Thứ năm, 31/07/2014
Xem

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Đọc cái đọc của người khác

x
Nhớ, nhà văn Nguyễn Mộng Giác – lúc còn sống, dĩ nhiên – có lần kể, thỉnh thoảng bước vào khu sách tiếng Việt ở các thư viện cộng đồng ở California, cầm các cuốn sách của chính ông, lần giở từng trang, từng trang, ông vô cùng cảm động khi thấy các ghi chú ngoài lề của một số độc giả nào đó. Người thì khen. Người thì chê. Lời khen và chê có lúc đúng, có lúc sai; có khi sâu sắc, có khi hời hợt, thậm chí, ngô nghê. Nhưng dù thế nào đi nữa, ông cũng thấy vui; niềm vui của một tác giả được nhìn thấy phản ứng và hồi âm từ người đọc. Những người đọc xa lạ. Và hoàn toàn vô danh.
 
Tôi hiểu tâm trạng ấy. Nhà văn vốn cô đơn. Trong giới nghệ sĩ, không chừng đó là hạng người cô đơn nhất. Các nhạc sĩ và ca sĩ có thể tiếp xúc trực tiếp với quần chúng, có thể thấy bằng mắt và nghe bằng tai những sự đồng cảm cũng như sự ngưỡng mộ của quần chúng trong các cuộc biểu diễn. Họa sĩ và điêu khắc gia cũng có thể thấy người khác đang say sưa chiêm ngưỡng tác phẩm của mình. Trong những người cầm bút, nhà thơ cũng có thể nhìn thấy cảm giác ngây ngất của độc giả khi nghe mình đọc thơ. Còn nhà văn, những người viết văn xuôi, ngược lại, không thể chứng kiến những cảnh ấy. Sách, dày quá, không thể đọc trực tiếp cho người khác nghe được. Người ta chỉ đọc một mình, khuất hẳn ngoài tầm mắt của tác giả. Ngay cả vợ/chồng, con cái hay anh chị em, sống ngay trong nhà, khi đọc tiểu thuyết, cũng không muốn có ai, nhất là tác giả, ngồi bên cạnh quan sát.
 
Thành ra, nhà văn, dù có nhiều độc giả đến mấy, vẫn không bao giờ chứng kiến được cảnh độc giả đọc văn của mình; vẫn luôn luôn day dứt tự hỏi: Không hiểu độc giả có nhận ra những hậu ý của mình ở từ này hay chi tiết nọ không; có xúc động ở cái chỗ mình bỏ hết tâm huyết để viết không; có thấy nó hay hay không? Vân vân.
 
Xin lưu ý: Bây giờ, với internet, người ta có thể thấy phản hồi của độc giả có khi gần như ngay tức khắc. Người ta có thể biết độc giả nghĩ gì về bài viết của mình. Nhưng “ngày xưa” – thật ra, chỉ mới cách đây trên mười năm thôi – thì lại khác. Đó là điều gần như người ta không thể tưởng tượng được. Bởi vậy, sự tò mò trước phản ứng của người đọc lúc nào cũng lơ lửng; có khi biến thành một cảm giác khắc khoải.
 
Là nhà phê bình, tôi cũng hay tò mò về phản ứng của người đọc. Không phải với văn của tôi. Mà với văn thơ của người khác. Đọc một tác phẩm nào đó, từ một bài thơ đến một truyện ngắn, một cuốn tiểu thuyết, một bài tùy bút hay một tiểu luận, thấy tâm đắc, có lúc tôi cũng tò mò tự hỏi: người khác có thấy những gì mình thấy không nhỉ? Chính vì vậy, tôi rất thường đọc các bài phê bình của người khác, từ đồng nghiệp đến những cây bút tài tử. Nhưng với những người đọc bình thường, hàng triệu người đọc thầm lặng khác, thì sao? Muốn biết, nhưng tôi không có cách gì biết được.
 
Chính ở Thư khố của Trung tâm Việt Nam thuộc trường Texas Tech University, tôi phát hiện một điều thú vị.
 
Có ngày, tôi dành thì giờ, từ sáng đến tối, để đọc toàn bộ các số báo Văn Nghệ ở Hà Nội từ năm 1963 đến 1975. Tôi đã đọc báo Văn Nghệ từ năm 1948 đến 1954, thời kháng chiến chống Pháp, sau này được in lại thành hai tập dày. Tôi cũng đã đọc khá đầy đủ và thường xuyên báo Văn Nghệ từ 1975 đến nay (tuy càng về sau càng thưa thớt vì không thấy có nhu cầu và hứng thú nữa). Còn báo Văn Nghệ ở miền Bắc trước năm 1975 thì, thú thực, tôi chỉ được đọc rải rác, một cách tình cờ, khá hiếm hoi. Tôi muốn đọc lại để hình dung ra cái không khí văn học ở miền Bắc thời chiến tranh. Vậy thôi.
 
Báo Văn Nghệ, cơ quan ngôn luận chính thức của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật, và sau đó, của Hội nhà văn, thật ra, chỉ hay và đáng đọc một thời kỳ ngắn, rất ngắn, lúc Nguyên Ngọc làm Tổng biên tập, giai đoạn đổi mới, khoảng nửa sau thập niên 1980. Trước và sau đó, nó rất nghèo nàn, khô cứng. Đọc, vì nhu cầu nghiên cứu chứ không phải vì để thưởng thức.
 
Tôi đọc từng số, từng số. Chủ yếu là liếc qua. Lâu lâu mới dừng lại, đọc kỹ một số bài mà mình thấy thích thích và nghĩ là cần ghi chú làm tài liệu. Đây là những tờ báo cũ, có lẽ đã được một số người đọc, thỉnh thoảng có một số dấu gạch hoặc ghi chú ngoài lề. Những dấu gạch và ghi chú ấy khiến tôi ngạc nhiên. Chúng rất lạ.
 
Trước hết, về ghi chú. Tất cả đều viết bằng một trong hai thứ tiếng: tiếng Anh và chữ Tàu. Và đều có một nghĩa: Dịch. Tôi đoán là ai đó ghi như thế để nhớ hoặc để yêu cầu người khác dịch sang tiếng Anh hoặc tiếng Hoa. Về tiếng Anh: rất dễ hiểu. Nên nhớ hầu hết các tài liệu trong Thư khố của Trung Tâm Việt Nam, nhất là các tài liệu trước năm 1975, chủ yếu là do các cơ quan tình báo của Mỹ lưu giữ. Nên việc các tài liệu ấy được dịch sang tiếng Anh là điều tự nhiên. Nhưng còn tiếng Hoa? Thú thực, tôi không thể nào hiểu được.
 
Các gạch ghi dấu dưới các hàng chữ cũng lạ.
 
Bình thường, đọc sách báo, bao giờ tôi cũng có một cây bút đỏ bên cạnh. Để đánh dấu những chỗ mình chú ý muốn đọc lại hay nghĩ là có thể sử dụng đâu đó, sau này.
Những chỗ tôi đánh dấu thường thuộc một trong ba trường hợp: một, hay về nghệ thuật; hai, hay về tư tưởng; và ba, có một chi tiết nào đó, chưa chắc đã hay nhưng có thể cần dùng, nhất là về phương diện tư liệu. Nhằm chứng minh cho một luận điểm nào đó.
 
Các dấu gạch trên các tờ báo Văn Nghệ ở đây lại khác. Thứ nhất, chúng không bao giờ xuất hiện trong các bài thơ hay truyện ngắn, những tác phẩm thuần túy văn học. Thứ hai, hầu như chúng chỉ xuất hiện ở hai loại bài viết chính: tin tức và ký sự. Thứ ba, ở các bài viết ấy, các dấu gạch không nhằm ghi nhận những câu văn đắc ý. Mà chủ yếu ở các chi tiết thật lắt nhắt, chả dính dáng gì đến nghệ thuật cả.
 
Ví dụ, trong bài ký “Mai Châu” của Ngô Ngọc Bội đăng trên Văn Nghệ số 9 ra ngày 1.3.1973, người ta gạch dưới các chi tiết, như: “Đây là mỏm đá đồi A1”; “Hệ thống thủy lợi suối Mùn của Mai Châu… chảy dọc theo đường 15”; “Từ đường số 6 lên tới Suối Nánh phải trèo mất hai tiếng đường dốc”; “đồng chí Tiến, người Suối Nanh, là huyện ủy viên huyện Mai Châu”; “Mỗi năm Suối Nánh phá 150 héc-ta rừng. Cho tới nay, đã phải đi phá xa tới 18 cây số. Lấn cả sang đất Mộc Châu.”
 
Hoặc trong bài ký “Câu chuyện về một người thương binh hỏng mắt” (tên Nhuận) của Trần Lê Văn đăng trên báo Văn Nghệ số 28 ra ngày 26.7.1973, người ta gạch dưới những chi tiết như: “Nhuận đã bước vào một tổ chức lớn là Sở quân giới Quân khu III và IV cung cấp võ khí cho những chiến dịch lớn”; “Xưởng công binh đầu não của Quân khu đang ở rừng Yên Sơn, vừa phân tán vừa sản xuất”; “Nhuận tỉnh dậy ở bệnh viện K.34”; “Nhuận lưu luyến nhất khi phải từ giã K.34 để chuyển sang bệnh viện Đ.T.7”; v.v.
 
Rõ ràng những người đọc các số báo Văn Nghệ này không hề có ý định thưởng ngoạn văn chương hay nghệ thuật. Họ đọc chủ yếu là để tìm kiếm các chi tiết có thể phục vụ cho nhu cầu tình báo của họ: đơn vị nào làm gì, ở đâu, bao gồm những ai? Hết.
 
Tôi đọc khá nhiều. Và tiếp xúc với độc giả cũng khá nhiều, qua các cuộc chuyện trò riêng tư hoặc các buổi hội thảo về văn học, đây đó. Nhưng chưa bao giờ tôi tưởng tượng đến một cách đọc báo văn nghệ hay tác phẩm văn học kiểu như thế.
 
Mà dĩ nhiên không phải chỉ có các nhân viên tình báo của Mỹ (và, có thể, của một nước nào khác, qua các ghi chú viết bằng tiếng Tàu). Có lẽ công an của Việt Nam cũng đọc báo và sách văn nghệ kiểu như thế.
 
Lại nhớ, những lần tôi về Việt Nam trước đây. Hầu như lần nào cũng được công an “mời” làm việc. Câu chuyện thường lịch sự và nhẹ nhàng. Họ hỏi nhiều điều, nhưng tập trung nhiều nhất là về tờ Việt do tôi làm chủ biên và tờ báo mạng Tiền Vệ do tôi và Hoàng Ngọc-Tuấn chủ trương. Họ không hỏi về sáng tác. Họ không bàn về quan điểm nghệ thuật. Họ chỉ thắc mắc: Có ai tài trợ cho các hoạt động của chúng tôi hay không? Khi tôi trả lời: Không; tuyệt đối không; tất cả nguồn tài chính để điều hành từ báo in đến báo mạng đều do anh em chúng tôi tự bỏ tiền túi ra làm, họ im lặng. Rồi, sau đó, họ lại hỏi lại. Vẫn y cái câu hỏi ấy.
 
Điều họ muốn tìm không phải thơ văn hay lý thuyết về văn học. Họ chỉ muốn bắt quả
 
tang một bàn tay của CIA.
 
Như các nhân viên CIA đã từng đọc báo của họ.
 
* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Listener 1
19.12.2012 21:11
Đọc bài này của TS Quốc mấy bữa nay rồi, định không viết comment cho bài này, dù tôi có một kỷ niệm rất cay đắng với Lubbock, nhưng không muốn nói ra. Nhưng hôm nay thấy Trung Quân gợi hứng, xin kể ra cho bà con nghe cho vui để làm ....”quà Giáng Sinh”. Tôi không ngờ cái ông TS Quốc này lại lặn lội đến cái xứ xa xôi, khỉ ho cò gáy của nước Mỹ này để nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam. Tôi đã đến vùng này trước ông khá lâu, khoảng 2004, nhưng không phải để nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam, vì tôi là một nhà kinh doanh, đi khắp thế giới, nhưng chỉ đến những nơi nào có mùi....tiền! Vã tôi cũng không biết là tại Lubbock có cái viện bảo tàng nhỏ xíu này. Trái lại, tôi có dịp làm business với một....cựu chiến vinh Việt Nam, một Vietnam veteran nguời trước kia là thủy quân lục chiến Hoa Kỳ tại Việt Nam và vào năm 2004 đang có một công ty chuyên cung cấp những thứ hàng tôi cần mua. Tôi cùng một nhà kinh doanh người Mỹ gốc Do Thái, một giống dân rất giỏi về kinh doanh, cùng nhau mua hàng từ công ty của người cựu chiến binh này. Hợp đồng đòi hỏi chúng tôi phải đặt cọc 30,000 đô la Mỹ nên người bạn Do Thái do dự, muốn rút lui. Mà dân Do Thái quả thực rất thận trọng, tính toán rất kỹ trong làm ăn, ít chấp nhận rủi ro. Tôi cũng thuộc loại thận trọng vì đã quá rành thị trường quốc tế và những rủi ro trong buôn bán. Nhưng khi biết đối tác là một cựu chiến binh Việt Nam, nhất là lại là một cựu thủy quân lục chiến, một binh chủng tôi luôn luôn ngưỡng mộ, tôi đâm ra có cảm tình rõ rệt. Tôi nghĩ đến những hy sinh xương máu mà các binh sĩ Hoa Kỳ đã đổ ra cho Việt Nam và sự đối xử lạnh nhạt, thậm chí tệ bạc, nhiều khi khinh bỉ, hắt hủi mà xã hội Mỹ dành cho họ sau chiến tranh, mà cảm thấy thương. Tôi quyết định tin tưởng người đồng minh cũ, và bỏ ra toàn bộ số tiền đặt cọc, mặc dù người đồng sự DoThái tỏ ý lo ngại (lẽ ra anh ta phải phụ trách ½). Thận trọng hơn, anh ta nhắc rằng nếu có việc gì thì công ty của anh ta sẽ không chia phần thiệt hại. Phần thì vì thương người cựu chiến binh, phần thì nghĩ chịu nhiều rủi ro hơn thì phần chủ động nhiều hơn, quyền lãnh đạo cái project này thuộc về mình nhiều hơn – lẽ đương nhiên trong business, “high risk, high return” nên tôi cương quyết tiến hành, sau khi đã xem xét kỹ một lần nữa và xem hàng hóa rõ ràng, không có gì phải nghi ngờ. Tôi cũng đã từng làm cho những công ty lớn, nổi tiếng thận trọng và phụ trách luôn cả khâu giải quyết khiếu nại trong thương mại quốc tế kia mà, kinh nghiệm tràn trề!

bởi: Listener 2
19.12.2012 01:21
Câu chuyện dài nhưng xin rút lại – kết quả thảm bại 100%! Tôi mất toi 30,000 đô vì người cựu chiến binh thất bại. Để giải quyết, anh ta thành thật cho tôi xem toàn bộ hồ sơ mua bán của anh ta tại Lubbock, Texas và tôi hiểu rằng anh ta không có ý lừa mình, nhưng do anh ta....vỡ nợ do thiếu kinh nghiệm. Ôi, một cựu chiến binh từ chiến tranh trở về đời sống dân sự không ngờ lại gian lao đến thế. Thấy tôi thiệt hại khi cùng làm ăn với anh ta và cũng cảm thấy hối hận do đã không thể giúp tôi tránh được rũi ro này, người đồng sự Do Thái đề nghị kiện anh ta trước tòa án Mỹ, nhưng sau khi tính toán thiệt hơn – thời gian theo đuổi vụ kiện, tiền luật sư và viễn cảnh không thu được đồng nào của anh chàng đã “broke” này, tôi kết luận với anh bạn Do Thái, “OK, tao cho mầy toàn bộ số tiền đó nếu mày đòi lại được. Nhưng tao cảnh báo mày là cái thời gian và công sức mày dùng vào việc theo đuổi vụ kiện này, dù có thắng và đòi lại được đôi chút, thì cũng chưa chắc đủ trả cho mấy tay luật sư và tiền công hầu tòa!” Chắc thấy tôi có lý nên hắn cũng im luôn. Và cả hai chúng tôi từ đó đều “nhất trí” (từ cộng sản) rằng một khi đã làm business là phải chắc chắn không có vấn đề, mà nếu để xảy ra vấn đề thì nên cho nó đi là xong, khỏi phiền toái. Chính vì vậy mà từ sau đó anh bạn Do Thái....không bao giờ cho tôi....thiếu tiền của anh ta! Còn riêng tôi cũng thế, rất sợ phải bán....chịu hoặc cho mượn tiền, nhưng rồi chứng nào vẫn tật ấy, lại một khách hàng, hoặc một người đồng hương kêu cứu....và tôi lại bị dính. Ôi, tôi mong có được cái đầu và trái tim của người Do Thái! TS Quốc chắc có lợi (về mặt nghiên cứu) khi đến Lubbock, riêng tôi, mỗi lần nhớ đến Lubbock thì cái kỹ niệm cay đắng nhưng cũng khá buồn cười đó lại đến với tôi và cho đến nay, tôi chưa bao giờ nghĩ đến Lubbock nữa cho đến khi tôi đọc bài này trên Blog của TS Quốc và giật mình “ té ra mỗi đứa đến nơi này vì một mục đích khác nhau nên kết quả và kỹ niệm cũng khác nhau, nhưng có lẽ nếu có điểm nào chung, thì đó chính là...cuộc chiến tranh Việt Nam!” Ôi, gần 40 năm rồi mà không ngờ mỗi người chúng ta lại vô tình cùng chia sẻ một điểm chung!”

bởi: Bm từ: USA
18.12.2012 03:28
Đã đọc Anatole France, Alphonse Daudet, thì thế nào cũng gặp " Il est dans la nature humaine de penser sagement et d'agir d'une façon absurde. » và " "Rencontrer des hommes célèbres, il n'en faut pas plus pour enflammer l'ambition.",thì đương nhiên là tay cừ khôi mà sao viết lách lai giống kiểu " bête à manger du foin" với lối '"TQ cũng chẳng sợ Mỹ nhưng họ còn biết e dè trước Mỹ còn ngoài ra mấy nước khác họ sẽ bộp tay cú đầu thẳng cánh không cần nói năng'.

bởi: Chị Ba
17.12.2012 20:57
Ông Quốc thiệt là người vui tính.

Nhà nước VN muốn bắt ai là họ bắt, đâu cần bằng chứng? Họ có sẵn những luật khống hình sự từ 78 đến 91. Thêm 92 là "hình phạt bổ sung". Những luật mơ hồ này quàng vào ai là người ấy chết chắc.

Vì nó mơ hồ nên người bắt muốn suy diễn thế nào là quyền của họ.

Dân trong nước như cá nằm trên thớt. Nhà nước buồn tình, phập một cái, đi đoong.

Trời không cứu. Chỉ có dân mới cứu được dân.

bởi: BỐ Th...NHÔ(NPCN)Hoàng Kỳ
17.12.2012 17:45
Nếu thật sự CIA nhúng tay vaò VN,thì ĐCS VN với đạo đức "đô-na",Tham nhũng sâu mọt,mua quan bán chức,mọi thứ đều quy bằng Đô-la cả,thì 10 caí Đảng ta cũng ra nghĩa địa,hoặc CĐ ta cũng bưu đầu,sứt trán.Nhưng họ vẫn ngồi đâu đó suốt mấy chục năm sau khi Đảng ta "Xuống Núi".Bởi lẽ Đảng ta biết rõ,bọn tình báo Hoa Nam cũng rõ.Cho nên Đảng ta tuy ko truy tầm được CIA,nhưng caí mũ CIA thì Đảng ta có dư để "Chụp Mũ".

bởi: Vietnammenyeu từ: Canada
17.12.2012 14:32
Từ lúc cắp sách đến trường tới giờ mỗi khi đọc bất kỵ bài viết nào là cũng để thoả mãn nhu cầu kiến thức muốn tìm hiểu, muốn biết và cũng để thưởng thức những áng văn hay của người viết. Bây giờ nhờ Internet ai cũng có thể tìm đọc miễn phí các tác phẩm nổi tiếng của Anatole France, Thanh Tịnh, Alphonse Daudet, Khái Hưng... mà thời còn đi học làm gì có tiền mua, chỉ học được những đoạn trích dẫn của các sách giáo khoa. Độc giả không thể chú thích trên mạng được, chỉ những sách trong thư viện qua tay hằng ngàn độc giả mới thấy một số độc giả chú thích bên lề vì không phải ai đọc cũng chú thích hết. Không biết có tình báo nào chú thích ngoài lề không nhưng nếu làm tình báo mà thắc mắc chú thích để đặt nghi vấn thì ai biết hơn họ mà trả lời. Có lẽ những chú thích chỉ là do những độc giả có khi thấy hay quá có khi thấy dở quá có khi kinh ngạc quá, có khi đoán được các nhân vật trong câu chuyện làm như thế để nhằm mục đích gì mà tác giả cũng không thể xác nhận...nên độc giả bật lên thành tiếng. Có lần đọc sách của nhà văn Nguyễn Khắc Ngữ, lâu lắm rồi tôi không còn nhớ tựa sách, nhưng khi tác giả viết về lúc Hà Nội chấp nhận hoà đàm 4 bên với Mỹ tại Paris thì có 1 chú thích mà tôi rất bất ngờ vì không nghĩ trước, lời chú thích rất gọn: "Để làm thịt!". Vậy thì độc giả cũng thích đọc chú thích của các độc giả khác lắm chứ không riêng gì tác giả vì có những chú thích thật ý nghĩa, ý vị, độc đáo tuy rất ngắn.

bởi: Trung Quân từ: USA
17.12.2012 10:24
@GS Quốc: "Đọc cái đọc của người khác" thật thú vị. Những phản hồi (comments) trên diễn đàn này... có bạn viết đọc rất thú vị, có bạn viết đọc thêm bực mình, có bạn "chửi" một vài chữ!!! Có khi chỉ thấy tên nick thôi là bỏ qua...

Tôi "vào" VOA xem cô Trà Mi hôm nay có tin gì nóng, tin gì lạ, tin gì hay... vào Blog của GS Quốc, của bác Bùi...rồi đi tìm Hoàng Kỳ, BSN, Bm, Nhô HK, CBD, Listener, Người câu cá Yarra, Thiếu Jia... viết gì... đọc trước. Cũng xem ai đó phản hồi mình? Rất thú vị... "đọc cái đọc của người khác" đấy.

Trở lại chuyện GS Quốc đọc sách ở "Thư khố" Lubbock: Sách "thu gom" từ chiến trường năm xưa ở Việt nam. Người đọc ghi gì... mình "đọc" được độc giả trước có ý kiến (phản hồi) gì... có lẽ cũng thú vị, nhưng chắc không bằng đọc ngay trên blog này GS Quốc nhỉ?

Xin hỏi: GS đọc những comments của ai đó phản "phản hồi", GS cảm thấy thế nào?



Trả lời

bởi: Thiếu Jia
20.12.2012 03:16
Bác Quân ơi, chính vì bị được bác....quan tâm nên em càng ngại viết, cũng như lúc còn trai tơ ra đường, đi đứng đang bình thường mà lại gặp cô nào xinh xinh, sang sang đi ngược chiều là em cuống không dám nhìn, chân đi cứ đá vào nhau, lắm lúc giả vờ quay vào tủ kính nhìn phản chiếu. Có lần còn bị chị bán hàng cong cớn " Có mua gì không mà dòm láo liên thế! ". Nói vậy thôi, chứ thật ra em cũng không biết viết gì, đôi lúc không cầm lòng thì đột xuất....trêu băng đảng vài câu cho hả dạ. Em hay đùa, nhưng thật ra hoàn cảnh đất nước này, nỗi lòng ai cũng trong héo ngoài tươi thôi bác ơi. Đoảng như em mà nhiều lúc cũng còn phải khóc cười theo vận nước ! Mai này giữa đường phố VN mà vài người gặp nhau hàn huyên, tự giới thiệu "Tôi là Nhô", "Tôi là Thiên Tử", "Tôi là Trung Quân", "Em là Thiếu Jia, còn đây là chị ...Huyền" rồi cùng cười ha hả, rủ nhau đi dự lễ chào quốc kỳ thống nhất, ở công trường....ngày xưa có tên là Ba Đình , thích bác nhỉ. Đương nhiên ngày chủ quyền thuộc về toàn dân được in đậm trong điều 4 HP , hàng triệu người vui , chỉ vài vạn người buồn là phải thích quá ấy chứ. (Chả biết hồi âm có bay đi không nhưng viết cho phải phép )
Trả lời

bởi: Thiếu Jia
17.12.2012 23:21
Vô tình đọc mà hụt hẫng, giật mình không ngờ em mà cũng.....bị bác Quân theo dõi. Về phần em, thì ước gì "sợc" được thùng rác của diễn đàn để moi lại những ý kiến của...chính em, kiểm tra xem những gì sai quấy, tẩy xóa, khi cần thì bản cũ soạn lại để góp thêm tiếng thét.....thức tỉnh bạn bè đừng dẵm vào khu đèn đỏ XHCN.
Trả lời

bởi: Vô danh
22.12.2012 14:28
Bác Trung Quân,em hồi âm lâu rồi nhưng...chắc còn khuya mới tới:) Cám ơn bác. Thiếu Jia
Trả lời

bởi: Trung Quân từ: USA
18.12.2012 20:36
@ Thiếu Jia: Sao lại nói "bị bác Quân theo dõi"! Vậy là người anh em mình sợ CA khám máy đột xuất rồi! Chứ lưu lại comments mình viết để khi nào rảnh "ta lại đọc ta" cũng hay hay. Văn phong của bạn dí dỏm... nhẹ nhàng... lại thâm thúy. Đó là lý do tôi "theo dõi" bạn. Có khi "đáng lẽ" Thiếu Jia góp ý kiến vào bài này hay biết mấy... chẳng thấy! Lại đoán chắc "chú bé" bị bố sai đi mua rượu rồi! Chúc Mùa Noel và Tết vui vẻ...
Trả lời

bởi: bình sọ não từ: hn
17.12.2012 22:58
Tôi thỉnh thoảng tạt qua blog kí gửi trên VOA,nhiều nhất (độ dăm lần) vào ông Quốc,ông Bùi Tín.Các blog khác như của Trần vinh Dự ..
Tôi có cảm tình với ông Dự , với cái nhìn đa chiều,sắc nét về bức tranh kinh tế , nhất là ở VN .Tôi nghĩ chắc các nhà kinh tế Vn không thể bỏ qua những phân tích của ổng...
Ông Bùi Tín mỗi lần vào là "lộn ruột", dù có cái ổng phân tích nghe có vẻ lọt tai, nhưng nếu cũng bài đó mà của bác Quân,BTN hay Bm thì BSN lại ..chẳng phảng ứng gì.Tốt nhất nghe lời BTN , kệ ổng múa môi, không vào, không nghe, không thấy, không biết...
Vào log ông Quốc không phải để đọc những bài ổng viết. Thật thế,BSN vào cũng như bác Quân, BSN tìm đọc những "tác giả " viết trên log này,cũng y chang như bác Quân thích tìm tòi, dù có hơi "đau tai" bác Quân hỉ..
Dù sao thì trên log ông Quốc, toàn những lời lẽ tán đồng cũng mất ...thiêng . Cũng phải có những ý kiến khó nghe của những người như BSN , log ông Quốc mới sôi nổi,bớt tẻ nhạt,đa chiều và xôm tụ....Chẳng hiểu ông Tiến sĩ Quốc có khoái nghe không ?Ít nhất cũng có vài comments không khoái.Kệ thôi, diễn đàn dân chủ mà...
Trả lời

bởi: Thái từ: Úc
17.12.2012 21:44
Bác Trung Quân đọc Nhô HK làm chi cho thêm bực mình. Hắn ta ăn nói hồ đồ, huyên hoang khoác lác chẳng giống ai. Hắn tưởng hắn là Việt kiều Mỹ là nhất thiên hạ. Kiến thức theo kiểu ếch ngồi đáy giếng nhưng cứ nghĩ mình là biết nhiều. Thật đáng xấu hổ cho hắn.
Trả lời

bởi: Trung Quân từ: USA
18.12.2012 09:36
Hello Aussie, Gần Noel mà Úc nong nóng... nhỉ? Merry Christmas all Aussies. Uh đọc cái đọc của Nhô đôi khi bực mình thật, nhưng Nhô ta viết công phu, cái công phu gom lại qua tài liệu (Nhô khai báo thế). Đọc Nhô như ăn mía: Khúc nào sâu, bỏ đi. Khúc nào ngon mình ăn... mía sâu là mía ngọt. GS Quốc có cái tựa bài "Đọc cái đọc của người khác" thật triết lý!
Trả lời

bởi: Vô Danh từ: Hà Nội
17.12.2012 22:36
Bạn Thái tưởng Nhô là Việt Kiều Mỹ sao ??? Bé cái lầm !!!

Blog

Cái sảy nảy cái ung là vậy

Ngày 20 tháng 7 năm nay đánh dấu vừa tròn 60 năm ngày ký kết Hiệp định Genève đình chỉ chiến sự ở Việt Nam, Lào và Campuchia
Thêm

Giáo dục Việt Nam: phi lợi nhuận hay vì lợi nhuận?

Gần đây, câu chuyện giáo dục phi lợi nhuận hay vì lợi nhuận ở Việt Nam trở nên sôi động
Thêm

Việt Nam cần làm gì?

TQ đã rút giàn khoan HD-981 trước kỳ hạn. Có nhiều giả thuyết được đưa ra để giải thích quyết định của họ...
Thêm

Nạn bè phái và chủ nghĩa tư bản thân hữu trong giáo dục: Cuộc chơi bảo kê

Nhưng điều mà EMG không ngờ tới, cũng không kiểm soát được, là việc Cambridge không còn tin tưởng ở uy tín của EMG
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Từ thư của Huỳnh Tấn Mẫm đến thư ngỏ của 61 Ðảng viên CS, chỉ là sự phản tỉnh nửa vời

Công luận trong và ngoài nước đang quan tâm bàn tán về một Thư ngỏ của 61 đảng viên CS từng giữ các chức vụ cao cấp trong bộ máy của Ðảng và Nhà nước Việt Nam
Thêm

Việt Nam nên sớm khởi kiện Trung Quốc ra trước Tòa án Quốc tế

Việt Nam có đầy đủ hồ sơ, tài liệu lịch sử về chủ quyền, việc khởi kiện TQ ra trước Tòa án Quốc tế sẽ giúp cho VN chiếm được nhiều lợi thế
Thêm

Thư ngỏ gửi Quốc hội Hoa Kỳ và Chính phủ Việt Nam

Tôi là một nhà báo, nhà văn, viết kịch và nhà nghiên cứu độc lập chuyên nghiệp từ những năm 1990
Thêm

Huỳnh Tấn Mẫm, đảng viên cộng sản phản tỉnh muộn màng

Tôi thành tâm mong Huỳnh Tấn Mẫm sẽ có thêm nghị lực, quyết tâm để có được những hành động tiếp theo trong những ngày tới
Thêm

Formosa Hà Tĩnh đã trở thành đặc khu của Trung Quốc?

Trong khi dư luận trong và ngoài nước xôn xao và phản ứng mạnh mẽ trước sự kiện Cty Formosa Hà Tĩnh gửi công văn cho Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Nga hứa bảo vệ ngân hàng mình tránh chế tài mới của Mỹi
X
31.07.2014
Tin tức: http://www.voatiengviet.com, http://www.facebook.com/VOATiengViet Ngân hàng Trung ương của Nga hứa sẽ hỗ trợ những tổ chức tài chính bị ảnh hưởng bởi lệnh trừng phạt mới do Mỹ và Liên minh châu Âu áp đặt. Ngân hàng hôm thứ Tư 30/7 hứa sẽ 'có biện pháp đầy đủ' để hỗ trợ các tổ chức bị ảnh hưởng bởi những biện pháp trừng phạt nhắm vào Nga vì hỗ trợ quân nổi dậy ở miền đông Ukraine. Xem thêm: http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo Nếu không vào được VOA dù đã đổi DNS, xin các bạn hãy vào vn3000.com để vượt tường lửa vào VOA hay các trang bị chặn khác như Facebook!
Video

Video Nga hứa bảo vệ ngân hàng mình tránh chế tài mới của Mỹ

Trung ương của Nga hứa sẽ hỗ trợ những tổ chức tài chính bị ảnh hưởng bởi lệnh trừng phạt mới do Mỹ và Liên minh châu Âu áp đặt
Video

Video Dân biểu Mỹ gửi thư lên Tổng thống phản đối TPP cho VN

Hàng chục dân biểu thuộc lưỡng đảng trong Hạ Viện Hoa Kỳ ngày 29/7 gửi thư cho Tổng thống Barack Obama không đồng ý cho Việt Nam gia nhập TPP nếu không có những cải thiện nhân quyền cụ thể từ chính phủ Hà Nội
Video

Video Philippines đề nghị ngừng hành động đơn phương ở Biển Đông

Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario kêu gọi tất cả các bên có tranh chấp ở Biển Đông nhất trí ngưng các hành động đơn phương có thể làm gia tăng căng thẳng
Video

Video Bắt đầu phiên tòa thứ hai xét xử thủ lĩnh Khmer Đỏ

Một tòa án được Liên Hiệp Quốc hậu thuẫn bắt đầu phiên xử thứ hai đối với hai thủ lĩnh lớn tuổi nhất còn sống của Khmer Đỏ. Cựu chủ tịch Khieu Samphan và nhà tư tưởng chính Nuon Chea đối diện với các cáo trạng diệt chủng tại phiên tòa bắt đầu hôm thứ Tư 30 tháng 7 ở Phnom Penh
Video

Video Mỹ kêu gọi các nước tranh chấp Biển Đông 'nêu gương tốt'

Hoa Kỳ kêu gọi các nước đang tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông nên tạo ‘thói quen’ hợp tác và cùng nhau xây dựng những tổ chức vững mạnh để giải quyết những tranh cãi hàng hải ‘nguy hiểm’