Thứ ba, 18/06/2013
Xem

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Nhớ Nguyễn Mộng Giác

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (hình: Người Việt)Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (hình: Người Việt)
x
Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (hình: Người Việt)
Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (hình: Người Việt)
CỠ CHỮ - +
Nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã qua đời ngày 2 tháng 7 tại Nam California, Mỹ. Nhận được hung tin, tôi không thấy bất ngờ lắm nhưng vẫn lặng người, bàng hoàng.
 
Không bất ngờ vì năm ngoái, cũng vào tháng 7, khi tôi và Hoàng Ngọc Tuấn ghé Cali, đến thăm Nguyễn Mộng Giác, tôi đã thấy sức khoẻ của anh đã yếu lắm. Anh vẫn đi đứng nhưng dáng đi rất chậm, có vẻ gì như chênh vênh. Anh vẫn cười nói sôi nổi, nhất là khi bàn luận chuyện văn chương, nhưng sự chuyển động của đôi môi có vẻ gì như khó khăn và các cơ bắp trên mặt có vẻ gì như đờ cứng, không linh hoạt như trước. Sau mấy tiếng đồng hồ chuyện trò xôm rả, ra về, tôi cảm thấy buồn rầu và bất an, không biết mình có còn gặp được anh lần nữa hay không.
 
Càng không bất ngờ khi tuần trước, lúc tôi, Hoàng Ngọc-Tuấn và Võ Quốc Linh đang chuẩn bị đi Mỹ, tôi nhận được điện thoại của bạn tôi, anh Nguyễn Xuân Thu, kể về chuyến Mỹ du ngắn ngủi của anh, ở đó, anh có gặp Nguyễn Mộng Giác trong bệnh viện. Khi tôi hỏi về tình hình sức khoẻ của Nguyễn Mộng Giác, anh Thu khựng lại một lát rồi mới trả lời, giọng buồn buồn: “Chắc không còn lâu đâu!” Tôi muốn hỏi thêm chi tiết, nhưng anh Thu có vẻ không muốn kể. Anh chỉ nói: “Chuyến đi Mỹ lần này buồn quá. Mình chẳng muốn đi Mỹ nữa. Bạn bè người thì đã mất, người thì sắp mất. Đi về, lòng nặng nề dễ sợ.” Tôi, một mặt, mong Nguyễn Mộng Giác được bình phục; mặt khác, hy vọng, nếu bệnh tình anh biến chuyển xấu, cái xấu cuối cùng sẽ đến chầm chậm một chút để tôi có thể đến gặp anh lần cuối.
 
Không bất ngờ nhưng tôi vẫn bàng hoàng.
 
Cái chết của người thân nào cũng gây bàng hoàng. Trong những người cầm bút nổi tiếng trước năm 1975, hai người đầu tiên tôi thân là Mai Thảo và Nguyễn Mộng Giác. Thân hầu như ngay tức khắc khi tôi gửi bài cho VănVăn Học. Nhận được bài, bao giờ anh Giác cũng viết thư khen ngợi. Tôi xem họ như những tri âm thứ nhất của mỗi bài mình viết. Tháng 3, 1989, tôi mới gặp Nguyễn Mộng Giác trong một cuộc hội nghị văn học ở Chicago. Gặp nhau, có cảm tưởng như đã thân thiết từ bao giờ. Chuyện trò miên man không dứt. Sau đó, anh Giác rủ tôi về California chơi. Tôi ở nhà anh mấy ngày. Lại chuyện trò. Đêm nào cũng chuyện trò đến khuy lơ khuya lắc. Năm sau, anh Giác sang Pháp chơi. Anh ở nhà khác nhưng vẫn gặp tôi khá thường xuyên. Lại vẫn chuyện trò. Từ những buổi chuyện trò ấy, tôi nhận ra các cuộc đàm thoại của giới cầm bút ít nhiều tâm đắc với nhau có hai đặc điểm nổi bật: Một là, cuộc chuyện trò, dù là lần đầu tiên, cũng là một sự tiếp tục những cuộc chuyện trò dở dang đâu đó, từ trước. Không có những giây phút lúng túng gợi chuyện, hỏi han những chuyện tào lao trời ơi đất hỡi. Về vợ con. Về mưa nắng. Hai là, đề tài phổ biến nhất bao giờ cũng giống nhau: văn học. Không có gì khác. Không về tác giả thì cũng về tác phẩm. Không về vấn đề thì cũng về sự kiện. Không vui thì buồn. Nhưng chúng chỉ là một. Riêng với Nguyễn Mộng Giác, các cuộc chuyện trò về văn học bao giờ cũng để lại cho tôi thật nhiều ấn tượng tốt đẹp. Anh đã bắt đầu cầm bút trước năm 1975 nên biết khá nhiều chuyện về văn học miền Nam thời ấy. Sau năm 1975, ở lại Sài Gòn, anh cũng có dịp tiếp xúc với giới cầm bút mới từ Hà Nội vào nên cũng biết ít nhiều tình hình văn học miền Bắc. Ở Mỹ, anh cộng tác chặt chẽ với tờ Văn Học Nghệ Thuật của Võ Phiến, rồi sau đó, làm chủ bút tờ Văn Học, nên biết rất nhiều về tình hình văn học hải ngoại. Anh có trí nhớ tốt. Óc phân tích cũng tốt. Cách nói năng mạch lạc. Lại có chút dí dỏm và biết lắng nghe. Nên nói chuyện với anh rất thích.
 
Có điều, quan hệ của tôi với anh, sau này, không còn êm thắm như trước. Một mặt, tôi sang Úc, xa xôi quá. Mặt khác, anh cũng không còn làm tờ Văn Học, và sau đó, ít viết hẳn. Hơn nữa, quan niệm về văn học của tôi cũng đổi khác. Giữa chúng tôi, tuy vẫn quý trọng nhau, những điểm chung không còn nhiều. Có lần, sang California, bận bịu quá, tôi không đến thăm anh, sau đó, tôi nghe nhiều người kể là anh thường cằn nhằn trách móc. Chuyến đi California sau, hai anh Đỗ Quý Toàn và Phạm Phú Minh chở tôi và Hoàng Ngọc-Tuấn đến thăm anh, anh có vẻ mừng lắm. Suốt mấy tiếng đồng hồ, anh nói huyên thuyên, hết kể chuyện này đến chuyện khác. Vẫn sôi nổi. Và say sưa.
 
Tuy nhiên, tôi bàng hoàng còn vì một lý do khác: dường như cái chết của văn nghệ sĩ nào mình ít nhiều yêu thích cũng gây bàng hoàng. Có cảm giác như họ chết trẻ. Sáu mươi tuổi: trẻ. Bảy mươi tuổi: trẻ. Tám mươi tuổi, nếu còn viết: vẫn trẻ. Hễ còn cầm bút là còn gợi cảm giác trẻ. Văn chương, đặc biệt văn chương sáng tác, bao giờ cũng gợi ấn tượng trẻ trung và tươi mát. Với những người cầm bút có tài năng, dù họ đã ngưng sáng tác, ấn tượng trẻ trung và tươi mát ấy vẫn còn. Có lẽ nó được nuôi dưỡng từ và bởi tác phẩm của chính họ. Bởi vậy, dù Nguyễn Mộng Giác lâu nay không viết lách gì cả, tôi vẫn sống với tác phẩm của anh, vẫn nghĩ ngợi về những gì anh đã viết, vẫn có cả tưởng anh chưa hề già. Nhìn anh bước đi quặt quẹo trong nhà, vẫn tưởng anh chưa già. Nhìn hàm răng chiếc còn chiếc rụng của anh, vẫn tưởng anh chưa già. Cứ tưởng anh trẻ mãi như tác phẩm của anh. Nên khi nghe tin anh mất, vẫn lặng người. Và bàng hoàng.
 
Tôi đang ở trong nhà anh Trương Vũ ở Washington DC. Buổi tối, con cái anh tổ chức buổi văn nghệ bỏ túi trong nhà với Hoàng Ngọc-Tuấn. Tôi kiên nhẫn chờ buổi văn nghệ chấm dứt, lúc nửa khuya, mới báo tin Nguyễn Mộng Giác mất cho anh biết. Anh lặng người. Ngồi yên thật lâu. Vợ anh nhắc anh đi ngủ. Anh vẫn ngồi yên. Im lặng.
 
Chúng tôi mỗi người một ly rượu đỏ. Thỉnh thoảng nói chuyện này chuyện kia về Nguyễn Mộng Giác. Nhưng nhiều hơn, là im lặng.
 
Chỉ ngồi im lặng.
 
Đến lúc Trương Vũ mệt mỏi quá, chịu đựng không nổi nữa, đứng lên đi nằm, tôi vẫn ngồi yên.
 
Với ly rượu khác.
 
Màu rượu đỏ, dưới ánh đèn mờ, biến thành màu của bóng tối. Chỉ có chút ánh sáng loé lên từ phần trên của chiếc ly thuỷ tinh. Cái phần không có rượu. Phần trống. Phần của hư không.
 
Thật hiu hắt.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: X.đ
08.07.2012 00:39
Thật buồn,ngươì thầy tôi kính yêu đã vĩnh viễn ra đi... ko mong 1 ngaỳ hôị ngộ ... thầy ơi !!! xin thanh kính chia buồn vơí cô va gia quyến. Cầu mong hương hồn thầy tiêu dieu mien cuc lac.
Hoc tro cũ. QN.

bởi: Lua dao từ: Binh Dinh
06.07.2012 06:31
Cờ đỏ với Lụa đào phất phơ giữa chợ.....

Những người con gái Quy Nhơn đẹp thùy mị nết na , nhất là những cô quý tộc họ Nguyễn Khoa , có lịch sự lắm cũng chỉ có thể với Nhô suốt đời là một noi nhớ !! Về với "ông" bí thư xứ Quảng thôi ,Nhô ơi ,"ông" ấy xây cầu vồng ngũ sắc cho mà đi.

bởi: con mẹ hàng lươn từ: vn
06.07.2012 01:49
thật hiu hắt / nhưng càng hiu hắt hơn khi nghĩ về CON ĐƯỜNG để đến căn nhà VIỆT NAM : gì mà như bát quái , không thấy cái cửa nhà , không trong sáng , minh bạch so với những căn nhà Huê kỳ ,Ăng lê ... / nếu không lấy xe ủi lô phá cho sập cái mặt tiền , thì đcsvn cứ tiếp tục làm bậy , phi lý v.v....nương nhờ /sống trong bóng tối hoài ??? ( xây mặt tiền / vài căn phòng bị sụp : không lâu đâu ??? ) . Ra tay thực hành ???

bởi: Việt Nam từ: Việt Nam
05.07.2012 21:18
Đọc bài viết nào của Ô.Quốc tôi đều cảm thấy hay, nhẹ nhàn và ấm tình người. Chỉ bực mình khi thấy sự láu cá của Nhô cũng là Vietnammenyeu gì đó trên blog này, hình ảnh nó giống một lớp học hay nhưng vài tên cá biệt cứ xông vào ngồi phá phách theo lối xã hội đen. Chán lắm chú nhỏ ơi cần một tí tự trọng , mong lắm. Chúc Ô.Quốc vui khỏe để viết nhiều.

bởi: Bạc Tai Nhô từ: Khu PLT
05.07.2012 19:35
@ ThưaTS Quốc. Xin ông làm chứng.... Tên Nhô Huê kiều nầy vừa " thách các bạn dân chủ " tìm được bản Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc trước 75! Ối giời ạ. Học sinh trung học miền Nam trước 75 đứa nào học Việt văn mà không biết bài văn tế nầy chứ ? Nếu tên Nhô nầy tìm không được thì chắc chắn là mấy cuốn Việt văn nầy bị tụi cán bộ tuyên vận CS đốt chung với hàng núi sách khác khi chúng chiếm miền Nam 75 rồi! Nầy Nhóc Nhô, tên VC Đào Hiếu cũng người Qui Nhơn nhưng anh ta đã phản tỉnh. Còn mi sao vẫn tiếp tục ăn bùa mê thuốc lú CS ???????
Trả lời

bởi: Sài Gòn Xưa từ: Thành Phố Minh Râu
06.07.2012 13:22
Tại kỳ thi học sinh giỏi các lớp không chuyên của Hà Nội, tổ chức giữa tháng 3, có một bài văn "lạ" của một học sinh lớp 11. Em Nguyễn Phương Thanh đã thẳng thắn bày tỏ chính kiến rằng mình không thích tác phẩm đó. Đồng thời nêu lên nhiều nhận xét rất thẳng thắn về cách dạy và học văn trong nhà trường hiện nay.

"... Đề bài thi HS giỏi năm nay là giới thiệu vẻ đẹp của tác phẩm "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc", nhưng thực sự em không hề thích tác phẩm này, như vậy em có thể viết hay được không? Em có thể chắc chắn rằng trong số 10 học sinh như em, có tới 9 người cũng không thích tác phẩm này. Đơn giản bởi vì bọn em không sống trong thời chiến tranh, bọn em không thể rung động trước một bài tế, khi mà thực sự là bọn em đang sống trong thời bình. Bọn em không quay lưng với lịch sử, nhưng có nhiều cách để bọn em hiểu về lịch sử dân tộc hơn là phải học những bài tế khô khan, khó hiểu như thế này...

Em không thích tác phẩm này vì nó quá cứng nhắc, khó hiểu. Em đọc xong mà không hề có một chút xúc động hay xót thương, như vậy là lỗi tại em hay tại nhà văn không truyền tải được đến người đọc?... Chúng em và các cô - tức là những người ra đề - là hai thế hệ rất khác nhau; các cô không hiểu chúng em thì trái lại, chúng em cũng không hiểu những tác phẩm viết về cái thời các cô cũng chỉ bé như bọn em bây giờ...

"Qua bài làm của học sinh, có thể nhận thấy tuy còn thiếu hụt khá nhiều về kiến thức cơ bản, tuy sự hiểu biết còn nhiều phiến diện, nhưng đây là một học sinh có chính kiến, đáng quý là đã dám thể hiện chính kiến của mình một cách chân thành, trung thực bằng một bài văn nghị luận, ít nhiều có lý lẽ với cách diễn đạt lưu loát, uyển chuyển. Theo tôi, ở một phương diện nào đó, các thày cô giáo nên trân trọng, khích lệ những học sinh này".
"Lời phê" của thày Hà Bình Trị - chuyên viên phụ trách môn văn, Vụ Giáo dục trung học - Bộ GD&ĐT.
Em nghĩ, đứng trước một tác phẩm văn học, bao giờ cũng có những ý kiến trái ngược khen - chê, hay - dở, nhưng dường như HS bọn em chỉ có quyền thích
, chỉ có quyền khen hay, mà không có quyền nói lên chính kiến của mình, và việc phê bình văn học, hình như chỉ là việc của các nhà phê bình. Phải chăng vì tư tưởng bảo thủ này mà suốt 63 năm qua, văn thơ của chúng ta chưa được "mới"? Nhìn ra, chỉ ra cái hay của một tác phẩm văn học đã khó, nhưng chỉ ra cái hạn chế, thiếu sót của tác phẩm ấy còn khó hơn nữa, vậy mà chưa bao giờ bọn em được tỏ rõ chính kiến của mình trong một bài thi cả, tất cả chỉ vì áp lực điểm số.

Em biết bài viết này của em là hoàn toàn lạc đề, em không chỉ ra được cái đẹp, cái hay của tác phẩm bởi em không thấy nó hay, không thấy nó đẹp. Em cũng biết bài văn này cũng không được điểm nào, nhưng em chỉ muốn nêu lên chính kiến của mình trước tác phẩm, cũng như những bức xúc của một học sinh, khi phải học một chương trình không phù hợp. Em không muốn phải viết những lời khen sáo rỗng về một tác phẩm mình không thích. Và em hy vọng các thày cô sẽ linh hoạt hơn trong việc ra đề để bọn em tự do bày tỏ chính kiến, tự do yêu ghét một tác phẩm nào đó".

Bài văn đã được nhiều học sinh và thày cô giáo chuyền tay nhau đọc, bình luận. Rất nhiều học sinh tán đồng với ý kiến này. Còn các thày cô giáo thì dè dặt hơn. Có người bảo rằng phải cho 20 điểm mới xứng đáng, có người khẳng định bài văn chỉ đáng điểm 0. Còn thực tế, người chấm đã cho bài văn này 3/15 điểm với lý do: Viết lạc đề. ( Source Google )
Trả lời

bởi: Sài Gòn Xưa từ: Thành Phố Minh Râu
06.07.2012 13:16
Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc

Hỡi ôi!

Súng giặc đất rền; lòng dân trời tỏ.

Mười năm công vỡ ruộng, chưa chắc còn danh nổi tợ phao; một trận nghĩa đánh Tây, tuy là mất tiếng vang như mõ.

Nhớ linh xưa:

Cui cút làm ăn; toan lo nghèo khó.

Chưa quen cung ngựa, đâu tới trường nhung; chỉ biết ruộng trâu, ở trong làng bộ.

Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm; tập khiên, tập súng, tập mác, tập cờ, mắt chưa từng ngó.

Tiếng phong hạc phập phồng hơn mươi tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa; mùi tinh chiên vấy vá đã ba năm, ghét thói mọi như nhà nông ghét cỏ.

Bữa thấy bòng bong che trắng lốp, muốn tới ăn gan; ngày xem ống khói chạy đen sì, muốn ra cắn cổ.

Một mối xa thư đồ sộ, há để ai chém rắn đuổi hươu; hai vầng nhật nguyệt chói lòa, đâu dung lũ treo dê, bán chó.

Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình; chẳng thèm trốn ngược trốn xuôi, chuyến này dốc ra tay bộ hổ.

Khá thương thay:

Vốn chẳng phải quân cơ, quân vệ, theo dòng ở lính diễn binh; chẳng qua là dân ấp, dân lân, mến nghĩa làm quân chiêu mộ.

Mười tám ban võ nghệ, nào đợi tập rèn; chín chục trận binh thư, không chờ bày bố.

Ngoài cật có một manh áo vải, nào đợi mang bao tấu bầu ngòi; trong tay cầm một ngọn tầm vông, chi nài sắm dao tu, nón gõ.

Hỏa mai đánh bằng rơm con cúi, cũng đốt xong nhà dạy đạo kia; gươm đeo dùng bằng lưỡi dao phay, cũng chém rớt đầu quan hai nọ.

Chi nhọc quan quản gióng trống kì, trống giục, đạp rào lướt tới, coi giặc cũng như không; nào sợ thằng Tây bắn đạn nhỏ, đạn to, xô cửa xông vào, liều mình như chẳng có.

Kẻ đâm ngang, người chém ngược, làm cho mã tà ma ní hồn kinh; bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ tàu thiếc, tàu đồng súng nổ.

Ôi !

Những lăm lòng nghĩa lâu dùng; đâu biết xác phàm vội bỏ.

Một giấc sa trường rằng chữ hạnh, nào hay da ngựa bọc thây; trăm năm âm phủ ấy chữ quy, nào đợi gươm hùm treo mộ.

Đoái sông Cần Giuộc cỏ cây mấy dặm sầu giăng; nhìn chợ Trường Bình, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.

Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà vi binh đánh giặc cho cam tâm; vốn không giữ thành, giữ lũy bỏ đi, mà hiệu lực theo quân cho đáng số.

Nhưng nghĩ rằng:

Tấc đất ngọn rau ơn Chúa, tài bồi cho nước nhà ta; bát cơm manh áo ở đời, mắc mớ chi ông cha nó.

Vì ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương; vì ai xui đồn lũy tan tành, xiêu mưa ngã gió.

Sống làm chi theo quân tả đạo, quăng vùa hương xô bàn độc, thấy lại thêm buồn; sống làm chi ở lính mã tà, chia rượu lạt, gặm bánh mì, nghe càng thêm hổ.

Thà thác mà đặng câu địch khái, về theo tổ phụ cũng vinh; hơn còn mà chịu chữ đầu Tây, ở với man di rất khổ.

Ôi thôi thôi !

Chùa Tông Thạnh năm canh ưng đóng lạnh, tấm lòng son gửi lại bóng trăng rằm; đồn Lang sa một khắc đặng trả hờn, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ.

Đau đớn bấy, mẹ già ngồi khóc trẻ, ngọn đèn khuya leo lét trong lều; não nùng thay, vợ yếu chạy tìm chồng, cơn bóng xế dật dờ trước ngõ.

Ôi !

Một trận khói tan, nghìn năm tiết rỡ.

Binh tướng nó hãy đóng sông Bến Nghé, ai làm nên bốn phía mây đen; ông cha ta còn ở đất Đồng Nai, ai cứu đặng một phường con đỏ.

Thác mà trả nước non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen; thác mà ưng đình miếu để thờ, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.

Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp cơ binh, muôn kiếp nguyện được trả thù kia; sống thờ vua, thác cũng thờ vua, lời dụ dạy đã rành rành, một chữ ấm đủ đền công đó.

Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân; cây hương nghĩa sĩ thắp thêm thơm, cám bởi một câu vương thổ.

Hỡi ôi thương thay !

Có linh xin hưởng.

NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU ( Source Google )
Trả lời

bởi: @ Bạc Tai Nhô từ: VN
05.07.2012 20:43
Anh bạn nên hỏi thẳng GS Quốc là hay nhất! Cãi với Nhô gốc Quảng làm gì! Mệt.....

bởi: phamthientho từ: Germany
05.07.2012 16:21
Chân lý đúng nghĩa ngàn đời vẫn là chân lý! Sự tự do, quyền làm người chính thật là những ngưõng vọng ngàn đời của kiếp người trong cuộc vật lộn nhân sinh. Khi con người không còn phải bị trói buộc, nô lệ cho bất cứ điều gì thì đó mới đúng nghĩa hạnh phúc chân thật. Nếu như loài người cần cuộc cách mạng thì Tự do và Quyền làm người trong thời đại này mới đúng thật là nhu cầu thiết thân cho hạnh phúc và văn minh. Cuộc cách mạng này như ánh sáng soi tan bóng đêm nô lệ qúa khứ lịch sử tang thương.

Tiêu diêu miền cực lạc cũng chính là bước tìm về tự do và hạnh phúc. Xin chia buồn và cầu chúc giác linh nhà văn Nguyễn Mộng Giác sớm được vĩnh phúc.

bởi: Chùa Bà Đanh
05.07.2012 14:27
Những bài như thế này thường thường CBĐ ít đọc vì nó có tính cách cá nhân quá.

Nhưng nghe Nhô nói về Quy Nhơn, Bình Định quê hương của Nguyễn Huệ, CBĐ thấy hứng thú nên muốn viết vài dòng.

Nghe Nhô tả Quy Nhơn, CBĐ muốn đi thăm Quy Nhơn ngay, nhất là để gặp mấy cô « đẹp thùy mị nết na ».CBĐ quê Đà Nẵng, nên dù gái Quy Nhơn có đẹp như thế nào thì cũng không bằng gái Đà Nẵng, đối với CBĐ gái Đà Nẵng là số một. Nói chung gái miền Trung là số một, thùy mị, nết na, đảm đang và nhất là «Thờ Chồng » !

Trở lại vấn đề, có cái gọi là « Văn học hải ngoại », nói cho rõ hơn « Văn học VN hải ngoại ». Nói cho đúng thì không có cái văn học nào mà « hải ngoại » được cả, dù đó là Trung Quốc hay Anh, Mỹ, Pháp. Bởi vì văn chương nghệ thuật giống như những cái cây, cây không có gốc thì làm sao có hoa, có trái ? Người Việt không thể ở « hải ngoại » mà tạo nên một nền văn học VN không có văn hóa Việt Nam ? Cho nên khi ai đó tự xưng là nhà văn hải ngoại, thi sĩ hải ngoại ngay cả nhạc sĩ hải ngoại thì CBĐ cười ruồi, đúng có những nhà văn nhà thơ VN sống ở hải ngoại nhưng không có « nhà văn, nhà thơ… hải ngoại ».

Nói về văn học nghệ thuật, chúng ta thường nghĩ đến nghệ thuật vị cái gì ? Nghệ thuật vị nhân sinh hay nghệ thuật vị nghệ thuật, Duy vật hay duy tâm, đây là vấn đề được tranh luận rất gắt gao và kéo dài nhiều năm trong giới cầm bút, giới trí thức ở những năm 1930, thời thực dân Pháp tại VN.

Người Cộng Sản họ rất thành công trong việc huy động giới trí thức, văn nghệ sĩ về cùng chiến tuyến với họ để đánh đuổi thực dân và dành lại sự độc lập, thống nhất cho dân tộc. Giới trí thức, văn nghệ sĩ thời đó, dưới phong trào Việt Minh họ thấu hiểu rằng nghệ thuật mà không vị nhân sinh thì chỉ có làm nô lệ vĩnh viễn. Từ đó những tác phẩm "tả thực xã hội", "đề cao cách mạng" ra đời và nghệ thuật không thể đặt ra ngoài nhân sinh và xã hội, đặt nghệ thuật ra ngoài nhân sinh là nguỵ biên, là phi lý và gian trá.

Nói chung văn học cách mạng là một loại văn học xây dựng lên trên nền tảng văn hóa của đất nước và do những người có một tấm lòng yêu nước chân chính tạo nên. Trong một hoàn cảnh đất nước như hoàn cảnh VN dưới chế độ thuộc địa, nếu nghệ thuật mà không vị nhân sinh thì chỉ sinh sản ra được đám văn nghệ sĩ bán nước, lãng mạn xa rời thực tế trong lúc cả nước chìm trong biển lữa.

Chùa Bà Đanh
Trả lời

bởi: Chùa Bà Đanh
06.07.2012 13:44
Nghe Nhô tả Quy Nhơn, CBĐ muốn đi thăm Quy Nhơn ngay, nhất là để gặp mấy cô « đẹp thùy mị nết na ».CBĐ quê Đà Nẵng, nên dù gái Quy Nhơn có đẹp như thế nào thì cũng không bằng gái Đà Nẵng, đối với CBĐ gái Đà Nẵng là số một. Nói chung gái miền Trung là số một, thùy mị, nết na, đảm đang và nhất là «Thờ Chồng » ! Chỉ khác nhau xứ của " Hùm Xám Bần cố nông Đinh bá Thanh" nằm ngang. Vì ĐBT ngang như cua. Còn Quy nhơn thì nằm dọc, vì là xứ VÕ, thường hay đứng TẤN. " Ai về Bình Định mà xem, con gái ngoài nớ, cầm roi đánh chồng? "
Trả lời

bởi: Vô danh
06.07.2012 12:02
Thật ra, chính quyền illegimate VNCH, đứa con ngoại hôn của Cao Ủy Pháp và sự can thiệp của Hoa Kỳ không đủ tư cách để lãnh đạo văn nghệ sỹ Miền Nam. Diệm, Thiệu chỉ còn cách ru ngủ giới văn nghệ sỹ bàng chiêu bài nghệ thuật vì nghệ thuật. Hậu quả những "danh tác" như Cậu Chó, Lệnh Xé Xác, Con Quỷ Nhập Tràng, Con Ma Nhà Họ Hứa, Z28, Công Chúa Ghẻ, Hoàng Tử Cóc..v. v..chiếm ngập thị trường văn học Miền Nam.

CSVN đánh bại chế độ VNCH trên tất cả mặt trận Văn Hóa Nghệ Thuật.
Trả lời

bởi: vô danh từ: vn
07.07.2012 04:55
Đã trung thực phải thua bấy giả dối!
Trả lời

bởi: Vô danh
06.07.2012 03:46
Chưa từng đọc một bài viết nào hay hơn bài viết này của CBĐ. Lâp luận sắc bén, tập trung đập vào tận gốc rễ những ý tưởng của sự thiếu lương thiện ngay từ đầu.

Cám ơn CBĐ
Trả lời

bởi: Dân đen
05.07.2012 19:35
@Chùa Bà Đanh: Văn học vị nhân sinh của CSVN nói riêng và CS nói chung thực chất là cái loa tuyên truyền cho chế độ chứ chẳng có giá trị gì hết. Các văn nghệ sĩ dưới chế độ CS là những cán bộ nhà nước nên họ phải phục vụ chế độ. Họ viết văn, làm thơ dưới "ánh sáng nghị quyết của đảng" thì làm gì có những tác phẩm có giá trị. Mà chế độ CS là phi nhân thì làm sao các văn nghệ sĩ CS sáng tác được những tác phẩm nhân bản.

Hãy đọc những bài thơ của "thi sĩ" Tố Hữu thì sẽ thấy cái ác, cái phi nhân bản của nó. Văn học "đề cao cách mạng" như CBĐ đề cập chỉ đáng vứt vào sọt rác vì nó chỉ làm ô uế nền văn học mà thôi.
Trả lời

bởi: Thằng Người có đuôi
05.07.2012 18:11
Người trong Nam có câu:
"Lấy vợ Huế, không mất cái rế, cũng mất cái vung!
Lấy vợ Trung, mất luôn cái rế, mất luôn cái nồi!"

Xin lỗi nhá các bạn gái miền Trung.
Người có đuôi muốn hỏi tại sao có tục ngữ nầy?
Trả lời

bởi: Nhô từ: Hoa Kỳ
05.07.2012 15:19
Ý! Quảng Nam Đà Nẵng cũng là quê của Nhô nữa đó nhen. Nhô khoái ông bí thư con nhà nông dân thất học Nguyễn Bá Thanh. Hí hí! Con Sông Hàn ngày nớ có mỗi cây cầu Trịnh Minh Thế thời Pháp để lại, người dân Đà Nẵng qua bên kia câuopj ẹp về Quận 3, bị Thương Phế Binh VNCH chiếm đất cắm dùi lột không còn cái gì mới cho về lại thành phố. Chừ, Đà Nẵng có 6 cây cầu hoành tráng bắt sang Sông Hàn. Nguyên cơ sở trường Sao Mai của các bạn dân chủ bị ông Bí Thư phá dể xây một chân Cầu Rồng. Cho thấy Cầu Rồng sẽ to lớn và vĩ đại như thế nào.
Trả lời

bởi: Chán VC và Nhô Hoa-kỳ từ: Deutschland
07.07.2012 17:38
@ Chán VC: chán Cộng-sản nhưng quơ đũa cả nắm như vậy thì cũng chẳng khác gì Nhô Hoa-kỳ: 1 lũ cực đoan, không theo triều hướng mới của thời-đại mới...Quốc-gia chẳng tốt-đẹp gì, Cộng-sản còn tệ-hại hơn, vậy mà cứ đem ra so-sánh với nhau...
Trả lời

bởi: Chán VC từ: VN
05.07.2012 20:37
"Quảng Nam hay cãi! Quảng Ngãi hay la"! Có gì tốt mà Nhô lại khoe vậy! Nhô có anh em với đám người Quảng sống ở khu dệt, gần chợ Tân Bình không vậy? Toàn là "ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản".
Trả lời

bởi: Bạc Tai Nhô từ: Khu Phước Lộc Thọ
05.07.2012 17:06
Sinh viên học sinh miền Nam thời TT Diệm có thể đọc nguyênbản hay bản dịchLes Misérable của Hugo mà chẳng ai ngăn cấm ( Các bạn trí thức miền Nam hãy xác nhận cho tôi ). Sao nhà mi cứ ngồi đáy giếng Pác Pó mà ộp ệch ? Nhà mi ẩn nấp dưới cái nick " vô danh " để tiếp tục dệt chuyện. Cái tên Nhô làm các địa danh Bình Định, Qui Nhơn, Quảng Nam, Quảng Ngãi phải xấu hổ! Nếu không có bọn cộng phỉ miền Bắc phá hoại thì miền Nam bây giờ là Nam Hàn rồi chứ sá chi mấy cây cầu ở Đà Nẳng mà khoe. Nhóc Nhô từ bịa chuyện đến nham nham nhỡ nhỡ vô duyên lắm.

bởi: Nhô từ: Hoa Kỳ
05.07.2012 07:20
Nguyễn Mộng Giác ra đi về cõi vĩnh hằng, Nhô cũng nhớ!

Nhô không nhớ bác Giác, có biết bác ý là ai đâu mà để nhớ! Nhô nhớ về quê hương Quy Nhơn của Nhô và của bác, và nhớ về một người con gái họ Nguyễn Khoa. Nhớ lắm. Nhớ nhiều lắm!

Thế ra bác Giác cũng có nhiều điểm giống Nhô. Cả hai cùng quê Quy Nhơn-Bình Định, có người yêu đều thuộc dòng họ quý tộc "Nguyễn Khoa".

Quy Nhơn là thành phố đẹp. Quy Nhơn nhỏ, hơi nóng, nhưng đó là một thành phố có đầy đủ yếu tố địa mạo địa lý của một địa danh hữu tình. Quy Nhơn nhỏ, đi dăm bước là có sông, có núi, có đồi và có biển. Quy Nhơn có phong cảnh thật nên thơ. Con gái Quy nhơn đẹp thùy mị nết na. Người dân Quy Nhơn hiền hòa và hiếu khách.

Mà lạ lắm! Phương ngữ của dân Nẫu Quy Nhơn nói "dzẫy", nhưng tâm hồn người Quy Nhơn thì lênh láng thơ văn. Nhiều văn thi sỹ lớn xuất thân từ đây. Quy Nhơn có Yến Lan, Đào Tấn, Chế Lan Viên, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Quách Tấn. Quy nhơn có Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, và....có Nhô nữa(hí hí! khoe tẹo).

Yếu tố đia hình nên thơ đã nuôi dưỡng tâm hồn thơ văn dân Nẫu Quy Nhơn-Bình Định của Nhô.
Trả lời

bởi: Incompetent từ: California
12.07.2012 01:49
Nếu như Nhô Hoa Kỳ là người đồng hương Bình Định có lẽ tôi sẽ chết mất vì tủi hổ. Người đồng hương gì cứ mãi hồ đồ, ăn nói quàng xiên, dối trá đủ điều với mọi người , "mâm nào cũng trơ trẽn tham dự". Thà tốt hơn là đừng nên có người đồng hương như Nhô HK. Muốn biết Cộng Sản gian manh, thủ đoạn đến cỡ nào, Nhô HK nên tìm đến nhà văn Đào Hiếu, hiện đang bị giam lỏng ở Sài Gòn chắc sẽ rõ. Một lời khuyên chân tình với Nhô HK, mong bạn nên thức tỉnh, ý thức việc mình làm, chớ nên nói những lời nhảm nhí vô bổ làm phiền lòng đến nhiều người. Điều mà người có lòng tự trọng chẳng bao giờ dám nghĩ đến. Mong thay!
Trả lời

bởi: Chán VC từ: VN
05.07.2012 17:57
Đọc comments của Nhô, thấy Nhô khoe "nhặng" (ruồi bu) cả lên! Nào làNhô cùng quê với NV Nguyễn Mộng Giác, nào là người yêu Nhô cũng thuộc dòng họ quý tộc "Nguyễn Khoa" như NV Nguyễn Mộng Giác. Nhô kể sơ qua dòng họ người yêu của Nhô để các bạn dân chủ "bái phục" coi. Đừng nói quá! Vì tớ chẳng thấy dòng họ "Nguyễn Khoa" được viết trong sử sách dù ở VN hay hải ngoại. Đừng nhận cố TT Nguyễn Khoa Nam của VNCH, người đã tự vẫn khi M. Nam thất thủ. Nhô khoe Quy Nhơn Nhô có những nhà văn lớn, chắc các bạn dân chủ cụng biết. Nhô lại khoe Quy Nhơn cũng có Nhô? Nhô là ai vậy cà? Chắc các bạn dân chủ cũng không biết! Ngoài 1 tên Vện sống kiếp lưu vong ở California, làm nhà hàng, bưng bê, nước rót,........Khoe làm gì, hả trời!

bởi: Trung Quân từ: Hoa Kỳ
04.07.2012 23:57
Xin chia buồn với GS Quốc cùng bạn hữu của GS về sự ra đi của nhà văn Nguyễn Mộng Giác. Tôi nhớ ông lên tàu dịch vụ của giàn khoan Natuna sau tôi, lên đảo KuKu cũng sau tôi và gặp nhau qua bạn bè của ông ở Galang. Rồi thoáng "gặp lại" ông trong Mùa Biển Động... Ông viết về tết Mậu Thân ở Huế, viết về "Quân Bắc Việt"... Viết về số phận 5.700 người vị chôn ở Huế... đọc MBD mới thấy thân phận con người sống trong thời chiến, sống dưới chế độ CS.... Xin gởi Ông một nén nhang, một bông hồng của một người có chung bước đường tìm Tự do và một độc giả của Mùa Biển Động.

bởi: Hai Phong từ: VN
04.07.2012 21:20
Tôi không phải là nhà văn hay nhà thơ cũng không phải là người chuyên viết lách, nhưng qua những giòng suy nghĩ tự tình thoát ra từ GS Quốc tôi cảm nhận được những tình cảm của người viết văn, thơ... họ sống hiểu nhau qua những bài viết của nhau với những tác phẩm để đời. Họ nhìn nhau như chưa có cái già đến với bạn mình, thật vậy! nên sự không bất ngờ của GS Quốc nhưng bàng hoàng là điều hiễn nhiên! Con người rồi ai cũng sẽ phải ra đi, chỉ mong mình làm được một việc gì đó có ích cho đời. Cầu mong ơn trên ban phước lành cho nhà văn Nguyễn Mộng Giác để người thanh thãn về nơi cõi vĩnh hằng.

bởi: BỐ THẰNG NHÔ (NPCN)
04.07.2012 21:14
Xin chào Vĩnh biệt ông,tác giả " MUÀ BIỂN ĐỘNG ".Vẫn maĩ nhớ những bưã " bánh tráng nhúng nước " khi ông mới ra tập một.Những lần ông ghé bến " PHỞ NGON ",điềm đạm và dễ mến.Mong ông an bình nơi cõi vĩnh hằng.

bởi: Hùng từ: Hà Nội
04.07.2012 19:18
Ôi, tình bạn - kiếp người. Chắc hẳn anh Quốc đã rơi lệ khi viết những dòng chử cuối cùng. Bởi, tôi cũng thế!

bởi: Vietnammenyeu từ: Canada
04.07.2012 18:52
"Ra đi là chết trong lòng một ít" (Partir, c'est mourir un peu!), nhất là vĩnh viễn ra đi, hơn thế nữa ra đi ở xứ lạ quê người. Thực là buồn nào hơn đêm nay khi ngoài kia gió rét đầy trời. Sự ra đi của nhà văn Nguyễn Mộng Giác là hình ảnh của những người bỏ xứ ra đi cầu vinh nơi xứ lạ. Ông ra đi bỏ lại ngòi bút thẳng băng, ngay đơ, bỏ lại bao người quen biết khóc than cho ông bằng những ngòi bút không cong queo, những ngòi bút không khổ sở, những ngòi bút sung sướng tiễn ông ra đi...
Trả lời

bởi: Bà Tư Cua
05.07.2012 16:38
Nên tự trọng một chút, người có chút văn hóa không nên đem cái chết của người khác ra để đùa rỡn hay xỏ xiên.
Trả lời

bởi: vô danh từ: vn
07.07.2012 04:59
Vô cảm, vô hồn, vô tâm, vô thần, vô..... Tôi chỉ biết nói vậy!
Trả lời

bởi: HUE từ: HUE
05.07.2012 19:09
Ba Tu Cua oi, Viet Cong la loai vo hoc, vo nhan tinh,chi biet u me tho Dang cuop cua dan mien Nam, ban linh hon cho Tau cong, co bao gio nho den cha me, to tien (nhu dau to trong cai cach ruong dat) nen Ba noi den long tu trong cua chung no la THUA THAI
Trả lời

bởi: Vô danh
05.07.2012 00:11
@.-Vietnammenyeu từ: Canada ...............
bỏ lại bao người quen biết khóc than cho ông bằng những ngòi bút không cong queo, những ngòi bút không khổ sở, những ngòi bút sung sướng tiễn ông ra đi... THEO MÔ HÌNH TRUNG QUỐC. BUỒN !!!

Trả lời

bởi: Quét Rác từ: PLT
04.07.2012 22:17
Thế nhà mi làm gì nơi xứ lạ ??? Đừng đem tiếng Pháp vỡ lòng trên diễn đàn nầy. Múa rìu qua mắt thợ! Ra đi là chết một ít nhưng ở lại với cộng sản là tiêu tùng! Như Nguyễn Mộng Giác không được phép làm nghề nghiệp thích hợp trừ đạp xích lô thôi! Tên VNMY nầy lúc nào cũng xả rác!!!

Blog

Nhớ Thế Uyên (1935-2013)

Sáng 12/6/2013, tôi nhận được email của nhà văn Phạm Phú Minh từ California cho biết nhà văn Thế Uyên vừa từ trần
Thêm

Lòng tin và sự xấu hổ

Sự tin cậy là một trong những yếu tố quan trọng nhất để mọi người có thể sinh hoạt chung với nhau trong xã hội
Thêm

Đảng đi đường đảng, dân đường dân

Việc sửa đổi Hiến pháp được lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam coi là sự việc hệ trọng nhất trong năm nay
Thêm

Ở quán cà phê Starbucks

Người tôi gặp trưa nay ở quán cà phê Starbucks tên B. Ông và tôi quen nhau tình cờ từ hơn 6 tháng nay
Thêm

Ai có thể đánh bại được Cộng sản?

Nhìn lại lịch sử, nhận xét đầu tiên người ta có thể rút ra là: Không ai có thể đánh bại được Cộng sản
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Video

Video Luật sư Hải: 'VN bóp méo sự thật vụ tuyệt thực của ông Cù Huy Hà Vũ'

Luật sư: Nhà nước bóp méo sự thật vụ tuyệt thực của ông Cù Huy Hà Vũ. Blogger Đinh Nhật Uy (anh ruột của sinh viên Đinh Nguyên Kha) bị bắt. Việt Nam nằm trong số 38 nước đạt chỉ tiêu về xoá đói. Tàu ngầm Trung Quốc hoàn tất khảo sát đáy Biển Ðông. Xem thêm: http://www.voatiengviet.com/ và http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo