Thứ năm, 02/10/2014
Xem

Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

Em bé đứng chờ xe ở ngã tư đường

Nguyễn Hoàng
Mấy tháng sau cùng của năm học, sáng nào chở con tới trường tôi cũng nhìn thấy một bé gái đứng chờ xe ở ngã tư đường Washington và Oregon, thành phố Milpitas. Em chừng 13, 14 tuổi, da nâu, tóc đen, ngắn, khô và hơi xơ xác. Quần áo của em như những đứa trẻ cùng lứa giống nhau, đơn sơ giản dị.  Em gầy  ốm, mắt nhỏ, sóng mũi thấp. Rõ ràng em có khuôn mặt của người Á châu. Nhưng tôi không rõ em là người Nhật hay người Hoa, người Đại Hàn hay người Thái Lan. Em cũng có thể là người Phi Luật Tân. Mà sao không phải là người Việt?

Milpitas nhiều người gốc Á hơn là dân bản xứ. Đông nhất là dân Phi, Nhật và Ấn. Người Việt cũng đông, nhưng tôi không nghĩ là đông hơn ba sắc dân kia. Vậy mà đi đâu, nhìn đâu tôi cũng thấy người Việt. Mười ba năm ở Quận Cam, tôi bơi lội giữa người Việt. Nói năng đi đứng, suy nghĩ như một người đang sống ở Sài Gòn. Quán cà phê, tiệm ăn, nhà sách, tiệm chạp phô, quần áo, âm thanh, mùi vị,...chỗ nào cũng là Việt Nam. Sài Gòn trên mỗi bước chân. Trong từng hơi thở. Quận Cam không ai quá nghèo, cũng không ai quá giàu. Là tôi nghĩ thế. Cũng có thân tình và lạnh nhạt. Cũng có đố kỵ và tử tế. Cũng có đen và trắng. Cũng có bọn giả hình và người chân thật. Đâu mà chẳng vậy. Nhưng tôi biết những ngày buồn tôi sẽ đi đâu. Đến nhà một người bạn nào tôi sẽ được uống một tách trà, nghe những câu chuyện đáng nghe. Đến quán cà phê hay tiệm ăn nào tôi sẽ gặp được người tôi muốn gặp. Tôi thật là một người may mắn. Nhiều người ở tiểu bang khác đến chơi bảo tôi, tới Bolsa thăm bạn bè ở vài ngày thì được, chứ ở lại thì không bao giờ. Tôi hỏi tại sao? Người ta bảo: Bolsa bon chen quá. Người ở đó một là vái nhau hai là đổ rác vào đầu cổ nhau. Không thích.

Tôi đồng ý, nhưng tôi cũng nghĩ đâu mà chẳng thế. Bọn tưởng là quý tộc còn tệ hơn. Cái thế giới trưởng giả giàu sang có những quy luật của nó. Tôi không quen.

Rồi tôi dọn lên San Jose, Bắc Cali. Vậy mà cũng đã gần ba năm. Nơi tôi làm việc có khoảng mấy trăm người. Số nhân viên người Việt chừng hai chục. Tôi thấy có cả những người gốc Á khác: người Hoa, người Phi, người Nhật và người Ấn. Nhưng cũng chỉ là một tỉ lệ nhỏ thôi. Chúng tôi gặp nhau trên hành lang, chào hỏi nhau buổi sáng, buổi chiều, cuối tuần đầu tuần. Tôi đã học được cách cười, cách nói cách nghĩ trong một khung cảnh mới. Những người trẻ Việt nói tiếng bản xứ trôi chảy. Những người lớn tuổi nói tiếng Việt dễ dàng. Công việc của tôi cũng thường. Không có gì khó, cũng không hẳn là dễ. Chỉ là nghề nghiệp. Một thói quen mới làm, học dần, rồi sẽ đâu vào đấy. Thì cũng là những người tốt và người xấu,. Những người chơi được và những người chơi không được. Cũng có bọn giả hình. Cũng có người lương thiện. Đâu mà chẳng thế!

Thung lũng điện tử nhiều người giàu, nhưng thành phố Milpitas, khu tôi ở, không ai giàu như nhiều người ở xa vẫn nghĩ. Thê thảm hơn là gần nửa năm nay, thung lũng không vui, nhiều người mất việc, nhiều cửa tiệm ăn uống không còn cảnh xếp hàng rồng rắn như trước. Nhà treo bảng bán suốt mấy tuần vẫn còn nguyên. Trước kia người ta hay nói pay-off bây giờ người ta chỉ nói lay-off. Trước người ta nói "anh có biết mỗi ngày thung lũng có thêm mấy nhà triệu phú không", bây giờ người ta nói mỗi ngày có bao nhiêu người dọn nhà ra khỏi thành phố. Trước kia người ta nói tên những hiệu xe đắt tiền và những ngôi nhà trên núi. Bây giờ người ta đi mua xe cũ và bán nhà.

Tôi vẫn chưa khám phá ra vẻ đẹp của vùng đất này. Tôi chỉ nhìn thấy những dãy núi buổi chiều vàng óng một phía mặt trời. Tôi chỉ thấy những xa lộ không lớn lắm, bảng chỉ đường rắc rối và những lối ra lối vào hơi nguy hiểm. Tôi cũng đã chạm vào những người tưởng là mình vĩ đại nhưng thực chất cũng chỉ là những kẻ tầm thường. Cũng xoàng thôi. Thật không may cho tôi, sao tôi cứ gặp mãi những khuôn mặt rất ít nụ cười!
Và em bé đứng đợi xe ở ngã tư đường làm tôi nghĩ ngợi.
 
Mỗi sáng của năm ngày trong tuần, tôi luôn nhìn thấy em.
Có phải ba của em vừa mất việc? Hay ba mẹ em sạt nghiệp vì stock? Có phải gia đình em gặp tai nạn. Tôi nghĩ là nhà em nghèo? Một người Phi Luật Tân nghèo. Tôi đã ở đảo Bataan bên Phi tám tháng. Tôi không biết người Phi nghèo ở Manila ra sao, nhưng tôi biết người Phi ở Bataan nghèo hơn những người tị nạn. Những người tị nạn vốn đã đồng nghĩa với sự "khố rách áo ôm", người Phi ở Bataan còn khố rách áo ôm hơn. Những người bán hột vịt lộn rong buổi tối đi len qua cửa sau của những căn trại của người tị nạn rao hàng giọng buồn thảm, những người bán rượu lậu trong những căn nhà lợp lá cây xác xơ. Những người Phi hiền lành chân chất và tử tế. Tôi thấy mình gần gũi với họ hơn là những con người lúc nào cũng sắc mắc về một cái cà vạt, một bộ quần áo đúng kiểu.

Tôi là một người nhà quê. Cái thứ người tưởng là thành phố mà trời ơi sao nó giống thứ gì khó nói quá! Tôi càng không phải và không bao giờ là một nhà trí thức. Mấy ngày nay tôi có tình cờ đọc được một đôi bài bàn về trí thức. Có bài đàng hoàng, nặng về học thuật. Có bài biểu lộ sự khoa bảng và sự đọc, nhưng cũng có bài nói như một chị đứng giữa chợ Đồng Xuân vén váy lên mà rủa sả vào mặt người khác. Tôi có học đôi ba chữ để đọc để viết. Mẹ tôi không học chữ nhiều. Cha tôi chỉ học ở đời sống. Tôi học được lòng nhân của mẹ. Tôi cũng học được cái triết lý của cha: không có gì lớn mà không bị một cái lớn vượt qua, không có gì đẹp mà không bị cái đẹp khác lấn át. Cái mình biết bao giờ cũng rất nhỏ. Cái mình tưởng là chân lý, đôi khi chỉ là một hạt bụi thôi. Cái bọn dởm cứ điệu đàng nhờ có đôi chút kiến thức sách vở tưởng rằng mặt trời đang ở trong tay. Tội nghiệp! Một lời nói nặng bị dọng vào tai, nghe không khỏi bực mình nhưng bài học cho biết phải quên đi ngay sau đó, để cái khoảng trống trong lỗ tai chứa những lời tử tế. Một chữ viết sai làm ta khó chịu rồi cũng phải để qua một bên còn lo viết cho đúng những chữ sắp tới.  Hiền lành không bao giờ đồng nghĩa với sự ngu dốt.  Làm  thinh không phải là không biết nói. Bất bạo động không phải là không có khả năng tấn công. Tôi biết thế nào là một đứa trẻ bụi đời. Bởi vì tôi từng là một đứa trẻ như thế.

Tôi nhớ tới em bé đứng chờ xe ở ngã tư đường.
 
*
 
Những hôm trời nắng hay trời mưa, trời có sương mù lạnh hay trời trong và ấm, em đứng đó, chiếc cặp trên vai, yên lặng nhìn những chiếc xe đi qua. Xe tôi thường hay ngừng chỗ ngã tư, nhường xe đến trước đi trước. Tôi thấy em có đôi mắt buồn. Quá buồn.  Da mặt em tái xanh. Có vẻ như em không còn mẹ. Bà mẹ nào mà chẳng lo cho con? Sao bà nỡ để cho em tóc tai như thế, quần áo em như thế? Khi bỏ con tôi xuống gần cổng trường, tôi đi tiếp chiều xe chạy đến sở làm chứ không quay về lối cũ. Tôi không biết em đi ngã nào? Nếu đi học, tôi nghĩ em chỉ cần đi vài "lốc" đường là đến. Ở khu đó có ba cấp trường: tiểu học, cấp hai và cả cấp ba. Vậy thì em chờ xe đi đâu? Ba em đâu? Mẹ em đâu? Trong chiếc cặp quàng vai của em có chứa sách vở không? Hay là thứ gì khác? Thứ gì khác? Tôi không nghĩ ra một đứa bé gái bằng tuổi em ở Mỹ mà không đến trường thì đi đâu? Nhiều bữa, hình ảnh em theo đuổi tôi suốt dọc đường đến sở làm. Tôi nghĩ đến con tôi. Nghĩ đến cái tuổi 14, 16 đẹp đẽ của nó và tôi bỗng nhận ra tất cả tình yêu mà tôi dành cho nó là một sự hiến dâng xót xa đầy thất vọng.
 
Hơn hai tuần nay, tôi không còn đi lại mỗi buổi sáng trên con đường đó nữa. Nhà trường đã nghỉ hè. Nhưng hình ảnh em bỗng hiện ra trong trí tôi sáng nay. Tôi đi ngược đường đến sở làm. Tôi muốn trở lại ngã tư Washington và Oregon.  Mặc dù hôm qua trời nắng gắt cháy da, sáng nay trời bỗng mưa. Mưa không to nhưng khá lạnh. Tôi tấp xe vào một khu chợ gần đó, đi lững thững dọc theo con đường đến trạm chờ xe. Trạm đợi xe vắng, không thấy bóng em. Tôi nhớ đôi mắt buồn của em, nhớ cái dáng điệu thỉnh thoảng em xốc lên có lẽ vì chiếc cặp trên vai khá nặng trên đôi vai quá gầy của em. Tôi tự hỏi tôi tìm kiếm gì? Tôi sẽ nói gì khi gặp em? Và liệu em có muốn trả lời những câu vớ vẩn của tôi?
 
Đứa con gái nhỏ của tôi mấy hôm nay đã bắt đầu đi làm mùa hè ở một tiệm trợt pa-tin trong thương xá của thành phố. Nó tìm cách chứng minh là nó có khả năng lao động, nhưng nó chưa biết giá trị mà nó thu nhập được từ mồ hôi của nó. Nó chưa biết giá trị của tình yêu mà tôi cho nó.

Tôi không hiểu con tôi và có lẽ nó cũng chẳng cần hiểu tôi. Như tôi không hiểu thế nào là mùa hè ở Mỹ.
 
Tôi nhớ có nghe một ca khúc trong nước phổ từ bài thơ của Đỗ Trung Quân. Một bài thơ nói về mùa hè, chùm phượng vĩ, tuổi mười tám, cậu học trò ngu ngơ trước tình yêu mới lớn:

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở ngây thơ thầm lặng mối tình đầu....

Ca khúc ấy tôi nghĩ rất hợp với Việt Nam, hợp với khí hậu thời tiết con người văn hóa Việt Nam. Ca khúc ấy hát lên ở đây, trên một nước Mỹ lạnh lẽo này sao mà xa lạ và lạc lõng. Nước Mỹ to lớn đang thiếu một cái gì đó để làm thành mùa hè cho những cô cậu học trò. Nước Mỹ đã mất ngây thơ ngay tại sân trường và lớp học. Không biết liệu mùa học tới, khi chở con đến trường, tôi có còn gặp lại em không?[NXH]
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Tng từ: H P
18.08.2012 09:56
Bai viet sao rong ; khong tam khong duc!!!
Trả lời

bởi: Mot nguoi Viet khac ... từ: tu Milpitas
28.08.2012 20:17
Bài viết thật nhẹ nhàng và thật hay ... không cảm nhận được cái ý tưởng của người viết, không có nghĩa là bài viết sáo rỗng! Đọc lại một lần nữa xem sao ? Chúc mau có được niềm vui từ những cảm nhận như vậy

bởi: Dem Giua Ban Ngay
16.08.2012 20:49
Xin phổ biến với các bạn ở Việt Nam câu chuyện về con trai của Hồ Chí Minh, được tiết lộ từ hồi ký "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư Hiên.
http://chongbatcong.blogspot.com/2012/08/con-trai-cua-ho-chi-minh.html

Muốn đọc toàn bộ hồi ký "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư Hiên, chỉ cần lên google.com rồi tìm với từ khoá "Đêm giữa ban ngày" là ra ngay.

bởi: LA
16.08.2012 17:51
Đọc bài viết của tác giả NXH làm lòng tôi man mác buồn. Nhớ lại thời thơ ấu của mình, của những đứa em... Rồi chợt cảm thấy buồn hơn khi hiểu rằng có biết bao em gái nhỏ ở VN cũng đến trường như em bé đứng chờ xe trong bài viết, dù ở VN trẻ em có thể nhận được lối giáo dục ít ràng buộc hơn để các được giữ được nét ngây thơ hơn ở trường hay lớp học nhưng với đời sống cơm áo khó khăn của rất nhiều gia đình VN liệu các em có còn được ngây thơ khi cha mẹ kiếm miếng ăn không đủ cho các em...Đó là chưa kể thiếu những sự quan tâm chăm sóc của xã hội dành cho trẻ em, cũng như luật bảo vệ trẻ em chưa được thực thi đầy đủ...Có biết bao nạn nhân của các vụ bạo hành, các vụ cưỡng hiếp mà nạn nhân là những em bé ngây thơ nhưng do cha mẹ phải cật lực đi làm kiếm tiền bỏ bê các em ở nhà, cha mẹ thiếu kiến thức về luật pháp để cho con cái trở thành nạn nhân mà lẽ ra ở một xã hội văn minh điều này có thể tránh được rất nhiều.

bởi: Huu Minh từ: Australia
14.08.2012 04:13
Hy vọng được đọc thêm nhiều bài viết như thế nữa.Văn phong đúng là Nguyễn Xuân Hoàng ! Chữ nghĩa NXH. Ý tưởng và hình như tự sự cũng rất đỗi là NXH. Người ta thường nói mang công mắc nợ. Nợ tiền bạc, nợ đời...nhưng còn có một thứ nợ nữa, nợ tơ tằm. Con tằm phải nhả tơ, người viết văn thì mang nợ văn chương. Hình như người mê viết có thể viết hoài, viết suốt đời, và họ trẻ mãi để viết.
Trả lời

bởi: dung can tho từ: ninh kieu
17.08.2012 08:57
rat xuc dong,mong co them nhung bai viet chan that nhu vay

bởi: Tuong từ: Australia
13.08.2012 02:36
Có lẽ Trà Đào nghĩ đúng phần nào về nhân vật chính. Ông may mắn học được từ người mẹ lòng nhân. Ông ảnh hưởng nơi cha ở tính khiêm cung? Nghĩa là đôi khi phải biết im lặng những khi cần thiết. Im lặng không có nghĩa là chịu thua, im lặng là để quan sát kỹ hơn, để biết ta và người rõ hơn. Nói gì thì nói, nhân vật chính rất may mắn, vì ông đã được thụ giáo nơi những nhà " hiền triết ". Gọi như thế, bởi vì có ai chịu chia sẽ tình thương cũng như kinh nghiệm sống trên đời nầy, cho mình, một cách chân thật như vậy ngoài cha mẹ mình?

bởi: Loan Le . từ: San Jose. C.A
12.08.2012 19:41
Nhìn ra ngoài [ ngoài đường , ngoài xả hội ] thấy ai hoặc trẻ con có dáng vẻ khổ sở hay lam lủ , tôi cũng tự liên kết đến con cháu của mình , sẽ ra sao trong tương lai với nền vân hóa & xã hội mới . Đó là niềm ưu tư của bậc cha mẹ & ông bà với sự hòa nhập tốt hay xấu của tuổi thơ và mong mình có sự hướng dẫn tốt cho trẻ .
Ý của tôi có là 1 phần trong bài của ông không , nhà vân ? Cám ơn Ông đã cho xem bài viết nhẹ nhàng nhưng đầy tính nhân ái .

bởi: Tra Dao từ: Australia
12.08.2012 04:14
Hình như mọi người sống trên hành tinh nầy đều có đôi điều để lo lắng. Cái bất an nó đến gần những người di dân nhiều hơn người bản xứ, là chuyện dĩ nhiên. Nhìn quanh đâu đâu, họ cũng thấy những điều bất trắc rình rập. Do đó, nhu cầu bảo vệ được hình thành.Ban đầu họ e dè quan sát chung quanh chăm sóc con cái , người thân trong giới hạn nhỏ hẹp. Dần dà xa hơn một chút, rồi khi quen "việc" tự nhiên họ nghĩ đến những người khác ngoài phạm vi gia đình. Nhìn sự đau buồn hay bất hạnh của người khác xót xa như là của chính mình, thành ra vô tình có một chút "thương vay khóc mướn".Chẳng có gì là lạ, bởi vì đó chỉ là bản năng nhân đạo hay là cá tính giàu xúc cảm hoặc do sự yếu đuối của tình thần trước những tác động tâm lý chung quanh? Trong trường hợp nầy, hình như cảm giác bất an của nhân vật chính, chính là do lòng dạt dào tình cảm của ông mà ra ! Từ chỗ cố gắng giữ cái tình cảm của đứa con đang có, ông cảm thấy lo sợ cho đứa bé gái hình như đang mang máng có điều bất hạnh ! Không hiểu nghĩ thế có đúng không?

bởi: Duong từ: hanoi-Vietnam
12.08.2012 04:04
Bai viet sau lang, man mac buon ma sau sac, xot xa. Hay qua! Noi ve tinh doi, tinh nguoi bang mot giong van khiem nhuong ma sao tham thia. Hy vong se co nhieu bai viet nhu vay.

bởi: Tai trau nghe dan
11.08.2012 20:27

That cam o'n Nguyen Xuan Hoang, Huy Phuong va nhieu cay viet nua da cho toi cai cam giac nhu van dang song o VN truoc nam 75 voi nhung suy nghi, uu tu, va mong uoc trong sang cua tuoi tre. Cam giac duoc song trong xa hoi an lanh do su hy sinh cua nhung nguoi khac. Cam giac duoc hun duc, hoc hoi tu nhung bao Thieu Nhi, Tuoi Hoa va Tuoi Ngoc....

Cam on nhung cay viet rat Viet Nam, day tinh nguoi.

bởi: nguyenthanhson từ: bìnhđịnh
11.08.2012 08:12
Một chút buồn của những người xa xứ. Câu văn chở bao trắc ẩn của con người.

bởi: Hai Hoang từ: USA
10.08.2012 23:58
Bài viết khá cảm động, chắc khá giống tâm trạng một người đàn ông biết lo chút ít cho con cái, gia đình nhưng nhìn gần, nhìn xa thì đa số con em người Việt coi sự chăm sóc của bố mẹ là hiển nhiên trong khi biết bao em bé da vàng như trên không có may mắn được như vậy?! Thói đời "nước mắt chảy xuôi" chứ mấy khi "nước mắt chảy lên" bao giờ.

bởi: Vô danh
10.08.2012 13:27
BAI viet rat hay va nhieu suy nghi tac gia bai viet that nhieu dieu muon noi co le toi cung vay that chi ly va cam xuc voi xa hoi ngay cang di den dinh cao cua khoa hoc nen cho nao cung co cai that va gia cua no cam on tac gia co bai viet hay xin viet nhieu hon nhe

bởi: An-nam viê't bài: từ: Không-gian
10.08.2012 09:20
Giao mùa
Vào 1 ngày xa là xa trong qu'a khứ tại 1 nơi trên hành tinh này, tôi trông thâ'y tôi c'o bê` ngoài y chang cô b'e con trong bài này. Bài làm thì nhiêù mà không ai quanh tôi c'o thể giu'p tôi. Theo lời bô', cam go chiê'n đâ'u cho ch'inh mình. Sau cơn ngu mê thì tôi thâ'y là tôi không lẻ loi chiê'n đâ'u cho ch'inh mình trên hành tinh này, người bạn đô`ng hành trong đời và con tôi cùng y' nhu tôi. Hạnh phu'c trong ti'c-tắc!
..............
2012, Hè và Thu đang giao mùa tại 1 nơi kha'c trên hành tinh này, và tôi nhìn l'a cây mà hiểu thê' nào là Thu. Tôi vâ~n liên tiê'p chiê'n đâ'u cho ch'inh mình trên hành tinh này trong an tha'i cho dù tr'i o'c và thân xa'c ngày càng châ.m dâ`n cho đê'n STOP!

bởi: Thaile từ: Outspace
09.08.2012 16:49
Mot bai viet kha cam xuc nhung ngay nay o VN cung khong con tho ngay nhu bai hat nua dau thoi dai cua cong nghe thong tin ma (an voi song voi) manh ai nay song roi, bon tre vn ngay nay biet chung dien ,an choi ,nhau nhoet hut sach du lam do

bởi: Vô danh
09.08.2012 14:35
Kinh tế Mỹ suy thoái 4 năm nay rồi, thất nghiệp nhiều. Thị trường BĐS như bị động đất nặng. Mỹ gốc Việt cũng là nạn nhân đau thương như các chủng tộc khác ở Mỹ. Bán được nhà cũng còn kha khá, nhiều người bỏ của chạy lấy người kia kìa. Ai còn đủ nghị lực thì nên phấn đấu, làm lại cuộc đời một lần nữa.

bởi: dan viet từ: khanh hoa
09.08.2012 14:25
bai cua anh rat hay .bat bao dong khong phai la khong co kha nang tan cong .rat an tuong

bởi: Vô danh
09.08.2012 13:36
Có thể em này đang chờ xe bus đi học ESL. Nhớ ngày mới qua Mỹ, đi đâu cũng như người vô hồn vì nhìn quanh thảy đều lạ lẩm. Tâm trí cứ gắn chặt với sinh hoạt hình ảnh bên VN. Ai nhìn cũng chỉ thấy 1 kẻ mặt buồn rười rượi. Việc làm không có, chỉ biết ngày ngày đi học ESL để có được chút vốn liếng tiếng Anh mà sống nơi xứ người.

bởi: tran vinh bao từ: tp hcm
09.08.2012 12:24
qua nhung bai viet toi doc chua hieu anh muon noi gi hay dieu gi da lam cho anh muon nguoi doc cu tu hieu ve hoan canh gia dinh anh co dieu chua on dung khong hay su tac dong ve tri thuc ma anh khong giai bay

bởi: Nam Uyen từ: Australia
09.08.2012 08:17
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng vẫn là những hình ảnh đẹp chẳng những hợp với đất nước, con người, tâm hồn... của người VN mà còn đẹp ở khắp nơi khắp chốn vì nó mang nặng kỹ niệm một thời áo trắng, sân trường. Có ai mà chẳng sống qua một lần ở đó và có ai mà chưa từng thấy những giỏ xe chở đầy hoa phượng trong đời. Bây giờ, ở đây, mùa hè nếu có chỉ là những giỏ xe chở đầy những hoa phượng, phượng tím. Sẽ có những đứa trẻ đứng ngơ ngác, không phải ngạc nhiên vì không biết người ta chở mùa hè đi đâu. Ngơ ngác chỉ vì không biết được đời sống mình sẽ trôi giạt về đâu và ý niệm về lý tưởng của cuộc đời là gì. Có phải như thế chăng?

bởi: Minh từ: USA
09.08.2012 06:46
Bai viet hay tuyet .Van nhe nhang , suc tich va sau sac .

bởi: Phạm Văn Mẫn từ: Thủ Đức-Sài Gòn
08.08.2012 22:29
Tôi rất xúc động khi đọc xong bài viết của chị, và cố tìm lại những kí ức của tôi về gia đình. Củng trống trải và thật buồn tẻ, có lẻ cả thế giới này đều như thế cả!!!Thậm chí bản thân tôi củng đang manh nha về một sự tuyệt thông nào đó với gia đình, mặc dù tôi là người con cả trong gia đình. Tôi củng được ba mẹ cho ăn học đàng hoàng, sau khi có việc làm ổn định thì tôi lại có nhiều ý nghĩ càng tách xa gia đình hơn, mặc dù tôi biết điều đó làm mẹ tôi rất buồn....

bởi: N H N từ: H N
08.08.2012 22:13
Tuyệt vời . Lâu lắm mới được đọc một bài viết hay đến thế . Đúng là một người ngoại quốc gốc Việt . Chân thành cảm tạ tác giả .

Blog

Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ

Sinh ngày 13/10/1996, Joshua Wong có một thân hình khá gầy gò, khuôn mặt hơi choắt, gò má hóp, đôi kính cận dày
Thêm

Những bước đi đẹp của sự thật

Hai cuốn Trần Đức Thảo - Những lời trăng trối và Đèn Cù là những bước đi của sự thật
Thêm

Đại học phi lợi nhuận không phải là thiên đường trú ẩn của kẻ bất tài

Các tổ chức phi lợi nhuận khi xin tài trợ luôn phải chứng minh được rằng mình hoạt động hiệu quả
Thêm

Văn hoá dân chủ

Một văn hoá dân chủ bao giờ cũng là một văn hoá dân sự, nơi các công dân ý thức vai trò và trách nhiệm của mình đối với cái chung
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Tiễn, nhớ anh Nguyễn Xuân Hoàng

Bây giờ anh đã thanh thản bên kia thế giới. Tôi sẽ chẳng còn được đọc email hay nghe anh nhẹ nhàng than thở mỗi khi cơn đau dằn vặt
Thêm

Quốc hội cần ra nghị quyết về chủ quyền biển đảo của Việt Nam

Quốc hội Việt Nam cần đưa ra nghị quyết tái xác nhận chủ quyền biển đảo của quốc gia và phủ nhận hiệu lực pháp lý của các văn kiện ngoại giao
Thêm

Trang ảnh Rong chơi hải đảo thần tiên

Hawaii mỗi năm đón 8 triệu du khách, 61% từ nội địa Hoa Kỳ. Trong số du khách nước ngoài, người Nhật chiếm gần nửa
Thêm

Một lần nữa - TPP lại lỗi hẹn?

Nhà lãnh đạo Mỹ phải nhìn nhận rằng vòng đàm phán Hiệp định tự do thương mại xuyên TBD còn nhiều phức tạp, không thể kết thúc trước cuối năm 2014
Thêm

Chính quyền VN 'cố đấm ăn xôi' với yêu cầu 'viết đơn xin tha tù'

Ngày 28/8 vừa qua, Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày gọi điện về gia đình và báo là người của Bộ Công an đã yêu cầu ông 'viết đơn xin tha tù' để được 'đặc xá'
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Quan hệ Việt-Mỹ sẽ có bước đột phá sau chuyến thăm của ông Phạm Bình Minh?i
X
02.10.2014
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh thăm chính thức Hoa Kỳ để ‘tham vấn toàn diện về các vấn đề song phương và khu vực trong khuôn khổ mối quan hệ Đối tác Toàn diện giữa hai nước’, đáp lời mời của Ngoại trưởng John Kerry. Ba trọng tâm dự kiến nằm cao trong nghị trình làm việc giữa Ngoại trưởng hai nước cựu thù lần này bao gồm vấn đề Biển Đông, tiến trình đàm phán Hiệp định Tự do Thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP do Hoa Kỳ dẫn đầu, và khả năng Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận võ khí sát thương cho Việt Nam.
Video

Video Quan hệ Việt-Mỹ sẽ có bước đột phá sau chuyến thăm của ông Phạm Bình Minh?

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh thăm chính thức Hoa Kỳ để ‘tham vấn toàn diện về các vấn đề song phương và khu vực trong khuôn khổ mối quan hệ Đối tác Toàn diện giữa hai nước’, đáp lời mời của Ngoại trưởng John Kerry
Video

Video Hàng ngàn người biểu tình ở Đài Loan ủng hộ Hồng Kông

Hàng ngàn người sinh sống tại Đài Loan tụ tập và hô khẩu hiệu vào cuối thứ Tư để ủng hộ các cuộc biểu tình đòi dân chủ ở Hồng Kông
Video

Video Lãnh đạo Hồng Kông kỷ niệm quốc khánh Trung Quốc giữa lúc biểu tình

Giới chức Hồng Kông hôm thứ Tư tổ chức buổi lễ đánh dấu kỷ niệm 65 năm quốc khánh nhà nước Trung Quốc cộng sản, trong khi giới lãnh đạo thành phố vẫn đang vướng vào cuộc đối đầu với những người biểu tình đòi nhiều cải cách dân chủ hơn
Video

Video Thêm người chết trong vụ núi lửa phun trào ở Nhật

Số người chết trong vụ núi lửa phun trào hôm thứ Bảy ở miền trung Nhật Bản đã tăng lên 48 người, sau khi lực lượng cứu hộ tìm thấy thêm 12 thi thể hôm thứ Tư
Video

Video Philippines có thể điều thêm binh sĩ tới gần Trường Sa

Quân đội Philipipines đang tính đến việc chuyển tiểu đoàn thủy quân lục chiến đóng ở Sulu đến Palawan, gần Biển Đông, để ‘hoạt động bảo vệ quốc phòng lãnh thổ’