Thứ hai, 02/02/2015
Xem

Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

Đôi giầy trước cửa

x
Trần Tú
Tôi đi chơi xa ba tuần về, mùa đông đã vào đến hiên nhà. Những hàng cây đang quơ những cánh tay gầy với lên bầu trời xám. Mưa gió hầu như hôm nào cũng ghé qua thành phố. Tôi chuẩn bị vườn trước vườn sau cho mùa đông. Những cây hoa hồng được cắt xuống thật thấp, những bụi thược dược, cúc trắng, đỗ quyên và hầu hết những hoa trong vườn được cắt sát mặt đất, thu xếp mấy cái chậu bằng sứ cất vào nhà xe để tránh bị nứt vỡ dưới độ lạnh của tuyết. Năm ngoái tôi bị nứt vỡ hai cái lu nhỏ, đồ gốm của Việt Nam trong mùa đông. Chung quanh tôi nhà nào cũng hình như đang làm những công việc ngoài vườn giống tôi. Hàng xóm của tôi là ba ngôi nhà. Ngôi nhà trên dốc, bên trái là của ông bà Jim, dưới dốc là nhà ông bà Sue. Nhà ông Don ở cùng phía bên phải với tôi và ở bên dưới nhà tôi. Nhà ông lưng quay ra đường, cửa chính quay vào trong, nên đứng ở ban công nhà tôi nhìn xuống là lối vào nhà xe và cửa chính nhà ông Don. Đối với tôi ông Don là người hàng xóm dễ chịu và hiền hòa nhất xóm. Khi tôi dọn đến đây ông mới góa vợ được hai năm. Ông ở một mình, thỉnh thoảng con trai ở xa đến thăm.
 
Ông Don chăm sóc vườn trước vườn sau nhà ông thật cẩn thận. Chẳng hề có một cọng cỏ dại nào chen được vào những bụi hoa nhà ông, hàng dậu bằng cây lúc nào cũng xanh biếc, xén tỉa vuông vức.Tôi hay ví cây cỏ nhà ông giống như một chàng trai ngày nào cũng cạo râu, chải đầu, quần áo tề chỉnh. Ông cũng vậy, ông là một người giản dị nhưng đâu ra đấy từ mái tóc ngắn bạc phơ cho đến đôi giầy vải trắng dưới chân.
 
Đôi giầy vải trắng của ông, thỉnh thoảng từ ban công nhà tôi ngó xuống lối vào nhà ông, tôi hay nhìn thấy để trước cửa ra vào, nó lúc nào cũng sạch sẽ, trắng bong, được xếp ngay ngắn, đầu mũi giầy quay ra ngoài, như sẵn sàng bước đi, chủ nhân chỉ việc ngồi xuống, xỏ vào, buộc dây. Khi thấy đôi giầy, biết là ông có nhà, không thấy đôi giầy tức là ông đi ra ngoài.
 
Thỉnh thoảng ra khỏi nhà sáng sớm tôi đã thấy ông đang chạy bộ trên con dốc, tôi hay dừng xe lại nói dăm ba câu chuyện với ông. Hay trêu, hỏi ông hồi này có mấy bà theo. Ông cười, một thôi, đủ mệt rồi. Hai phiền lắm.
 
 Mùa hè vừa qua ông có khoe đi Hawaii với bà bạn mới một tuần. Khi về trông ông trẻ hẳn ra. Gặp tôi ông nói đùa: đi chơi với đàn bà mệt quá, cô ấy đi bộ khỏe hơn tôi nhiều, sức tôi theo không kịp.
Tôi nói trêu ông: chắc ông nên thay một đôi giầy đẹp hơn và tốt hơn nữa.
Ông ngửa mặt cười; chẳng phải giầy không đâu, tôi còn phải thay cả trái tim nữa chứ, tim tôi đập không kịp theo nhịp tim cô đó.
 
Tôi đi xa về, không nhìn thấy đôi giầy cả tuần, biết là ông không có nhà, đoán ông đi thăm con hay đi chơi xa với bạn gái.
 
Tôi hỏi bà Sue: Ông Don đi đâu mất rồi.
 
Ông ấy đang ở trong bệnh viện, bị nhồi máu cơ tim.
 
Bao giờ bà đi thăm cho tôi đi theo.
 
Không được, đang ở trong phòng hồi sinh.
 
Hai tuần sau, tin xấu: Ông Don bị nước vào trong phổi, bác sĩ rút hoài mà không hết nước.
 
Ông Don không bao giờ thích có buổi tiễn đưa cuối. Nên khi thấy ngôi nhà của ông chìm trong sự yên lặng, buổi tối không có ánh đèn hắt ra, tôi cứ nghĩ là ông đi xa mà thôi.
 
Mỗi khi đứng ở ban công nhà mình ngó xuống cánh cửa im lặng nhà ông, thấy nhớ cái hình ảnh đôi giầy để ngay ngắn trước cửa. Tôi chắc là mình nhớ ông và tôi không nghĩ đến đôi giầy nữa.
 
Cuối năm dương lịch, một buổi sáng tôi thấy một người đàn ông trẻ lái xe vào sân nhà ông, tôi đoán đó là người con trai ông. Anh đến nhà bố không biết làm gì, loay hoay cả nửa ngày trong đó. Tôi cũng không dám sang hỏi thăm, vì chưa hề gặp anh trước đây bao giờ. Anh đến rồi anh đi lặng lẽ, không thấy thu dọn đồ đạc ra hay làm điều gì đặc biệt.
 
Vài ngày sau, khi đi bộ xuống dốc tôi bỗng nhìn thấy đôi giầy vải trắng của ông Don được xếp ngay ngắn trước cửa, hai mũi quay ra ngoài, sợi giây giầy nới lỏng như sẵn sàng đợi hai bàn chân xỏ vào, bước đi. Tôi đứng sững, im lặng nhìn đôi giầy, nhìn như vẫn nhìn thấy nó cả mười năm nay. Như thấy nó tuần trước, như thấy nó ngày hôm qua, như nó chưa hề bị cất đi bao giờ. Mỗi ngày nó vẫn được chủ nhân của nó xỏ vào và cả hai bước xuống thềm, ra phố. Nó cho tôi cái cảm giác ông Don vẫn sống trong ngôi nhà đó, buổi sáng vẫn đi bộ, buổi trưa vẫn cắt lá, bắt sâu trong vườn, và buổi tối ánh đèn vẫn hắt ra từ cửa sổ của phòng đọc sách. Ông chưa hề bao giờ bỏ đi.
 
Tôi thấy mình hồn nhiên nghĩ như thế, không thắc mắc.
 
Trong buổi sáng mờ mờ sương của ngày mồng một dương lịch, tiếng súng giao thừa từ đêm qua hình như chưa bắn hết, thỉnh thoảng còn nghe một tiếng đạn nổ ngay bên cạnh nhà. Tôi mặc áo ấm, co ro bước ra ngoài ban công, nhìn trời mới, đất mới, hít thở cái không khí trong lành tinh khôi đang từ trời ban xuống, từ đất bốc lên. Bên dưới kia là nhà ông Don, người hàng xóm hòa nhã, tôi lấy tay dụi dụi hai mắt mình, hình như có hai con thỏ trắng nằm phục trước trước hiên nhà ông. Sao thỏ trắng lại ra vào mùa này nhỉ? Thường nơi tôi ở chỉ có những con thỏ rừng (hares) nhỏ mầu nâu ở cánh rừng bên hông nhà, chạy ra vào những ngày hè ấm áp.

Hai con thỏ không nhỏ lắm, nó to bằng đôi giầy của một người đàn ông. Chúng nằm sát vào nhau, bốn cái tai úp xuống chạm mặt đất, cái miệng thuôn thuôn và cái mũi hỉnh lên trong rất giống hai mũi giầy. Thế cả tuần nay, cái tôi nhìn thấy là đôi giầy hay hai con thỏ. Hay đôi giầy thật sự đã bỏ đi để nhường chỗ cho hai con thỏ.
 
Tôi khẽ nhắm mắt lại, một tiếng súng còn sót đêm qua, bắn lẻ loi vào không gian. Tôi nghĩ đến một chuyến đi không có lời từ biệt, không có đưa tiễn nên không để lại một dấu ấn gì về chia tay cho người ở lại. Tôi nghĩ (lại nghĩ,) nếu ai cũng đến và đi tự nhiên như cây cỏ, nở trọn vẹn, mãn khai rồi từ từ tàn úa, như thời tiết bốn mùa, từ ấm áp đến hực nóng rồi chuyển sang mát mẻ, đông giá, rồi xuân lại về. Hay như ông Don nhập cuộc vào đời, sống hết mình, rồi sống chầm chậm lại, rồi lặng lẽ đi. Không trống kèn, không ca hát, không ai điếu. Không có hình ảnh ném nắm đất cuối cùng.
 
Nghĩ đến ông là thấy hoa đỏ mọc trong vườn, hàng rào xanh cắt tỉa. Ông đã tặng cho những người thân quen một bài học về tạo hóa và con người. Tạo hóa là cái vòng tròn, con người bước vào đó, đủ một vòng xoay là bước ra, thế thôi. Chỉ là một sự hoán chuyển, nhường chỗ cho nhau, như mùa đông và mùa xuân, như đôi giầy và hai con thỏ.
 
Đất trời bắt đầu cho một năm mới, một cái vòng tròn mới tung ra, có tiếng trẻ sơ sinh khóc oe oe nhè nhẹ như tiếng mùa xuân nứt ra từ những đọt cây. Trước hiên nhà ai, có một đôi giầy mới sẵn sàng cho hai bàn chân nhỏ.
 
Trần Mộng Tú
1/2013
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: dpa từ: canada
05.01.2013 02:49
Lâu lâu đọc lại chị, tôi lại cứ ngẩn người ra. Rồi tôi đọc lại, đọc lại... Chuyện đâu đâu hễ rơi vào tầm mắt chị- mà cũng không dễ thoát khỏi cái radar đầy nữ tính của chị- thì lại như được khoác lên một màu sắc mới. Màu sắc của tình yêu, màu sắc của một tâm niệm hành thiền, tha thứ. Ấy làm tôi không khỏi tò mò, không biết cuộc đời của chị có được đón lại những hạnh phúc mà chị nâng nịu thêu dệt cho tha nhân, cho tạo hóa hay không? Tôi cũng biết lắm khi đời sống lại trớ trêu, lại mang đầy nghịch cảnh vô duyên, đầy nhân mà không quả. Càng đọc chị, tôi càng thích. Có lẽ vì tôi là một người đang học tập tốt khi đọc văn, thơ của người khác nên chỉ sau vài tháng thì nhờ 'nội công' mới của mình, mình đã biết tiếp thu những gì mà trước đây mình tưởng là đã cũ. Hay tôi vẫn còn mang cái tật khó bỏ là chỉ tùy hứng mà xuất lời tùy tiện trong giây lát...Hì hì, chịu thôi...!!! Phải nói thêm cho đã là, đọc chị tôi lại liên tưởng đến lối tả tâm linh - tâm lý cổ cổ bén sắc của lão...Nguyễn Tuân. Chỉ khác, theo thiển ý, là chị chưa bao giờ học qua cái lớp dạy hưởng thụ, cái lớp dạy ngông nghênh ngất ngưỡng tưởng mình đã là người hùng, đã là đấng bất cần đời mà lão đã học được.

bởi: dang my loan từ: australia
01.01.2013 13:26
đúng ngày mồng một tết (tây) đọc một bài văn không quá buồn vì buồn quá thì mau quên nhưng buồn man mác thì lại lâu quên chắc là điềm có lẽ phải đưa tiễn ai trong năm nay đây 'đưa người ta không đưa sang sông mà sao có sóng ở trong lòng' (thâm tâm) chỉ tại thấy tên của cô trần mộng tú đấy thôi mình cũng yêu văn và thơ của cô tú lắm kính chúc cô và gia đình một năm an bình

bởi: Huỳnh Đỗ Thùy Trang từ: sài gòn
31.12.2012 13:55
Đọc bài viết của bạn mình cảm động vì hay quá. Nó thực tế mà cũng lãng mạng quá. Nó bình thường nhưng đầy ý nghĩa

bởi: Tra Dao từ: Australia
31.12.2012 12:07
Trời ơi sao tôi yêu văn của Trần Mộng Tú quá đỗi. Hiền lành, êm ả và chan chứa thật thà. Mỗi câu chuyện TMT kể, hình như là một lời tâm sự có chút buồn rầu ,lo lắng nhưng đầy cảm xúc chân thật. Có lẽ vì TMT nhìn đời bằng đôi mắt vị tha, viết bằng trái tim nặng tình nhân loại và sống bằng hơi thở chữ nghĩa tiếng Việt đẹp tuyệt vời, nên mỗi câu chuyện của TMT thường làm cho người đọc phải bàng hoàng xao xuyến mỗi khi đọc xong. Cảm ơn Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng đã cho người đọc thưởng thức một bài văn đẹp.

Blog

Văn hoá là gì?

Trong nhiều bài viết, tôi hay dùng các khái niệm như văn hoá dân chủ và văn hoá độc tài, văn hoá chiến tranh...
Thêm

Tìm kiếm nhân tài

Vấn đề tìm kiếm nhân tài đang là vấn đề cấp bách. Đây là vấn đề quyết định nhất trong những vấn đề quyết định của đất nước
Thêm

Suy đồi văn hóa và người trẻ nhận thức kém

Tôi từng nghĩ rằng mình rất may mắn được sinh ra và lớn lên trong một thời kì đang phát triển của đất nước
Thêm

Góc khuyết của Chân Dung Quyền Lực

Dễ thấy nhất, từ trang Chân Dung Quyền Lực, là sự ca ngợi dành cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn Tấn Dũng?

Chủ nghĩa cộng sản là một sản phẩm quái thai trong dòng chảy của lịch sử nhân loại. Dĩ nhiên, như một quy luật tất yếu, nó đã và đang bị lịch sử vứt vào sọt rác
Thêm

Tốc độ xoay chuyển vận mệnh đất nước: Kỳ tích của những anh hùng thời Minh Trị Duy Tân

Vào giữa thế kỷ 19, Nhật Bản là một nước phong kiến, bế quan tỏa cảng, xã hội phân chia thành các giai cấp sĩ, nông, công, thương
Thêm

Tết quan, Tết dân tại Cộng hòa XHCN Việt Nam

Nhìn về đất nước, người Việt hải ngoại đã được thấy phần nào quang cảnh chuẩn bị vui xuân đón Tết của đồng bào ta tại quê nhà
Thêm

Các ông trùm gây tội ác với đồng loại như thế nào?

Vụ triệt hạ băng nhóm tội phạm Năm Cam năm 2001 từng gây chấn động dư luận Việt Nam một thời
Thêm

Diễu Kim Jong Un để làm gì?

Nếu bạn thích hài thì phim 'The Inteview' sẽ để lại những phút cười vui cho đầu óc bớt căng thẳng, quên mệt nhọc
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Trung Quốc yêu cầu Mỹ ngưng gây căng thẳng ở Biển Đôngi
X
31.01.2015
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Trung Quốc hôm thứ Sáu kêu gọi tất cả các nước không gây thêm căng thẳng sau khi một sĩ quan cao cấp của Hải quân Mỹ cho biết Mỹ sẽ hoan nghênh Nhật Bản mở rộng tuần tra trên không ở Biển Đông. Trong một cuộc phỏng vấn hôm thứ Năm, Đô đốc Robert Thomas, chỉ huy Hạm đội thứ Bảy và sĩ quan hải quân hàng đầu của Mỹ ở châu Á, nói rằng Mỹ sẽ hoan nghênh những hoạt động tuần tra như vậy như một đối trọng với hạm đội tàu ngày càng đông đảo của Trung Quốc làm nhiệm vụ thúc đẩy chủ quyền của nước này trong khu vực.
Video

Video Trung Quốc yêu cầu Mỹ ngưng gây căng thẳng ở Biển Đông

Trung Quốc hôm thứ Sáu kêu gọi tất cả các nước không gây thêm căng thẳng sau khi một sĩ quan cao cấp của Hải quân Mỹ cho biết Mỹ sẽ hoan nghênh Nhật Bản mở rộng tuần tra trên không ở Biển Đông.
Video

Video Việt Nam - Philippines chứng tỏ đoàn kết trước Trung Quốc

Việt Nam và Philippines đang tiến tới các mối quan hệ chặt chẽ hơn giữa bối cảnh Trung Quốc tăng cường các hoạt động ở Biển Đông làm gia tăng căng thẳng tại điểm nóng đầy tranh chấp này.
Video

Video Biểu tình phản đối thành phố Riverside kết nghĩa với Cần Thơ

Cộng đồng người Việt hải ngoại phản đối một thành phố Mỹ có đông người Việt sinh sống kết nghĩa với một thành phố ở đồng bằng sông Cửu Long, miền Nam Việt Nam.
Video

Video Trung Quốc huấn luyện quân sự tập trung vào ‘chiến tranh cục bộ’

Bộ Quốc phòng Trung Quốc nói rằng hoạt động huấn luyện quân sự của Trung Quốc trong năm 2015 sẽ tập trung vào việc "nâng cao năng lực chiến đấu" để giành chiến thắng trong những cuộc "chiến tranh cục bộ" trong môi trường bất lợi và công nghệ cao.
Video

Video Tân Hoa Xã: Philippines là 'đứa trẻ khóc nhè' đòi quốc tế ủng hộ

Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn chính thức của Trung Quốc, hôm thứ Sáu đã ví Philippines như một 'đứa trẻ khóc nhè' đòi quốc tế ủng hộ lập trường của mình phản đối hoạt động xây cất của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp.