỉ lệ sống sót những bệnh tiêu chảy, bệnh lao và sốt rét cao hơn ở những nước nghèo