Thứ sáu, 24/05/2013
Xem

Blog / Trần Vinh Dự

Nước Mỹ không còn chỗ cho tăng trưởng kinh tế? (phần 2)

x
CỠ CHỮ - +
Gordon giả sử rằng tiến bộ công nghệ vẫn sẽ tiếp diễn, với các kỳ tích như xe hơi không cần người lái hay nghiên cứu về gen dẫn tới việc chữa thành công các bệnh về ung thư và các bệnh hiểm nghèo khác. Theo ông, dù công nghệ có tiến bộ nhanh hay chậm như thế nào, nền kinh tế Mỹ vẫn sẽ phải đối mặt với 6 lực cản hết sức lớn trong tương lai. Các lực cản này sẽ kéo thụt lùi tốc độ tăng trưởng kinh tế, và có thể đưa nó về mức gần như bằng không.
 
Thứ nhất, các lợi ích từ cấu trúc dân số của giai đoạn trước giờ đây đã đảo ngược. Đó là việc tham gia mạnh mẽ của nữ giới vào lực lượng lao động trong giai đoạn 1965 tới 1990 cũng như thời kỳ dân số vàng (baby-boomers), khiến cho “số giờ làm việc trung bình trên đầu người” của nước Mỹ tăng vọt. Hiện nay thế hệ baby-boomers đang dần về hưu, không còn đóng góp vào tổng số giờ làm việc nữa nhưng vẫn là một phần của dân số. Vì vậy hiện nay “số giờ làm việc trung bình trên đầu người” của nước Mỹ đang giảm dần. Và thực tế là tuổi thọ đang tăng lên (trong khi tuổi về hưu không tăng) làm cho lực cản này đã lớn càng lớn.
 
Thứ hai là về chất lượng và chi phí của hệ thống giáo dục Mỹ. Theo một công trình có tính mở đường của Claudia Golden và Lawrence Katz (2008), nước Mỹ đang ngày càng thụt lùi về thứ hạng liên quan đến tỷ lệ dân cư ở các độ tuổi nhất định tốt nghiệp sau phổ thông. Theo Gordon, hiện trạng này là sự kết hợp của nhiều yếu tố, trong đó có vấn đề chi phí giáo dục sau phổ thông ở Mỹ quá đắt, dẫn tới chỗ nợ nần của sinh viên ngày càng lớn - và điều này lại dẫn tới các lựa chọn méo mó về nghề nghiệp (tập trung vào các nghề có thu nhập cao hơn nhanh chóng để có tiền trả nợ thay vì các quan tâm khác không trực tiếp liên quan tới tiền bạc), và làm nản lòng các nhóm dân cư thu nhập thấp liên quan tới chuyện vào cao đẳng/đại học.
 
Theo kết quả khảo thí của OECD liên quan tới trình độ của học sinh cấp 2 ở 37 quốc gia, nước Mỹ xếp thứ 21 về khả năng đọc hiểu, thứu 31 về toán, và thứ 34 về khoa học. Ngay trong nội bộ nước Mỹ, khoảng cách về trình độ giữa các học sinh da trắng và Á châu với nhóm các học sinh da đen và Mễ ngày càng lớn dần. Trong khi đó, tỷ lệ học sinh gốc Mễ trong tổng số học sinh Mỹ lại ngày càng tăng. Điều này càng kéo mặt bằng trình độ học sinh của Mỹ tụt lùi hơn. Tệ hơn nữa là khoảng cách về học thức và thành tích học tập của nam và nữ ở Mỹ đang ngày càng lớn, với số nữ tốt nghiệp cao đẳng/đại học hiện chiếm tới 58% tổng số sinh viên tốt nghiệp.
 
Lực cản thứ 3, theo Gordon là quan trọng nhất, là sự bất bình đẳng về thu nhập ngày càng tăng. Tăng trưởng về thu nhập của hộ gia đình từ năm 1993 tới 2008 ở Mỹ là 1.3%. Tuy nhiên, 99% bên dưới chỉ được hưởng tăng trưởng thu nhập có 0.75%. Số 1% ở bên trên đã hưởng tới 52% thành quả của toàn bộ tiến bộ về thu nhập trong vòng 15 năm qua của Mỹ.
 
Lực cản thứ 4 theo Gordon là quá trình toàn cầu hoá cũng như sự phổ biến của ICT (công nghệ thông tin và liên lạc). Hệ quả của nó là việc outsourcing đủ loại, từ các tổng đài dịch vụ trả lời điện thoại tới các phòng xét nghiệm y khoa. Lao động giá rẻ (hơn) của nước ngoài sẽ không chỉ cạnh tranh với người Mỹ qua outsourcing mà còn qua cả nhập khẩu. Hàng nhập khẩu của nước ngoài sẽ không chỉ dừng lại ở các sản phẩm thâm dụng lao động, mà đang và sẽ kết hợp cả lợi thế về lao động rẻ lẫn trình độ và năng lực công nghệ đang ngày càng phát triển của các nước này.
 
Lực cản thứ 5 là các tiêu chuẩn về sử dụng năng lượng và môi trường. Nếu như hồi đầu thế kỷ 20, các tiêu chuẩn môi trường là một khái niệm thứ yếu và các ống khói nhà máy nhả khói đen lên bầu trời được coi là các biểu hiện của thịnh vượng thì ngày nay hệ thống các tiêu chuẩn về môi trường đang làm cho gánh nặng của người tiêu dùng trong việc trả các chi phí môi trường này ngày càng nặng.
 
Ấn Độ và Trung Quốc là hai nước tăng trưởng nhanh hơn Mỹ rất nhiều, và kết hợp lại họ có mức xả thải chí CO2 nhiều gấp đôi nước Mỹ. Thế nhưng hai nước này vẫn phản đối chuyện áp dụng các tiêu chí về môi trường nghiêm ngặt hơn, vì theo họ, các nước giàu ở Bắc Mỹ, Âu Châu, và Nhật đã không bị bất cứ ràng buộc nào về môi trường trong thế kỷ 20 khi các nước này phát triển hệ thống công nghiệp của họ. Vì thế không có lý do gì ép các nước đi sau phải chịu các ràng buộc mới.
 
Lực cản thứ 6, và là cuối cùng theo Gordon, là tình trạng lưỡng thể của thâm hụt ngân sách chính phủ và ngân sách hộ gia đình. Ngay từ năm 2007 thì nước Mỹ đã rơi vào tình trạng chưa từng có trong lịch sử là tổng số nợ lên tới 133% thu nhập khả dụng. Tình trạng nợ công hồi đó vẫn trong tình trạng kiểm soát được nhưng giờ đây đã bùng nổ. Các hộ gia đình đang phải thắt lưng buộc bụng để giảm nợ (và điều này sẽ có hại cho tăng trưởng). Để cải tình trạng thâm hụt ngân sách, chính phủ Mỹ cũng sẽ phải tăng thuế, giảm chi tiêu công, cắt giảm các khoản hỗ trợ, thậm chí phải tăng độ tuổi về hưu (nhằm giảm gánh nặng cho các quỹ hưu trí và trợ cấp). Tất cả các yếu tố này đều sẽ có ảnh hưởng tiêu cực đến tăng trưởng kinh tế trong trung và dài hạn.
 
Ảnh hưởng đến tăng trưởng

Gordon cho rằng mặc dù theo ông tiến bộ công nghệ hiện nay không thúc đẩy tăng năng suất lao động nhiều như trước, nhưng để lập luận, cứ giả sử rằng vai trò này vẫn y như 2 thập kỷ trước năm 2007. Trong vòng 2 thập kỷ này, Gordon tính được tốc độ tăng trưởng GDP thực tế bình quân đầu người là 1.8% ở Mỹ. Ông áp dụng giả sử này để ước tính tốc độ tăng trưởng kinh tế Mỹ trong 20 năm kế tiếp, từ 2007 tới 2027.

Theo ông, việc thế hệ baby-boomer nghỉ hưu sẽ làm cho kỳ vọng tăng trưởng bị tụt xuống chỉ còn 1.6% (tính toán dựa theo kết quả của các cơ quan chính phủ Mỹ) và sự tụt hậu của hệ thống giáo dục sau phổ thông tiếp tục kéo tiềm năng tăng trưởng xuống thêm 0.2% nữa, còn lại 1.4% (theo kết quả tính toán của Dale Jorrgenson và cộng sự).
 
Nếu bất bình đẳng về thu nhập tiếp tục diễn biến xấu đi theo đúng chiều hướng của hai thập kỷ trước, thì Gordon cho rằng 99% dân cư Mỹ chỉ được kỳ vọng hưởng mức tăng GDP thực tế bình quân đầu người là 0.9%. Thế nhưng toàn cầu hoá sẽ tiếp tục tấn công vào tầng lớp trung lưu Mỹ, đưa kỳ vọng này xuống còn 0.7%. Các chỉ tiêu về năng lượng và môi trường của Mỹ kéo tiếp kỳ vọng này xuống còn 0.5%. Cuối cùng, quá trình giảm thâm hụt của cả chính phủ Mỹ lẫn người dân Mỹ sẽ làm cho kỳ vọng tăng trưởng của Mỹ trong giai đoạn 2007-2027 chỉ còn lại đúng 0.2%.
 
Và theo Gordon, các ước tính của ông là khá lạc quan. Lý do là ông vẫn dựa trên giả sử về việc tiến bộ công nghệ trong giai đoạn này vẫn có tác dụng tích cực đến năng suất lao động y như hồi hai thập kỷ liền trước năm 2007. Điều này, theo ông là một giả sử hơi hoang đường, vì như ông đã lập luận, giá trị của các tiến bộ công nghệ trong khoảng 10 năm trở lại đây của cuộc cách mạng KHKT lần thứ 3 đối với tăng trưởng kinh tế đã gần như không còn.

* Blog của Tiến sĩ Trần Vinh Dự là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Trần Vinh Dự

Trần Vinh Dự chuyên nghiên cứu, tư vấn, và viết về các vấn đề kinh tế của Việt Nam, Hoa Kỳ và thế giới. Ngoài lĩnh vực sở trường này, ông cũng thường xuyên viết về các vấn đề quan hệ quốc tế liên quan tới Á Châu. Trần Vinh Dự tốt nghiệp tiến sĩ kinh tế tại Đại học tổng hợp Texas ở Austin, làm chuyên gia tư vấn kinh tế cho tập đoàn ERS Group Inc., đồng sáng lập và là cố vấn cho Quỹ nghiên cứu Biển Đông.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: loibinh từ: saigon
21.09.2012 00:26
Chỉ là bàn luận cho vui. cách nói bạn Tuấn vn và ban Ban về bằng cấp, học vấn để làm gì...các bạn hẳn đã làm được cái gióng gì chưa mà tư đề cao mình.

bởi: Dân đen từ: Sài gòn
10.09.2012 08:51
"CNTB khi phát triển cao lên nó trở thành CN Đế quốc, nó phải xâm lược để tìm thuộc địa và thị trường. Để vơ vét tài nguyên nước khác và bắt ép nhân dân nước đó tiêu thụ hàng hóa của mình. Ngày nay nó bị biến tướng thành nhiều hình thức như viện trợ, hợp tác đầu tư... "
Đọc tới đây tự nhiên thấy rùng mình, chặc lưỡi. Sao mà giống TQ hiện nay đến thế kia chứ!
Mà cả thế giới ai cũng đều bíết TQ đang giương cao ngọn cờ đỏ để theo CNXH, CNCS.
Vậy thì CN nào tốt hơn CN nào đây?
Cũng may TQ chưa được làm 'anh cả' của thế giới như Hoa Kỳ hiện nay, chứ nếu không thì không biết cả thế giới này rồi sẽ đi về đâu...

bởi: Người có đuôi
09.09.2012 08:37
50 năm nữa, Mỹ da trắng sẽ là thành phần thiểu số (10%). Hispanic (Sì) chiếm 80%. Tiếng Sì (Espanol),(Spanish) sẽ là ngôn ngữ chính. Nếu không có Sì, lao động tìm đâu ra? Họ sanh sản rất nhanh, nhưng không phải thành phần thông minh tuyệt đối. Nước Mỹ ảm đạm trong tương lai đấy.

bởi: taolao từ: hoancau
08.09.2012 06:35
Chẳng ai hiểu tàu hơn việt và cũng chẳng ai hiểu việt hơn tàu.Hoa kỳ muốn thắng tàu thì phải đến gặp việt.Thế giới đang chứng kiến sự phát triển của nền văn minh Đông á.

bởi: changhiu từ: saigonVN
07.09.2012 20:20
CNTB khi phát triển cao lên nó trở thành CN Đế quốc, nó phải xâm lược để tìm thuộc địa và thị trường. Để vơ vét tài nguyên nước khác và bắt ép nhân dân nước đó tiêu thụ hàng hóa của mình. Ngày nay nó bị biến tướng thành nhiều hình thức như viện trợ, hợp tác đầu tư... nhưng dầu gì thì nó vẫn không thể bằng cướp bóc và vơ vét như thuộc địa kiểu cũ được. Tư bản Mỹ còn tồn tại, nước Mỹ còn mạnh mẽ so với Châu Âu đang kiệt quệ là do Mỹ vẫn giữ được một lượng lớn "đồng minh", và những can thiệp vào chính trị của một số nước như Iraq, Afganixtan, lybi...Sau khi săn tìm thành công "mùa xuân Arab" Mỹ và phương tây sẽ "tái thiết" nước chư hầu mới của mình bằng cách chia nhau khai thác tài nguyên theo tỉ lệ "góp vốn để gìn giử hòa bình cho mùa xuân Arab"! Nhưng việc thuộc địa ngày càng khan hiếm, cộng với sự phát triển mạnh mẽ của TQ, thị trường của tư bản phương tây và Mỹ ngày càng teo tóp... để giải quyết vấn nạn nầy buộc Mỹ và tư bản phương tây hoặc là phải tìm cách gây chíên tranh với nước khác, hoặc là kìm chế sự phát triển của TQ để không bị lấn át và ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế bằng 0 của mình... Mỹ bắt buộc ép thế giới luôn ở trong một tình hình căng thẳng, chia 3 tam quốc, để lệ thuộc vào Mỹ và mua vũ khí Mỹ...Cuối cũng nền sản xuất Mỹ tuy không phát triển ở trong nước nhưng lại giử được sự ổn định nhờ những nguồn lợi từ bên ngoài, trong khi Châu Âu đang ngày càng lụn bại. Chiến tranh lạnh đã qua, Nga trở thành một con cọp ngủ, không phải là đối thủ xứng tầm của Mỹ, vì thế Mỹ đã dung dưỡng TQ phát triển nền kinh tế thị trường đến lúc TQ phải hung hăn săn tìm thị trường và tài nguyên... vô hình trung đã rơi vào thế cờ cũa Mỹ vạch ra, tạo ra sự đối đầu, căn thẳng để ổn định ngôi vị "minh chủ võ lâm" của Mỹ! "Tạo thời mới gọi anh hùng", nếu thế giới cứ yên lành, phẳng lặng thì vai trò "đại ca" của Mỹ sẽ mất và nền kinh tế Mỹ sẽ sụp đổ, do đó lấy sung đột, chiến tranh...để tạo động lực phát triển kinh tế là bản chất của nước Mỹ hiện nay. Hay nói thằng ra chiến tranh là bản chất của những nước giàu mạnh, ngay từ thời xa xưa từ tây sang đông chiến tranh xảy ra là do các nước lớn muốn... làm giàu! Họ xâm lược nước khác để cướp bóc, vơ vét mọi thứ để làm giàu cho mình. Ngày nay dù núp dưới bất kỳ hình thức nào thì chiến tranh cũng chỉ là để làm giàu cho nước lớn!
Trả lời

bởi: Ban từ: Saigon
14.09.2012 01:03
Tôi cũng tốt nghiệp ĐH nhưng sao không bị nhồi sọ như bạn changhiu kia
Trả lời

bởi: Tuan vn từ: Saigon
18.09.2012 20:24
@Ban,
Tôi không tin changhiu tốt nghiệp đại học nếu có chắc là đại học "chừ to"....đã vào đại học rồi thì không thể đầu óc mụ mẫm như vậy được lối lý luận lấy được lấy để không có một kiến thức nào đi sâu vào thực tế cụ thể mà toàn lời lẽ vớ vẫn thường thấy ở trên báo trên đài

Blog

Chống toàn trị là chống cái gì?

Trước hết, cần nhấn mạnh: Chống tính chất toàn trị của đảng Cộng sản không phải là chống mọi người Cộng sản.
Thêm

Dân vận là thế này ư?

Trong diễn văn khai mạc cũng như diễn văn bế mạc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc rất nhiều đến chữ nhân dân
Thêm

Một góc Paris vướng tên Sartre

Paris năm nay mùa hè mát như mùa thu, 70 độ, thỉnh thoảng mưa bụi chỉ làm đôi cánh bồ câu hơi ướt như làn sương
Thêm

Bản án dành cho chế độ

Phiên xử Phương Uyên và Nguyên Kha kết thúc với bản án: Kha bị 8 năm tù và Phương Uyên bị 6 năm tù
Thêm

Quá trình chuẩn bị cho du học Mỹ (P2)

Điều Cá muốn chia sẻ một chút với các bạn trong bài này sẽ là một chuyện khác, thiên về chuyện cá nhân hơn, đó là chuyện mang đồ và đóng hành lý
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Video

Video Bảo tàng Báo chí tôn vinh 82 nhà báo tử nghiệp năm 2012

Tu chính án thứ nhất Hiến pháp Hoa Kỳ đảm bảo tự do ngôn luận và cũng bảo vệ tự do báo chí. Nhưng ở nhiều nước, nhà báo không được phép đưa tin hay chỉ trích chính phủ. Họ bị trừng phạt hoặc thậm chí bị sát hại nếu làm như vậy. Và ở những nơi xảy ra chiến sự, nhà báo thường xuyên phơi mình giữa những làn đạn. Những hiểm nguy đối với các nhà báo hiện rõ ở số người thiệt mạng trong khi tác nghiệp. Một buổi lễ vinh danh những nhà báo tử nghiệp trong năm 2012 đã diễn ra tại Bảo tàng Báo chí ở thủ đô Washington. Mời quý vị theo dõi tường trình sau đây.