Thứ bảy, 25/05/2013
Xem

Blog / Trần Vinh Dự

Nước Mỹ không còn chỗ cho tăng trưởng kinh tế? (phần 1)

x
CỠ CHỮ - +
Robert J. Gordon, giáo sư kinh tế của trường Đại học Northwestern, vừa có một bài báo thú vị hồi tháng 8 vừa qua nói về cách mạng khoa học kỹ thuật và tương lai tăng trưởng của nước Mỹ. Theo cách nhìn của Gordon, tương lai tăng trưởng của Mỹ trong dài hạn đang lụi tàn dần, và trong khoảng vài thập kỷ tới, có vẻ như nước Mỹ sẽ chỉ tăng trưởng loanh quanh ở gần 0%, tức là về cơ bản sẽ dậm chân tại chỗ.
 
Đây là một quan điểm rất mạnh. Nó không phải là một lời tiên tri, cũng không phải là một công trình nghiên cứu định lượng hoàn hảo, tuy nhiên, nói như Krugman, thì “mục đích của các bài viết như vậy là làm cho bạn nghĩ theo cách khác hẳn” so với cách tư duy đang thịnh hành.
 
Lập luận của Gordon tập trung vào hai ý rất quan trọng:
 
Tiến bộ khoa học kỹ thuật đang ngày càng kém dần
 
Ông cho rằng động lực của tăng trưởng kinh tế là các tiến bộ về khoa học kỹ thuật. Tăng trưởng kinh tế giờ đây được người ta nhìn nhận như một lẽ tự nhiên, một quá trình liên tục và không bao giờ chấm dứt. Thế nhưng thực ra nhìn lại lịch sử của nhân loại thì tăng trưởng kinh tế là một hiện tượng tương đối mới, chủ yếu diễn ra từ khoảng 250 năm trở lại đây, và được thôi thúc bởi sự tiến bộ về khoa học kỹ thuật (KHKT).
 
Cũng theo Gordon, tiến bộ về KHKT không phải là một quá trình tiệm tiến, liên tục, mà là một quá trình gồm các phát minh rời rạc, được tiếp nối bằng các cải tiến nhỏ nhằm đưa ứng dụng của các phát minh ban đầu này vào cuộc sống.  Có nhiều sự tiến bộ KHKT trong một số lĩnh vực chỉ diễn ra theo kiểu giật cục, thậm chí chỉ có một lần mà chưa có lần tiếp theo. Thí dụ, tốc độ của máy bay hiện nay so với khoảng 50, 60 năm trước là về cơ bản không có tiến bộ nào, thậm chí máy bay thương mại hiện nay còn bay chậm hơn hồi trước vì lý do phải tiết kiệm năng lượng hơn.
 
  • Cuộc cách mạng KHKT lần thứ nhất (IR#1) diễn ra vào khoảng năm 1750 và kéo dài tới 1830 với các điểm nhấn là động cơ hơi nước, máy quấn sợi, và đường sắt.
 
  • Cuộc cách mạng KHKT lần thứ 2 (IR#2) diễn ra từ 1870 và kéo dài tới 1900 với các phát minh “hàng khủng” như điện, động cơ đốt trong, đường ống dẫn nước và hệ thống cung cấp/thoát nước tới tận các hộ gia đình.
 
  • Cuộc cách mạng KHKT lần thứ 3 (IR#3) bắt đầu vào khoảng năm 1960, đạt đến cực thịnh vào cuối những năm 1990s với các phát minh chủ yếu trong lĩnh vực điện toán và internet.
 
Theo Gordon, hai cuộc cách mạng KHKT lần 1 và lần 2 đều mất khoảng 100 năm mới phát huy được hết các ảnh hưởng của nó đến kinh tế.  Lý do là các phát minh quan trọng nhất trong mỗi cuộc cách mạng này sẽ được tiếp nối bởi nhiều các phát minh dựa trên các phát minh gốc ban đầu. Thí dụ cuộc cách mạng KHKT lần 2 còn tiếp tục làm lột xác nền kinh tế trong những thập niên 1950-70 với các phát minh “phái sinh” như máy điều hoà không khí, thiết bị gia dụng, và hệ thống đường cao tốc xuyên liên bang.  Sau năm 1970 thì các phát minh phái sinh này cơ bản đã cạn và tốc độ tăng trưởng năng suất lao động vì thế giảm đi rất nhiều.
 
Đối với cuộc cách mạng KHKT lần thứ 3, trái với nhiều người hiện nay đang ca ngợi là cuộc cách mạng quan trọng nhất, Gordon cho rằng đây là một cuộc cách mạng ngắn ngủi và các ứng dụng của nó liên quan đến tăng năng suất lao động cơ bản đã cạn kiệt từ khoảng 10 năm trước. Nhiều trong số các ứng dụng liên quan đến năng suất lao động của cuộc cách mạng điện toán và internet này đã diễn ra từ rất lâu (những năm 1970 và 1980).
 
Theo Gordon, từ năm 2000 trở lại đây các phát minh của IR#3 chủ yếu tập trung vào giải trí và liên lạc với các sản phẩm ngày càng nhỏ hơn, thông minh hơn, khả năng sử lý tốt hơn, nhưng thực ra không làm thay đổi năng suất lao động hoặc mức sống của con người một cách đáng kể như các phát minh ra điện, xe hơi, hay hệ thống cấp thoát nước trong hộ gia đình – là các phát minh bản lề của IR#3.
 
Gordon đưa ra một ví dụ đặc biệt thú vị để minh chứng cho luận điệu này của ông.  Theo Gordon, hãy giả tưởng rằng bạn phải đứng trước 2 lựa chọn:
 
  • Lựa chọn A là bạn phải bỏ tất tuốt các tiến bộ công nghệ từ năm 2002 trở lại đây, mà chỉ được dùng các tiến bộ công nghệ IR#3 có từ trước đó (đã bao gồm máy tính xách tay với hệ điều hành Window, trình duyệt web, trang bán hàng trực tuyến Amazon…) và bạn được quyền giữ lại một phát minh từ IR#2 – đó là có hệ thống cấp thoát nước đến tận nhà bạn.
  • Lựa chọn B là bạn được quyền giữ lại tất cả các tiến bộ công nghệ của IR#3 tính đến thời điểm này (bao gồm cả Facebook, Twitter, Ipad, Blog…), nhưng bạn phải từ bỏ một phát minh của IR#2, đó là bạn sẽ không có hệ thống cấp thoát nước đến tận hộ gia đình (và vì thế cũng không có nhà vệ sinh trong nhà). Bạn phải tự tay xách nước về nhà và trở nước thải đi đổ. Ngay cả vào lúc 3 giờ sáng vào một ngày mưa gió, lựa chọn duy nhất cho bạn khi muốn đi vệ sinh là đi bộ ra khỏi nhà dưới trời mưa và có thể là lầy lội nữa.
 
Gordon đã đặt câu hỏi này với nhiều người, bao gồm cả các tín đồ trung thành của cuộc cách mạng điện toán và internet. Câu trả lời thì đương nhiên là quá rõ ràng – luôn luôn là lựa chọn A. Gordon nhấn mạnh rằng đó là việc đánh đổi chỉ có MỘT phát minh của IR#2, trong khi IR#2 có rất nhiều phát minh còn quan trọng hơn là hệ thống cấp thoát nước tại nhà.
 
Vì thế theo Gordon, mặc cho các lời ca tụng hào nhoáng về cuộc cách mạng điện toán và internet đang diễn ra, về mặt năng suất lao động thì các phát minh trong khoảng hơn 10 năm gần đây cơ bản đã không còn. Nói cách khác, IR#3 đã cơ bản không còn ảnh hưởng tích cực tới tăng năng suất lao động, và vì thế tăng trưởng kinh tế nữa. (Cần lưu ý rằng Gordon không có ý so sánh các thành tựu của IR#3 với một phát minh duy nhất là hệ thống cấp thoát nước tại nhà. So sánh của ông chỉ nhằm nói về tiến bộ KHKT của IR#3 trong vòng 10 năm trở lại đây – từ năm 2002- là hầu như không còn đáng kể nữa nếu so với các phát minh của các cuộc cách mạng KHKT lần trước).
 
Khi nào thì sẽ có một cuộc cách mạng KHKT mới để tạo động lực mới cho một giai đoạn mới của tăng năng suất lao động, và vì thế tăng trưởng kinh tế, ở Mỹ? Đây là câu hỏi không ai có thể trả lời được vào thời điểm này. Tuy nhiên, theo Gordon, có những yếu tố mà, giả sử tiến bộ KHKT vẫn tiếp diễn và không ảnh hưởng kém đi đến việc tăng năng suất lao động, thì chúng vẫn làm tương lai tăng trưởng của nước Mỹ bị teo giảm tới mức gần như bằng không trong tương lai không quá xa của nước Mỹ. (còn tiếp)

* Blog của Tiến sĩ Trần Vinh Dự là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Trần Vinh Dự

Trần Vinh Dự chuyên nghiên cứu, tư vấn, và viết về các vấn đề kinh tế của Việt Nam, Hoa Kỳ và thế giới. Ngoài lĩnh vực sở trường này, ông cũng thường xuyên viết về các vấn đề quan hệ quốc tế liên quan tới Á Châu. Trần Vinh Dự tốt nghiệp tiến sĩ kinh tế tại Đại học tổng hợp Texas ở Austin, làm chuyên gia tư vấn kinh tế cho tập đoàn ERS Group Inc., đồng sáng lập và là cố vấn cho Quỹ nghiên cứu Biển Đông.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Vô danh
06.09.2012 03:35
chu nghia tu ban dang giay chet con chu nghia cong san da chet thui. hay tim chu nghia khac thoi.
Trả lời

bởi: changhiu từ: saigonVN
07.09.2012 01:22
Hehe.. đó chính là chế độ CSVN đương thời, hehe...Nền kinh tế tư bản nhưng được quản lý bằng nhà nước... cộng sản, hehe... Bách chiến, bách thắng!

bởi: An-nam pha't re't từ: Không-gian
05.09.2012 10:07
khi "theo Gordon," mà "giả tưởng" tôi "phải đứng trước 2 lựa chọn:A hay B".

bởi: changhiu từ: saigonVN
04.09.2012 21:05
Chủ nghĩa tư bản đã đến hồi giãy chết thật sự. Châu Âu chết trước rồi đến Mỹ. Marc Anghen đã dự đoán như thế thì không thể sai được. Vấn đề là CNTB sẽ sụp đổ lúc nào mà thôi! Chế độ tư bản sống bằng sản xuất và kinh doanh, nhưng ai cũng sản xuất cả thì hàng hóa thừa ế không có người tiêu thụ thì lấy đâu mà kinh doanh! Trước đây Tư bản Châu Âu khi lên đỉnh đã xâm lược thuộc địa để khai thác và tìm thị trường, ngày nay khi phong trào giải phóng dân tộc thành công, bọn thực dân đế quốc đã dần trao trả độc lập cho các thuộc địa, thì các mẫu quốc dần dần thiếu tài nguyên và thị trường tiêu thụ hàng hóa, khủng hoảng kinh tế nổ ra, Châu Âu đang chìm trong suy thoái, Mỹ cũng không khá hơn, thế giới suy sụp hoàn toàn chỉ một số nên kinh tế được quản lý bởi CS, hoặc độc tài mới giử được sự tăng trưởng như TQ, VN...Mỗi một lần thế giới khủng hoảng kinh tế trầm trọng là một lần chiến tranh thế giới bùng nổ, thế chiến I, II đã nổ ra trong thời điểm nền kinh tế tư bản xáo trộn, một số nước mới nổi, phát triển như Đức, Nhật tìm thị trường mà đã bị các nước đi trước Anh, Pháp chiếm lĩnh. Chiến tranh nổ ra làm thay đổi thế giới, làm cho chủ nghĩa tư bản phát triển lên một tầm cao mới. Marc- Anghen cũng nói chủ nghĩa đế quốc là đêm trước của chủ nghĩa CS. Chưa ai bão rằng họ sai. Sự sụp đổ cũa phe XHCN Đông Âu chưa chắc chứng minh rằng Marc Anghen sai, chỉ là do thời quá độ XHCN diễn ra không đúng tiến trình của lịch sử mà thôi! Sự bí đường phát triển của Châu Âu và Mỹ sẽ làm các nước nầy ngày càng suy yếu, chúng sẽ tự cứu mình bằng cách gây chiến tranh. TQ đang phát triển cũng muốn vươn ra thế giới và chúng cung không nần ngại gây chiến để tìm nơi khai thác tài nguyên và thị trường tiêu thụ, đó là bản chất của CNTB và nền kinh tế thị trường. Thế giới đang đặt trong tình trạng báo động đỏ, chiến tranh sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào... sau sự hủy diệt của chiến tranh, thế giới sẽ thay đổi và một nền chính trị và liên minh mới sẽ xuất hiện! Chờ xem!
Trả lời

bởi: Lê công Sơn từ: HCM city
05.09.2012 00:52
A. changhiu nóichưa đúng,bài phân tích của anh Dự còn nhiều hàm ý....Các Mác không khẳn định như vậy,như Mác nói: vật chất luôn vận động nên ý thức cũng vận động không ngừng (tôi dịch).
Những nhà lãnh đạo trong chủ ngĩa tư bản,chủ ngĩa cộng sản Họ sẽ vận dụng phù hợp với thực tiễn thì đương nhiên xã hội phát triển.Khi Họ lợi dụng thì chính họ bị đổ,một lớp lãnh đạo khác lên thay,nhân dân trả giá cho sai lầm của họ,như Hit-le,nhật trước đây.Ngày nay Đức,Nhật,Nga vận dụng tốt chủ ngĩa CSvà TB nên kinh tế họ vững và phát triển.Mỹ,Anh,Pháp,Trung quốc,VIỆT NAM vận dụng theo hướng tư bản Nhà nước và tư bản tập đòan nên phải trả giá quá đắc.Nhân dân phải chống trả quá tốn kém để tồn tại.Cụ thể là,lãi suất dưới 2%/năm thì không có thằng ngu nào gởi ngân hàng vay,lãi suất trên 5%/năm thì đi ăn cướp cũng không trả vốn và lãi cho NH đựơc.Việt Nam hiện nay NHTW cho vay nóng trên 8%/năm,vay dài cũng vậy nhưng chỉ cho vay cây con giống,vay xây móng,đế trụ(với công ngiệp),như vậy là họ đang đi theo chủ ngĩa dỡ hơi,coi học thuyết lợi nhuận bình quân của thầy CÁC MÁC chỉ là cái bao bì.
Yên chí DÂn chết,giai cấp công nhân chính họ bóp cho le lưởi.các nhà tư bản đỏ như tôi,TB xanh sồng khỏe.
Giai cấp công nhân và nông dân trên tòan thế giới yên tâm làm nô lệ dù ở Trung quốc ba hoa hay Việtnam với dàn bốc phét.
Chủ ngĩa tư bản hay chủ ngĩa cộng sản không hề đem lại cho dân lao động hạt cơm rơi nào.Hơn 10 làm ngiên cứu MÁC ỏ ban tuyên huấn 1 tình,15 năm điều hành 1 tỉnh...gần 50 tuổi đảng và sẽ trung thành đến chết,nói thật vớ vẫn về ba thứ chủ ngĩa.
Lê Công Sơn xin chào và mong cùngNgiên cứu.
Trả lời

bởi: Hai Lúa từ: Củ Chi
04.09.2012 21:52
Tôi xin nêu lên 2 trường hợp:
A. Một người năm trước thu nhập đuợc 100 triệu đồng; năm sau thu nhập chỉ có 101 triệu đồng. Chứ như thế năm nầy sang năm khác. Như vậy tăng trưởng thu nhập của người nầy chỉ có 1% mỗi năm.
B. Một người khác năm trước thu nhập đuợc 10 đồng; năm sau thu nhập được 11 đồng. Chứ như thế năm nầy sang năm khác. Như vậy tăng trưởng thu nhập của người nầy tới10% mỗi năm.
Tôi xin hỏi ta nên chọn trường hợp nào?
Riêng tôi thì chọn trường hợp A. Ngay cả trong 10 năm mà mỗi năm vẫn chỉ thu nhập 100 triệu đồng (tức là trong suốt 10 năm dậm chân tại chỗ, mức tăng trưởng thu nhập là zero %) thì tôi cũng chấp nhận.
Còn trường hợp B. chỉ là trường hợp dành cho các nhà cai trị độc tài, như cộng sản chẳng hạn, đem ra để lừa bịp người dân vốn đã bị họ bưng bít thông tin và làm cho ngu dốt quá nhiều rồi!
Trả lời

bởi: changhiu từ: saigonVN
05.09.2012 21:47
Vậy chứ xin hỏi ông bạn trường hợp B kinh tế tăng trưởng 10% trên số vốn của trường hợp A là 100 triệu thì ông nghĩ sao? Tổng sản phẩm TQ gần sắp sĩ Mỹ nhưng Mỹ thì dậm chân tại chỗ còn TQ thì mỗi năm tăng 6-7 %, Vậy thì tương lai sẽ ra sao?
Trả lời

bởi: Independent từ: Heaven USA
05.09.2012 14:03
This comment the best in month I like!

Blog

Chống toàn trị là chống cái gì?

Trước hết, cần nhấn mạnh: Chống tính chất toàn trị của đảng Cộng sản không phải là chống mọi người Cộng sản.
Thêm

Dân vận là thế này ư?

Trong diễn văn khai mạc cũng như diễn văn bế mạc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc rất nhiều đến chữ nhân dân
Thêm

Một góc Paris vướng tên Sartre

Paris năm nay mùa hè mát như mùa thu, 70 độ, thỉnh thoảng mưa bụi chỉ làm đôi cánh bồ câu hơi ướt như làn sương
Thêm

Bản án dành cho chế độ

Phiên xử Phương Uyên và Nguyên Kha kết thúc với bản án: Kha bị 8 năm tù và Phương Uyên bị 6 năm tù
Thêm

Quá trình chuẩn bị cho du học Mỹ (P2)

Điều Cá muốn chia sẻ một chút với các bạn trong bài này sẽ là một chuyện khác, thiên về chuyện cá nhân hơn, đó là chuyện mang đồ và đóng hành lý
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Video

Video Bảo tàng Báo chí tôn vinh 82 nhà báo tử nghiệp năm 2012

Tu chính án thứ nhất Hiến pháp Hoa Kỳ đảm bảo tự do ngôn luận và cũng bảo vệ tự do báo chí. Nhưng ở nhiều nước, nhà báo không được phép đưa tin hay chỉ trích chính phủ. Họ bị trừng phạt hoặc thậm chí bị sát hại nếu làm như vậy. Và ở những nơi xảy ra chiến sự, nhà báo thường xuyên phơi mình giữa những làn đạn. Những hiểm nguy đối với các nhà báo hiện rõ ở số người thiệt mạng trong khi tác nghiệp. Một buổi lễ vinh danh những nhà báo tử nghiệp trong năm 2012 đã diễn ra tại Bảo tàng Báo chí ở thủ đô Washington. Mời quý vị theo dõi tường trình sau đây.