Thứ sáu, 24/05/2013
Xem

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Một nét trong phong cách Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)
x
Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)
Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)
CỠ CHỮ - +
Sông Côn mùa lũ mở đầu bằng hình ảnh một dòng sông, lúc gia đình giáo Hiến lếch thếch bồng bế nhau đi tị nạn, và kết thúc cũng bằng một dòng sông, sông Bến Ván, nơi dừng chân của mẹ con An. Nó mở đầu bằng dòng kinh nguyệt đầu tiên của An và kết thúc cũng bằng dòng kinh nguyệt của Thái, con gái của An. Giữa những dòng chảy ấy là dòng chảy điên cuồng của đất nước và của số mệnh từng người: những cuộc “hành kinh” của lịch sử.

Nên lưu ý là hình ảnh về những dòng chảy ấy, dưới nhiều hình thức và với nhiều mức độ khác nhau, bàng bạc trong hầu hết các tác phẩm của Nguyễn Mộng Giác chứ không riêng gì trong Sông Côn mùa lũ. Tên các tác phẩm của ông: Nỗi băn khoăn của Kim Dung, Bão rớt, Tiếng chim vườn cũ, Qua cầu gió bay, Đường một chiều, Ngựa nản chân bon, Xuôi dòng, Mùa biển động (5 tập), và Sông Côn mùa lũ (4 tập), trong đó, trừ tập tiểu luận đầu và tập truyện thứ hai, các tựa sách khác đều sử dụng một trong ba hình tượng: gió, nước và con đường. Nhiều nhất là hình tượng nước.

Trong tám tựa sách, ba tựa sau cùng, tất cả đều xuất hiện sau năm 1975, đều liên quan đến nước. Tựa cũ của Đường một chiềuBóng thuyền say cũng liên quan đến nước. Qua cầu gió bay cũng thấp thoáng hình ảnh của nước. Ám ảnh về nước thật ra là ám ảnh về sự chuyển động. Hai hình tượng còn lại, gió và con đường, cũng gắn liền với ý niệm về chuyển động ấy.

Toàn là những sự chuyển động bất thường và ngoài ý muốn: đường thì một chiều, biển thì động, sông thì đang mùa lũ, gió thì bay, bay dữ đến độ thành bão rớt. Sự say mê đối với các chuyển động, thật ra, không có gì mới: nó đã có ít nhất từ thời phôi thai của tiểu thuyết. Sự say mê đối với các chuyển động bất thường và ngoài ý muốn cũng không mới: đó là sự say mê chung của hầu hết các nhà văn hiện thực. Tuy nhiên, ở phần lớn các nhà văn hiện thực, sự say mê đối với các chuyển động, nếu là chuyển động xã hội, thường dẫn đến cảm hứng phê phán, nếu là chuyển động lịch sử, thường dẫn đến cảm hứng sử thi với những bức tranh hoành tráng, ở đó, người đọc có thể nhìn thấy những nhân vật cao hơn hẳn đời thường; ở Nguyễn Mộng Giác thì niềm say mê đối với các chuyển động xã hội chỉ dẫn đến những cảm hứng nhân đạo và niềm say mê đối với các chuyển động lịch sử chỉ dẫn đến một cái nhìn mang đầy tính bi kịch. Người bị ám ảnh nhiều về con đường cũng là người viết cuốn Ngựa nản chân bon; người bị cuốn hút bởi những hình tượng như biển động, mùa nước lũ cũng lại là tác giả của cuốn Xuôi dòng; người say mê Kim Dung, nhà văn chuyên viết truyện chưởng đầy tính bạo động, lại chú ý nhất ở Kim Dung một khía cạnh ít bạo động nhất: nỗi băn khoăn...

Tính chất chuyển động, do đó, cứ như gắn liền với tính chất mỏi mệt; tính chất dữ dội lúc nào cũng song song với một cái gì như thể ngao ngán. Nghịch lý ấy thể hiện rất rõ trong phong cách của Nguyễn Mộng Giác: thích những đề tài lớn nhưng trong các đề tài lớn ấy lại chỉ chú ý đến các chi tiết nhỏ; thích lịch sử, nhưng trong lịch sử, chỉ xoáy vào các khía cạnh đời thường; thích các anh hùng, nhưng ở các anh hùng, chỉ tập trung ngòi bút vào những khoảnh khắc yếu đuối; thích tả phụ nữ ở cái mốc tuổi dậy thì, nhưng ở tuổi dậy thì, lại dừng lại ở một dấu ấn ít thơ mộng nhất: kinh nguyệt.

Có thể nói, tất cả các nhân vật của Nguyễn Mộng Giác đều là những nạn nhân. Những thanh niên trí thức ở Huế một thời ồn ào và hung hãn với giấc mộng anh hùng trong Mùa biển động, cuối cùng, cũng chỉ trở thành một đám nạn nhân nhếch nhác của lịch sử. Ngay nhân vật Quang Trung trong Sông Côn mùa lũ cũng không hẳn là một anh hùng.

Đậm nét nhất trong hình ảnh nhân vật Quang Trung của Nguyễn Mộng Giác không phải là một võ tướng xông pha giữa trận địa hoặc một vị vua đầy quyền lực mà chỉ là một kẻ hay thao thức trong đêm khuya, hay băn khoăn trong lòng, hay ngập ngừng trong giọng nói, hay thoáng vẻ bối rối trên khuôn mặt, và hay tần ngần trong mỗi bước đi. Có cảm tưởng Quang Trung cũng chỉ là một nạn nhân của lịch sử: lịch sử xô ông tới, đẩy ông lên những đỉnh cao, và cuối cùng, thật bất ngờ, làm cho ông biến mất. Quang Trung như thế, các bà vợ của Quang Trung cũng như thế. Cứ thử đọc lại đoạn Nguyễn Mộng Giác tả cảnh Ngọc Hân đi gặp hoàng hậu, vợ chính của Quang Trung. Hai người đàn bà quyền uy nhất nước thời bấy giờ không khác gì hai người đàn bà bình thường bao nhiêu cả: họ cũng bối rối, cũng cảm thấy nhỏ nhoi và bơ vơ khi đối diện với nhau, và cũng yếu ớt vô cùng: người thì đầy hoang mang, phải dựa vào bạn; kẻ thì phải ôm con chặt vào lòng cho thêm tự tin (1).

Có thể nói, ngòi bút của Nguyễn Mộng Giác chỉ phát huy hết sự tinh tế khi dừng lại ở những bức tranh nho nhỏ và tội nghiệp như thế. Khi phải tả những sự lớn lao và dữ dội, ông thường dùng biện pháp lướt, tức chỉ vẽ thoáng qua, thật nhanh (2), hoặc có khi phải dựa dẫm vào người khác, hoặc các sử liệu hoặc một tác phẩm của ai đó cùng đề tài (3).

Cũng có thể nói Nguyễn Mộng Giác, tác giả của hai bộ trường thiên tiểu thuyết, Sông Côn mùa lũMùa biển động, là nhà văn của những kích thước đồ sộ. Tuy nhiên, khi theo đuổi những công trình đồ sộ ấy, tài năng của Nguyễn Mộng Giác lại không thể hiện ở những cái lớn với những cấu trúc vĩ mô hay những tư tưởng có tầm triết lý bao quát cả cuộc đời hay thời đại, ngược lại, nó được thể hiện, trước hết, ở những cái nho nhỏ với những nhận xét tinh tế về những chi tiết rất đời thường.
 
***
Chú thích:
  1. Sông Côn mùa lũ, tập 4, tr. 1562-1571.
  2. Ví dụ đoạn tả trận đánh ở Thăng Long đầu năm Kỷ Dậu trong Sông Côn mùa lũ, tập 4, chương 96, tr. 1847-1864.
  3. Chẳng hạn cuốn Tháng Ba gãy súng của Cao Xuân Huy và cuốn Ngày N+ của Hoàng Khởi Phong.
 * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: ông câu cá không mồi
12.09.2012 17:52
nói 1 bề còn thiếu , để già nói bề còn lại . Tôn giáo sẽ có nhiều giáo chủ lợi dụng để gạt chủng lại vô minh dày đặt ??? Chính trị thì nếu với bước cuối cùng của trung đông : nếu assad không rớt xuống hố , thì những người đấu tranh cho dân chủ sẽ ??? khu vực đại loạn ? lỗi tại trí thức hồi giáo ?

bởi: con mẹ hàng lươn
12.09.2012 17:40
em Đậu cũng ko có ngu và đần như người ta thường nói , hehehe ,,,, TRUNG ĐÔNG vốn ko có rùa khổng lổ , nên cuồng tính và các nhóm khủng bố cứ lợi dụng tôn giáo hoài ??? trung đông chắc chỉ có trí thức và cá voi hưởng phước thôi sao ? đừng đổ lỗi cho thiếu dân chủ hay thiếu máy photocopy nữa nha ? /// hèn chi ,chủng loại nô lệ cứ than trời trách đất ??? Syria vốn chỉ cần 1 bước / chỉ 1 bước nữa của Trung đông thì assad ( chồn khổng lồ ) sẽ chịu không nổi mà rơi xuống vực thẳm ??? chỉ trung đông , không dính hay KHÔNG nhờ UN / US /UK / etc....... ???

bởi: chồng em tên là đậu
12.09.2012 17:31
mấy thằng cha 1 mắt /mấy con mẹ 1 mắt ko thèm giải thích , gánh ế hàng em giải thích hộ về " NO GOD BUT GOD " có nghĩa hiện tại trí thức trung đông chỉ vì hồi giáo, nên không phải là rùa khổng lồ ??? vốn không có phong cách của rùa khổng lồ ??? Bởi chưa hiểu về không có God hình tướng ,chỉ có Allah không hình tướng ??? Còn chuyện CẢM NHẬN Allah không hình tướng chỉ dành cho trí thức hồi giáo thượng thượng căn ??? Vì chưa hiểu / chưa cảm nhận nên trí thức hồi giáo sau cuộc cách mạng dân chủ vẫn chỉ như xưa : cứ đạo ta là cao nhât , còn lại là đồ bỏ , dù đám thất học có giết người để bảo vệ đạo ta thì cứ im miệng / bởi ta cũng lú như họ về "No god but god "???

bởi: Vô danh
12.09.2012 15:38
tui khong thich doc sach . lan nay la ngoai le, phai di kiem cuon nay doc vi ong quoc doi thieu hay qua.

bởi: Lê Bình Nam
11.09.2012 17:58
Sông Côn Mùa Lũ, Nguyễn Mộng Giác đã cuốn hút tôi đọc một lèo, say mê, thích thú... " Không thể hiện ở những cái lớn với những kiến trúc vĩ mô hay những tư tưởng có tầm triết lý bao quát cuộc đời hay thời đại..." Phải chăng đó là nét đặc trưng của người Việt Nam - trên mọi lãnh vực? Viết bất cứ đề tài lớn nào thì phải có không ông A ở trời Tây dẫn chứng, thì cũng ông B ở phương Đông bảo kê?
"Những cái nhỏ với những nhận xét tinh tế về những chi tiết rất đời thường", đấy là cách đã làm nên Nguyễn Mộng Giác. Lớn hay nhỏ, tùy cách nhìn, cách tiếp cận của người đọc. Lịch sử và văn hoá đã giao thoa theo giòng nhân qủa. Không người viết nào thoát nổi.

Blog

Chống toàn trị là chống cái gì?

Trước hết, cần nhấn mạnh: Chống tính chất toàn trị của đảng Cộng sản không phải là chống mọi người Cộng sản.
Thêm

Dân vận là thế này ư?

Trong diễn văn khai mạc cũng như diễn văn bế mạc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc rất nhiều đến chữ nhân dân
Thêm

Một góc Paris vướng tên Sartre

Paris năm nay mùa hè mát như mùa thu, 70 độ, thỉnh thoảng mưa bụi chỉ làm đôi cánh bồ câu hơi ướt như làn sương
Thêm

Bản án dành cho chế độ

Phiên xử Phương Uyên và Nguyên Kha kết thúc với bản án: Kha bị 8 năm tù và Phương Uyên bị 6 năm tù
Thêm

Quá trình chuẩn bị cho du học Mỹ (P2)

Điều Cá muốn chia sẻ một chút với các bạn trong bài này sẽ là một chuyện khác, thiên về chuyện cá nhân hơn, đó là chuyện mang đồ và đóng hành lý
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Video

Video Việt Nam giảm án cho 4 nhà hoạt động Công giáo

Việt Nam giảm án cho 4 nhà hoạt động Công giáo trong phiên phúc thẩm được gọi là công khai nhưng nhiều người bị bắt và bị ngăn cản kể cả 2 quan sát viên quốc tế khi đến cổng tòa để theo dõi phiên xử hôm 23/5. Philippines cương quyết bảo vệ lãnh thổ chống Trung Quốc. Nhật Bản cung cấp cho Philippines 10 tàu tuần tra. Xem thêm: http://www.voatiengviet.com/ và http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo