Thứ bảy, 18/04/2015
Xem

Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

Đôi giầy trước cửa

x
Trần Tú
Tôi đi chơi xa ba tuần về, mùa đông đã vào đến hiên nhà. Những hàng cây đang quơ những cánh tay gầy với lên bầu trời xám. Mưa gió hầu như hôm nào cũng ghé qua thành phố. Tôi chuẩn bị vườn trước vườn sau cho mùa đông. Những cây hoa hồng được cắt xuống thật thấp, những bụi thược dược, cúc trắng, đỗ quyên và hầu hết những hoa trong vườn được cắt sát mặt đất, thu xếp mấy cái chậu bằng sứ cất vào nhà xe để tránh bị nứt vỡ dưới độ lạnh của tuyết. Năm ngoái tôi bị nứt vỡ hai cái lu nhỏ, đồ gốm của Việt Nam trong mùa đông. Chung quanh tôi nhà nào cũng hình như đang làm những công việc ngoài vườn giống tôi. Hàng xóm của tôi là ba ngôi nhà. Ngôi nhà trên dốc, bên trái là của ông bà Jim, dưới dốc là nhà ông bà Sue. Nhà ông Don ở cùng phía bên phải với tôi và ở bên dưới nhà tôi. Nhà ông lưng quay ra đường, cửa chính quay vào trong, nên đứng ở ban công nhà tôi nhìn xuống là lối vào nhà xe và cửa chính nhà ông Don. Đối với tôi ông Don là người hàng xóm dễ chịu và hiền hòa nhất xóm. Khi tôi dọn đến đây ông mới góa vợ được hai năm. Ông ở một mình, thỉnh thoảng con trai ở xa đến thăm.
 
Ông Don chăm sóc vườn trước vườn sau nhà ông thật cẩn thận. Chẳng hề có một cọng cỏ dại nào chen được vào những bụi hoa nhà ông, hàng dậu bằng cây lúc nào cũng xanh biếc, xén tỉa vuông vức.Tôi hay ví cây cỏ nhà ông giống như một chàng trai ngày nào cũng cạo râu, chải đầu, quần áo tề chỉnh. Ông cũng vậy, ông là một người giản dị nhưng đâu ra đấy từ mái tóc ngắn bạc phơ cho đến đôi giầy vải trắng dưới chân.
 
Đôi giầy vải trắng của ông, thỉnh thoảng từ ban công nhà tôi ngó xuống lối vào nhà ông, tôi hay nhìn thấy để trước cửa ra vào, nó lúc nào cũng sạch sẽ, trắng bong, được xếp ngay ngắn, đầu mũi giầy quay ra ngoài, như sẵn sàng bước đi, chủ nhân chỉ việc ngồi xuống, xỏ vào, buộc dây. Khi thấy đôi giầy, biết là ông có nhà, không thấy đôi giầy tức là ông đi ra ngoài.
 
Thỉnh thoảng ra khỏi nhà sáng sớm tôi đã thấy ông đang chạy bộ trên con dốc, tôi hay dừng xe lại nói dăm ba câu chuyện với ông. Hay trêu, hỏi ông hồi này có mấy bà theo. Ông cười, một thôi, đủ mệt rồi. Hai phiền lắm.
 
 Mùa hè vừa qua ông có khoe đi Hawaii với bà bạn mới một tuần. Khi về trông ông trẻ hẳn ra. Gặp tôi ông nói đùa: đi chơi với đàn bà mệt quá, cô ấy đi bộ khỏe hơn tôi nhiều, sức tôi theo không kịp.
Tôi nói trêu ông: chắc ông nên thay một đôi giầy đẹp hơn và tốt hơn nữa.
Ông ngửa mặt cười; chẳng phải giầy không đâu, tôi còn phải thay cả trái tim nữa chứ, tim tôi đập không kịp theo nhịp tim cô đó.
 
Tôi đi xa về, không nhìn thấy đôi giầy cả tuần, biết là ông không có nhà, đoán ông đi thăm con hay đi chơi xa với bạn gái.
 
Tôi hỏi bà Sue: Ông Don đi đâu mất rồi.
 
Ông ấy đang ở trong bệnh viện, bị nhồi máu cơ tim.
 
Bao giờ bà đi thăm cho tôi đi theo.
 
Không được, đang ở trong phòng hồi sinh.
 
Hai tuần sau, tin xấu: Ông Don bị nước vào trong phổi, bác sĩ rút hoài mà không hết nước.
 
Ông Don không bao giờ thích có buổi tiễn đưa cuối. Nên khi thấy ngôi nhà của ông chìm trong sự yên lặng, buổi tối không có ánh đèn hắt ra, tôi cứ nghĩ là ông đi xa mà thôi.
 
Mỗi khi đứng ở ban công nhà mình ngó xuống cánh cửa im lặng nhà ông, thấy nhớ cái hình ảnh đôi giầy để ngay ngắn trước cửa. Tôi chắc là mình nhớ ông và tôi không nghĩ đến đôi giầy nữa.
 
Cuối năm dương lịch, một buổi sáng tôi thấy một người đàn ông trẻ lái xe vào sân nhà ông, tôi đoán đó là người con trai ông. Anh đến nhà bố không biết làm gì, loay hoay cả nửa ngày trong đó. Tôi cũng không dám sang hỏi thăm, vì chưa hề gặp anh trước đây bao giờ. Anh đến rồi anh đi lặng lẽ, không thấy thu dọn đồ đạc ra hay làm điều gì đặc biệt.
 
Vài ngày sau, khi đi bộ xuống dốc tôi bỗng nhìn thấy đôi giầy vải trắng của ông Don được xếp ngay ngắn trước cửa, hai mũi quay ra ngoài, sợi giây giầy nới lỏng như sẵn sàng đợi hai bàn chân xỏ vào, bước đi. Tôi đứng sững, im lặng nhìn đôi giầy, nhìn như vẫn nhìn thấy nó cả mười năm nay. Như thấy nó tuần trước, như thấy nó ngày hôm qua, như nó chưa hề bị cất đi bao giờ. Mỗi ngày nó vẫn được chủ nhân của nó xỏ vào và cả hai bước xuống thềm, ra phố. Nó cho tôi cái cảm giác ông Don vẫn sống trong ngôi nhà đó, buổi sáng vẫn đi bộ, buổi trưa vẫn cắt lá, bắt sâu trong vườn, và buổi tối ánh đèn vẫn hắt ra từ cửa sổ của phòng đọc sách. Ông chưa hề bao giờ bỏ đi.
 
Tôi thấy mình hồn nhiên nghĩ như thế, không thắc mắc.
 
Trong buổi sáng mờ mờ sương của ngày mồng một dương lịch, tiếng súng giao thừa từ đêm qua hình như chưa bắn hết, thỉnh thoảng còn nghe một tiếng đạn nổ ngay bên cạnh nhà. Tôi mặc áo ấm, co ro bước ra ngoài ban công, nhìn trời mới, đất mới, hít thở cái không khí trong lành tinh khôi đang từ trời ban xuống, từ đất bốc lên. Bên dưới kia là nhà ông Don, người hàng xóm hòa nhã, tôi lấy tay dụi dụi hai mắt mình, hình như có hai con thỏ trắng nằm phục trước trước hiên nhà ông. Sao thỏ trắng lại ra vào mùa này nhỉ? Thường nơi tôi ở chỉ có những con thỏ rừng (hares) nhỏ mầu nâu ở cánh rừng bên hông nhà, chạy ra vào những ngày hè ấm áp.

Hai con thỏ không nhỏ lắm, nó to bằng đôi giầy của một người đàn ông. Chúng nằm sát vào nhau, bốn cái tai úp xuống chạm mặt đất, cái miệng thuôn thuôn và cái mũi hỉnh lên trong rất giống hai mũi giầy. Thế cả tuần nay, cái tôi nhìn thấy là đôi giầy hay hai con thỏ. Hay đôi giầy thật sự đã bỏ đi để nhường chỗ cho hai con thỏ.
 
Tôi khẽ nhắm mắt lại, một tiếng súng còn sót đêm qua, bắn lẻ loi vào không gian. Tôi nghĩ đến một chuyến đi không có lời từ biệt, không có đưa tiễn nên không để lại một dấu ấn gì về chia tay cho người ở lại. Tôi nghĩ (lại nghĩ,) nếu ai cũng đến và đi tự nhiên như cây cỏ, nở trọn vẹn, mãn khai rồi từ từ tàn úa, như thời tiết bốn mùa, từ ấm áp đến hực nóng rồi chuyển sang mát mẻ, đông giá, rồi xuân lại về. Hay như ông Don nhập cuộc vào đời, sống hết mình, rồi sống chầm chậm lại, rồi lặng lẽ đi. Không trống kèn, không ca hát, không ai điếu. Không có hình ảnh ném nắm đất cuối cùng.
 
Nghĩ đến ông là thấy hoa đỏ mọc trong vườn, hàng rào xanh cắt tỉa. Ông đã tặng cho những người thân quen một bài học về tạo hóa và con người. Tạo hóa là cái vòng tròn, con người bước vào đó, đủ một vòng xoay là bước ra, thế thôi. Chỉ là một sự hoán chuyển, nhường chỗ cho nhau, như mùa đông và mùa xuân, như đôi giầy và hai con thỏ.
 
Đất trời bắt đầu cho một năm mới, một cái vòng tròn mới tung ra, có tiếng trẻ sơ sinh khóc oe oe nhè nhẹ như tiếng mùa xuân nứt ra từ những đọt cây. Trước hiên nhà ai, có một đôi giầy mới sẵn sàng cho hai bàn chân nhỏ.
 
Trần Mộng Tú
1/2013
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: dpa từ: canada
05.01.2013 02:49
Lâu lâu đọc lại chị, tôi lại cứ ngẩn người ra. Rồi tôi đọc lại, đọc lại... Chuyện đâu đâu hễ rơi vào tầm mắt chị- mà cũng không dễ thoát khỏi cái radar đầy nữ tính của chị- thì lại như được khoác lên một màu sắc mới. Màu sắc của tình yêu, màu sắc của một tâm niệm hành thiền, tha thứ. Ấy làm tôi không khỏi tò mò, không biết cuộc đời của chị có được đón lại những hạnh phúc mà chị nâng nịu thêu dệt cho tha nhân, cho tạo hóa hay không? Tôi cũng biết lắm khi đời sống lại trớ trêu, lại mang đầy nghịch cảnh vô duyên, đầy nhân mà không quả. Càng đọc chị, tôi càng thích. Có lẽ vì tôi là một người đang học tập tốt khi đọc văn, thơ của người khác nên chỉ sau vài tháng thì nhờ 'nội công' mới của mình, mình đã biết tiếp thu những gì mà trước đây mình tưởng là đã cũ. Hay tôi vẫn còn mang cái tật khó bỏ là chỉ tùy hứng mà xuất lời tùy tiện trong giây lát...Hì hì, chịu thôi...!!! Phải nói thêm cho đã là, đọc chị tôi lại liên tưởng đến lối tả tâm linh - tâm lý cổ cổ bén sắc của lão...Nguyễn Tuân. Chỉ khác, theo thiển ý, là chị chưa bao giờ học qua cái lớp dạy hưởng thụ, cái lớp dạy ngông nghênh ngất ngưỡng tưởng mình đã là người hùng, đã là đấng bất cần đời mà lão đã học được.

bởi: dang my loan từ: australia
01.01.2013 13:26
đúng ngày mồng một tết (tây) đọc một bài văn không quá buồn vì buồn quá thì mau quên nhưng buồn man mác thì lại lâu quên chắc là điềm có lẽ phải đưa tiễn ai trong năm nay đây 'đưa người ta không đưa sang sông mà sao có sóng ở trong lòng' (thâm tâm) chỉ tại thấy tên của cô trần mộng tú đấy thôi mình cũng yêu văn và thơ của cô tú lắm kính chúc cô và gia đình một năm an bình

bởi: Huỳnh Đỗ Thùy Trang từ: sài gòn
31.12.2012 13:55
Đọc bài viết của bạn mình cảm động vì hay quá. Nó thực tế mà cũng lãng mạng quá. Nó bình thường nhưng đầy ý nghĩa

bởi: Tra Dao từ: Australia
31.12.2012 12:07
Trời ơi sao tôi yêu văn của Trần Mộng Tú quá đỗi. Hiền lành, êm ả và chan chứa thật thà. Mỗi câu chuyện TMT kể, hình như là một lời tâm sự có chút buồn rầu ,lo lắng nhưng đầy cảm xúc chân thật. Có lẽ vì TMT nhìn đời bằng đôi mắt vị tha, viết bằng trái tim nặng tình nhân loại và sống bằng hơi thở chữ nghĩa tiếng Việt đẹp tuyệt vời, nên mỗi câu chuyện của TMT thường làm cho người đọc phải bàng hoàng xao xuyến mỗi khi đọc xong. Cảm ơn Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng đã cho người đọc thưởng thức một bài văn đẹp.

Blog

Tháng Tư từ hai góc nhìn

Với tư cách tập thể, trong quan hệ với Việt Nam, cộng đồng người Việt ở hải ngoại có hai đóng góp nổi bật nhất...
Thêm

Phù thuỷ Việt Nam và chuyện hô biến 17.000 lô đất của dân

Mấy hôm nay dư luận liên tục “nóng” lên sau vụ 17.000 lô đất tái định cư cho người dân thành phố Đà Nẵng bị “ém nhẹm” một cách “tím gan tím mật”
Thêm

Người Việt thích nổ

Về phương diện tâm lý, sự khoác lác thường xuất phát từ sự tự ti hơn là tự hào thực sự
Thêm

Dân cần các quan sòng phẳng

Ở xã hội mà người dân, vào những năm 60 của thế kỷ 20, còn nghèo “không có mồng tơi để rớt”, Lý Quang Diệu không cho phép bất kỳ trường hợp “khinh miệt” tiền bạc nào xảy ra.
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Vụ kiện tác quyền nhạc Phạm Duy

Hôm 20/3, một toà án xử những vụ kiện vì thiệt hại nhỏ ở San Jose, California đã ra một phán quyết liên quan đến tác quyền nhạc Phạm Duy
Thêm

Nếu ngày 30/4 Việt quốc thắng Việt cộng, điều gì sẽ xảy ra

Giả định trên đã được một số người đặt ra từ lâu và thường được nhắc lại mỗi khi có hiện tượng người quốc gia đánh người quốc gia như đòn thù
Thêm

Về phim 'Đất Khổ'

Trịnh Công Sơn có phải là một thanh niên trốn quân dịch? Theo bạn bè của ông kể lại thì điều này là sự thật
Thêm

Người Hà Nội vùng đứng lên và quyền biểu tình

Hẳn nhiên cuộc xuống đường rầm rộ của Người Hà Nội hôm nay bất chấp các xe cảnh sát đặc chủng kè kè với những cái loa yêu cầu giải tán được phát hết công xuất
Thêm

Xem ‘Nước 2030’ nghĩ về phim Việt

Trong những ngày qua, vài rạp tại San Francisco có chiếu phim do những đạo diễn gốc Việt từ Mỹ về Việt Nam quay và sản xuất
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Tàu hải quân Australia đưa người tị nạn Việt Nam về nướci
X
18.04.2015
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Một nhóm người Việt Nam bị chặn bắt trên đường vượt biển sang Australia tìm đường tị nạn đang bị tàu hải quân Australia trao trả về nước. Truyền thông Australia hôm nay loan tin tàu HMAS Choules của Australia đã neo đậu ngoài khơi bờ biển Việt Nam trong khuôn khổ chiến dịch hồi hương gần 50 người tị nạn gốc Việt. Australia đang đối mặt với làn sóng chỉ trích từ nội địa lẫn quốc tế về các chính sách nghiêm ngặt đối với di dân, trong đó có việc gửi người tị nạn sang các trại ở Papua Tân Guinea và Nauru, nơi những người này phải bị cầm giữ trong khoảng thời gian dài.
Video

Video Tàu hải quân Australia đưa người tị nạn Việt Nam về nước

Một nhóm người Việt Nam bị chặn bắt trên đường vượt biển sang Australia tìm đường tị nạn đang bị tàu hải quân Australia trao trả về nước.
Video

Video Mỹ, Nhật, Hàn lo ngại về hành động của TQ ở vùng biển tranh chấp

Các nhà ngoại giao của Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc hôm thứ Năm đã nhắc lại mối lo ngại của mình về những hành động của Trung Quốc khẳng định chủ quyền ở những vùng biển tranh chấp và hối thúc Bắc Kinh giữ gìn tự do hàng hải ở những thủy lộ quan trọng.
Video

Video Việt Nam phản đối Trung Quốc xây cất ở Biển Đông

Việt Nam phản đối việc Trung Quốc mở rộng xây dựng trên các đảo và bãi đá ở Trường Sa và lên án các hành động đó là ‘phi pháp’ và ‘vô giá trị.’
Video

Video Trung Quốc xây đường băng ở Biển Đông

Các hình ảnh chụp từ vệ tinh gần đây cho thấy Trung Quốc đang xây một đường băng trên một bãi đất vừa khai hoang nằm trong vùng có tranh chấp ở Biển Đông và có thể đang lên kế hoạch xây thêm một đường băng khác nữa.
Video

Video TT Philippines sẽ thúc đẩy Quy tắc Ứng xử Biển Đông ở diễn đàn ASEAN

Tổng thống Philippines Benigno Aquino hôm thứ Sáu cho biết ông sẽ thúc đẩy việc thông qua Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông khi ông tham dự cuộc họp của khối ASEAN tại Malaysia vào ngày 26 và 27.