Thứ hai, 20/05/2013
Xem

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Cưỡng chế ngôn ngữ

x
CỠ CHỮ - +
Ở Việt Nam, mấy năm gần đây, có một chữ khá thịnh hành và thường gây xôn xao dư luận: “cưỡng chế đất đai”. Nhưng việc cưỡng chế ấy không phải chỉ giới hạn ở chuyện đất đai. Từ lâu, chính quyền đã có một hình thức khác: cưỡng chế ngôn ngữ.
Hình thức cưỡng chế ấy có nhiều biểu hiện.

Thứ nhất, nhà cầm quyền cộng sản sử dụng ngôn ngữ như những nhãn hiệu để phạm trù hóa kẻ thù. Ngày xưa, thời kháng chiến chống Pháp, đó là những chữ “thực dân”, “Việt gian”, “địa chủ”, “cường hào” và “tư sản”; sau, thời chiến tranh Nam Bắc, đó là những chữ “đế quốc”, “chủ nghĩa thực dân mới”, “Mỹ ngụy”, “bù nhìn”, “tay sai”, “ác ôn”, “phản quốc” và “phản động”; sau năm 1975, “chủ nghĩa bá quyền”, “chủ nghĩa bành trướng”, “tư sản mại bản”, “tàn dư của chủ nghĩa thực dân” và “phản động”; gần đây, thêm hai khái niệm mới: “diễn tiến hòa bình” và “âm mưu của các thế lực thù địch quốc tế”. Đi đôi với các từ ngữ ấy ấy là vô số các ẩn dụ nhằm phi nhân hóa kẻ thù: “sài lang”, “lang sói”, “ác thú”, “quỷ dữ”, v.v.

Những nhãn hiệu ấy có ba chức năng chính: một, để chụp mũ bất cứ người nào đi ngược lại chủ trương của họ; hai, để phi nhân hóa kẻ thù: kẻ thù tồn tại không phải như những con người mà là như những khái niệm, do đó, việc tiêu diệt kẻ thù không còn nằm trong phạm trù đạo đức thông thường nữa; và ba, để dựng lên những con ngáo ộp hầu một mặt, dù dọa dân chúng; mặt khác, biện minh cho những chính sách cứng rắn, thậm chí, có tính chất khủng bố của họ. Chức năng thứ ba là thuộc tính của mọi chế độ độc tài: Họ luôn luôn cần kẻ thù, cần văn hóa chiến tranh. Nếu không có kẻ thù thì họ thêu dệt ra kẻ thù. Bóng ma của kẻ thù là một cách để vừa tập trung quyền lực vừa đánh lạc hướng dư luận. Đối diện với cái bóng ma đầy đe dọa ấy, dân chúng nói chung dễ dàng gác bỏ mọi sự hoài nghi hay ý hướng phản kháng.

Thứ hai, đặc biệt suốt cả hai cuộc chiến tranh, 1946-54 và 1954-75, là quân sự hóa các hoạt động ngôn ngữ trong đời thường. Văn học nghệ thuật biến thành hoặc “chiến trường” hoặc “mặt trận” hoặc “trận tuyến”; tác phẩm là “vũ khí”; viết lách là “tiến công”; “nhà thơ cũng phải biết xung phong”; “viết bài thơ trên báng súng”; “vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến lũy / bên những dũng sĩ diệt xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi”; giới cầm bút biến thành “đội ngũ”, hình thành nên cái gọi là “đội quân văn nghệ” hay “lực lượng sáng tác”, ở đó mọi người đều là những “chiến sĩ cầm bút” và đều tuân theo một “cương lĩnh chiến đấu” và cùng nhau “hiệp đồng chiến đấu”. Thơ trào phúng được xem là một “binh chủng đặc biệt” trong khi các bài ký sự hôi hổi sức nóng của đời sống thực được xem là một “mũi xung kích” hoặc “mũi nhọn tiến công” của nền văn học mới. Một nhà thơ hay một nhà văn trung thành với một vùng sáng tác nào đó thì được gọi là “bám trụ”; đi tiên phong trong một lãnh vực nào đó thì biến thành “ngọn cờ”; tập trung vào việc đả kích địch thì được ví với việc “nổ súng”; thường xuyên phê phán địch thì được biểu dương là “nắm thắt lưng địch mà đánh”. Trong thơ, có những “bài thơ rực lửa chiến đấu”; trong âm nhạc, có “tiếng hát át tiếng bom”.

Vượt ra ngoài phạm vi văn học, ở các lãnh vực khác, cũng thế. Một đám đông, dù chẳng liên quan gì đến quân sự, cũng được gọi là “đội quân”: “đội quân thất nghiệp”. Làm quang đất đai thì gọi là “giải phóng mặt bằng”. Một chương trình có nhiều người tham gia và được nhà nước cổ vũ thì được gọi là “chiến dịch” (ví dụ: “chiến dịch làm sạch đường phố”). Ngày mở đầu của những chiến dịch như vậy thường được gọi là “ra quân” (“Hà Nội ra quân chống ùn tắc giao thông”). Trấn giữ một địa điểm nào đó để làm nhiệm vụ, cho dù chỉ là nhiệm vụ phòng chống lũ lụt, cũng được gọi là “đóng chốt” hay “trực chiến” (“Chính quyền, các cơ quan chủ quản đã cử người đóng chốt, trực chiến tại những địa điểm nhiều nguy cơ lũ tràn về”) (1). Cách thức ăn uống đặc biệt cho một loại người nào đó trở thành “chế độ” ăn uống. Tự mình dằn vặt suy nghĩ để đi đến một quyết định quan trọng nào đó thì được gọi là “đấu tranh tư tưởng”. Tố Hữu có hai câu thơ tả một cánh đồng hợp tác xã ở miền Bắc: “Hãy xem! Đồng ruộng cũng chỉnh tề thế trận / Lúa đứng thẳng hàng quyết tâm năm tấn.” Một nhà thơ nào đó, hình như là Trinh Đường, có câu thơ tả tình yêu: “Tình yêu anh, em ạ, cũng lên nòng.”

Thứ ba là hành chính hóa ngôn ngữ. Ở xã hội nào cũng có lớp từ vựng hành chính riêng. Xưa, có các từ sớ, tấu, chiếu, chỉ, bẩm, báo, trình, với những “quan”, những “cụ”, những “thầy” các loại. Xã hội ngày nay cũng vậy. Cũng có “cán bộ”, có “đồng chí”, có “báo cáo”, có “phương án giải quyết”, có “đăng ký” và “quản lý”, v.v. Chỉ có vấn đề là, khác với các nơi và thời khác, dưới chế độ cộng sản, lớp từ hành chính ấy cứ tràn ra đời sống hàng ngày. Ở mọi nơi. Kể cả những nơi quan hệ giữa người và người không có chút hành chính gì cả.

Cũng có khi đó là chủ trương chung của nhà cầm quyền: Để xây dựng một xã hội mới với những con người mới, và đặc biệt, những quan hệ mới, người ta cổ vũ việc sử dụng lớp từ hành chính trong mọi trường hợp. Bạn bè là “đồng chí” của nhau. Những người “đồng chí” ấy không chuyện trò với nhau: Họ “trao đổi” hoặc “báo cáo” cho nhau, rồi “tự phê” và “phê bình” nhau. Sau những “báo cáo” và những “phê bình” ấy, người ta không cần hiểu rõ: Người ta chỉ cần “quán triệt”. Nếu một người còn hoang mang, người khác sẽ tiếp tục giúp “đả thông tư tưởng”. Con trai và con gái không gặp nhau: họ “phát hiện” ra nhau; họ không yêu nhau: họ có “quan hệ tình cảm” với nhau; họ không làm đám cưới với nhau, họ chỉ “đăng ký kết hôn”. Ngày xưa, chỉ có các nhà tư tưởng mới “tư duy” (Tôi tư duy vậy tôi hiện hữu, “Cogito ergo sum”, Descartes), bây giờ, trong quần chúng, ai cũng “tư duy” nên mặt mày ai cũng “khẩn trương” và cũng đầy “bức xúc”, nhất là khi gặp một “sự cố” gì đó mà người ta chưa có “phương án giải quyết”.

Việc hành chính hóa ngôn ngữ ấy làm xóa mờ ranh giới giữa cái riêng và cái chung, tính chất cá nhân và tính chất tập thể, kích thước xã hội và kích thước chính trị trong đời sống con người. Từ cái nhìn bên ngoài, chúng ta dễ thấy việc hành chính hóa ngôn ngữ ấy là một sự hài hước, thậm chí, lố bịch, do đó, nó trở thành đề tài của các truyện cười nhạo báng chế độ, kiểu nói chuyện với bố mẹ hay anh em bạn bè mà dùng chữ “báo cáo”; xin kết hôn mà dùng những chữ to tát như “đăng ký” hay “quản lý đời em”; hối thúc một người nào đó mà dùng chữ “hãy khẩn trương lên”… Tuy nhiên, từ cái nhìn trong cuộc, với việc phổ cập của lớp từ vựng hành chính trong đời sống hàng ngày như vậy, nhà cầm quyền đã thành công trong việc nhồi sọ quần chúng, biến mọi người thành một thứ công cụ như được đúc ra từ một cái khuôn duy nhất: người ta không còn sự riêng tư và sự độc đáo nữa.

Thứ tư là tạo nên những từ mới hoặc áp đặt lên các từ cũ một nội dung mới hoàn toàn trái ngược hẳn với hiện thực vốn có. Ví dụ cho loại này nhiều vô cùng: thay cho chữ “trại tù”, họ gọi là “trại học tập” hay “trung tâm phục hồi nhân phẩm”; thay cho chữ “nhồi sọ”, họ gọi là “cải tạo tư tưởng”; thay vì gọi thẳng là tịch thu đất đai của địa chủ, họ dùng chữ “cải cách ruộng đất”; thay vì gọi thẳng tịch thu tài sản của người giàu, họ gọi là “đánh tư sản”; thay cho chữ “làm quan”, họ tự xưng là “đầy tớ nhân dân”; thay cho chữ “độc tài”, họ lại gọi là “làm chủ tập thể”; cán bộ đồi trụy, thay vì nói đồi trụy, họ dùng chữ “hủ hóa”; đối với hiện tượng tham nhũng hay thoái hóa của đảng viên, thay vì dùng chữ “nhiều”, họ dùng chữ “không ít” hoặc “một bộ phận”; thay vì thừa nhận thất bại trước các thử thách, họ dùng cách nói “từng bước khắc phục”; thay vì “bắt lính”, họ gọi là “đi nghĩa vụ quân sự”; thay vì nói đánh chiếm Campuchia, họ nói họ đang làm “nghĩa vụ quốc tế”; thay vì nói “bế tắc”, họ dùng chữ “hạn chế tất yếu”; những gì họ thích thì họ gọi là “bản chất” và “khách quan”; những gì không thích thì họ gọi là “hiện tượng” và “chủ quan”.

Gọi như thế, người ta bất chấp cả sự thật. Chủ nghĩa cộng sản đã sụp đổ trên phạm vi toàn thế giới và những mặt trái của nó đã được vạch trần và đã trở thành hiển nhiên với mọi người, họ vẫn tiếp tục gọi nó là “tiến bộ”, là “đỉnh cao”, là “ưu việt” và là “quy luật phát triển” của lịch sử. Không có tự do bầu cử và cũng không có bất cứ một cuộc trưng cầu dân ý nào, người ta vẫn khăng khăng nhân danh “ý nguyện của toàn dân” để duy trì sự độc quyền lãnh đạo của mình. Suy nghĩ cũ mèm mà vẫn cứ ba hoa là “đổi mới tư duy”. Gần đây, họ gọi các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội và Sài Gòn là các cuộc “tụ tập tự phát” của quần chúng; tàu Trung Quốc đâm nát tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam ngoài Biển Đông được gọi là “tàu lạ”; những vấn đề nhà cầm quyền không muốn nghe thì gọi là “nhạy cảm”, v.v.

Có thể nói, với những cách dùng từ hoặc định nghĩa từ ngang ngược như vậy, người ta tiến hành một cách quy mô, kiên trì và có hệ thống một cuộc cưỡng chế trong lãnh vực ngôn ngữ. Hậu quả là nó làm thay đổi hẳn ý nghĩa của rất nhiều từ quen thuộc hoặc làm cho chúng trở thành rỗng tuếch, không còn mang một ý nghĩa gì cả. Những chữ như “cách mạng”, “giải phóng”, “công bằng”, “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền”, “tiến bộ”, “phát triển”, “đỉnh cao trí tuệ”, “làm chủ tập thể”, “quần chúng”, “nhân dân”, thậm chí, cả chữ “yêu nước”… đều nằm trong trường hợp như thế. Ngay cả những chữ đơn giản như “đúng” và “sai”, “thật” và “giả”, “tiến bộ” và “lạc hậu”, “tốt” và “xấu”… cũng không còn nguyên nghĩa của chúng nữa. Trong các cặp đối lập ấy, khái niệm thứ nhất bao giờ cũng được sử dụng cho đảng, hoặc rộng hơn chút, cho “phe ta”; còn khái niệm sau bao giờ cũng thuộc về phe địch. Không có ngoại lệ. Đã là địch thì phải sai, phải giả, phải xấu và phải lạc hậu. “Ta” thì, ngược lại.

Trong cuốn phim tài liệu Chuyện tử tế, Trần Văn Thủy đi hỏi ý nghĩa hai chữ “tử tế” và “vĩ đại”, hầu như ai cũng lúng túng. Bây giờ thử hỏi những người Việt Nam bình thường những từ như “tình hữu nghị” hay “láng giềng tốt” trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc thực sự có nghĩa là gì, hẳn ai cũng thấy hoang mang. Khi những người yêu nước, vì công phẫn trước những thái độ uy hiếp ngang ngược và trắng trợn của Trung Quốc xuống đường biểu tình, bị chính quyền, cũng nhân danh lòng yêu nước, trấn áp, đánh đập, bắt bớ, sỉ nhục và bị xem như một “thế lực thù địch”, người ta không còn thấy đâu là ranh giới giữa yêu nước và bán nước nữa. Bài thơ “Lẫn lộn lung tung” của Bùi Giáng, làm trước năm 1975, có giá trị như một sự tiên tri:

Tôi gọi Mỹ Tho là Mỹ Thỏ
Mỹ Thọ muôn đời là Lục Tỉnh hôm nay
Tôi gọi Sóc Trăng là Sóc Trắng
Gọi người sương phụ gái thơ ngây.
 
***
Chú thích:

1. Ví dụ này và ví dụ trên được dẫn lại từ bài “Dấu vết chiến tranh trong tiếng Việt” của Nguyễn Đức Dân trên báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 2.9.2012

 * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: minh nhật từ: quang nam
17.09.2012 07:54
chúa ơ bà nầy hay wua đ i bài nầy chắc của đ v c s , tiến bộ dân chủ viết đây, cảm ơn bạn tôi xin bạn bài nầy phat tán làm bài cho mọi tầng lớp nhân dân , quân dân cán chính đọc . cam ơn bạn nhé , tôi đảng viên đảng vì dân cảm ơn bạn bài nầy

bởi: Dế Mèn từ: VN
16.09.2012 04:17
Nhiều lúc bạn không thể bụm miệng, nén tiếng cười để... tránh hiểu lầm khi nghe các cán bộ nói chuyện, hay khi đọc các thông báo, văn bản hành chánh của nhà nước. Tôi lấy vài ví dụ mà bạn rất dễ gặp. Người đi đường hay người đi bộ thì gọi là "người tham gia giao thông". Lái xe thì gọi là người "điều khiển phương tiện giao thông" (kể cả xe đạp, xe thồ và cả ... xe bò). Dạy học thì gọi một cách trịnh trọng quá thể là "cán bộ giảng", "tham gia giảng dạy". Đóng góp ý kiến, phát biểu thì dùng chữ hết sức đại nghị như "tham gia phát biểu", "tham gia góp ý". Đơn giản thôi, chuyện đi chơi, đi du lịch của một nhóm người, bạn dễ dàng thấy những chiếc xe bus có biểu ngữ dăng phía trước "đoàn X, Y tham quan thành phố Hà Nội và viếng lăng Bác". Mỗi tối coi TV, chú ý, bạn sẽ thấy khi kết thúc một chương trình gì cũng thường nghe xướng ngôn viên nói " trước khi nói lời chia tay", "chương trình khép lại", "nói lời tạm biệt". Còn vô số những kiểu cưỡng chế ngôn ngữ ngớ ngẩn khác rất phổ thông ở xã hội VN ngày nay.

Các kiểu dùng chữ như vậy rất phổ biến ở miền Bắc, rất phổ biến bởi người Bắc. Và vì người Bắc đang năm các vị trí chủ chốt của hệ thống công quyền, nhất là truyền thông, cách nói của họ được phổ biến, "cưỡng chế" rộng khắp xã hội. Nhưng nghe nhiều trở nên quen, cũng như bị cưỡng chế hoài sẽ trở nên thuần hóa.

Chỉ có người ở ngoài, ăn nói theo kiểu cũ, lâu lâu về thăm, như bạn bè của tôi thì có thể bị sốc. Phản ứng của họ là chỉ trích chua chát: "dốt hay nói chữ", hoặc: "Bắc kỳ hay đĩ miệng". Biết giải thích làm sao. Nhưng "trước khi nói lời chia tay" thì cũng phải khen N.H.Quốc viết một bài rất hay!

bởi: Cái Mơn từ: VN
15.09.2012 20:57
Ngay cả cái chuyện duy trì nòi giống có từ thời tạo thiên lập địa mà còn bị nhiễm cái thói đao to búa lớn nữa kìa: kế hoạch hóa gia đình(ngừa thai), vỡ kế hoạch, ôm bom, đặt mìn, mang ba lô ngược(có bầu), vợ chui vô mùng chồng(tôi là người không sợ súng đạn)... ở không viết ra đầy cả trang giấy chứ không ít đâu! Cái thời này nó độc chiêu lắm! Thiên biến vạn hóa lắm! “Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”! Càng rắc rối càng nghèo! Tuy nhiên tâm hồn người VN thì phong phú và hài hước cho nó quên cái nghèo cái khổ, cái mặc cảm vậy mà!

bởi: TUAN HO từ: SAIGON
15.09.2012 05:51
Tôi đang ở Saigon như đang ở trong tù! muốn nói nhiều nhưng chẳng dám nói- Vì chĩ một cử chi nói lên sự yêu nước khi Trung Quốc chiếm Trường Sa-Hoàng Sa thì bị bắt đi tù rồi- Mà đi tù thì chỉ có chết- Tôi sợ nhà tù Cộng Sản .Trước 30/4/1975 ( tôi không gọi là ngày giải phóng - Vì từ này nghe rất trái tai - Miền Nam lúc đó giàu hơn miền Bắc , nhân dân có đủ tiện nghi - thế thì giải phóng làm gì - Nên dùng là ăn cướp hay hơn), tôi có đi biểu tình , có lên tiếng chống đối Tổng Thống Thiệu -nhưng tôi không theo Cộng sản, tôi bài Cộng sản mà tôi tự hào theo chủ nghĩa dân tộc, rồi tôi bị bắt -nhưng sao khi điều tra tôi không dính (không làm mọi cho Cộng sản) nên họ thả tôi ra ngay) . Còn bây giờ chả cần biết, đánh đập ngay ,nhốt bỏ tù ngay ,mà không thể nào gia đình người bị bắt liên lạc được, chết trong tù, nếu tha được thì khi ra thành người điện ngay (Ông nGoại vợ tôi bị bắt, thả ra lúc ông tỉnh ông nói" Nó chích cái gì vào Ông đó "..rồi vài sau điên mà chết.
Tôi nghỉ và tức cười ( giai thoại nói về Tướng Trần Quốc Toản lúc còn nhỏ không vào được Hội Nghị Diên Hồng nên tức bóp vở trái cam, sau ông tụ tập bạn bè anh em ra đánh giặc tàu- Nếu ông ở thời đại Cộng sản này thì Ông bị bắt nhốt từ lâu và bị chích thuốc điên rồi.
Cảm ơn bạn đã viết một bài quá hay

bởi: Miền nam
15.09.2012 05:37
Bài báo như "Thay lời muốn nói " của tất cả Người Việt, Nam Bộ,thật thì từ ngữ VN nước ta ngày nay đang bị đồng hóa một cách vô ý thức ..cũng có lẽ là do NGƯỜI đứng đầu trong ngành Giáo Dục nước ta "Bị Dốt " chăng ...? có thể .
vì tôi thấy hầu như tất cả những câu nói xuất phát từ HỌ đều Thô thiển và thiếu Tri thức....thậm chí có những Nhà Báo mỗi ngày đều đăng tin cho Đại chúng xem hằng ngày cũng dùng sai từ ...dẩn lời vô nghĩa......giống như những chuyện đàn bà ngoài chợ .....chẳng có gì là sâu sắc....hình như HỌ không nắm được một chút căn bản nào của Tiếng Việt.......Họ chỉ nói theo cách HỌ nghỉ ra ....!!!rồi Họ tự cho là mình hay ,n=mình có học tự sáng chế rồi có bổn phận truyền đạt cho tần lớp nhân dân ,rồi cứ thế mà đi vào Trường lớp,,,,,,,,Học ,học và Học..........v...v....
rồi vài mươi năm nữa nước VN cứ thế mà dốt tiếp,,,hết.Đó là cái lỗi lớn của những NGƯỜI đứng đầu đất nước mà hổng có thời gian Học.....

bởi: Đánh Giá
14.09.2012 09:52
Cái ưu việt của CS là phân phối hàng hóa, nhưng họ lại xem là thứ yếu và chạy theo cơ chế thị trường: giới tiêu thụ trả gắp đôi, giới sản xuất chỉ hưởng phân nửa. Cái khuyết của CS là độc tài mà họ lại cho là dân chủ. Đáng lý mục tự phê họ nhìn nhận độc tài là quốc nạn đúng như đánh giá của quần chúng nhân dân thì họ có cơ may cải thiện. Nói chung, họ làm ngược lại toàn diện về học thuyết xã hội tất nhiên việc ăn ngạo nói ngược đối với họ là bình thường.

bởi: He He từ: ANTI - Tam Sa Hải Tặc
14.09.2012 09:26
Ông Quốc viết bài này hay. Dụng ý chính trị ca tụng nhồi sọ một chiều của phe cầm quyền CSVN đang đưa ngôn ngữ VN đến chỗ "sáo rỗng". Mà một khi ngôn ngữ phổ biến trên mọi phương tiện truyền thông, giáo dục, và hàng ngày không chuyển tải ý nghĩa "điển phạm, vượt thời gian" thì có thể thấy sự xuống dốc [không phanh] của ý thức của tư duy của giá trị tinh thần văn hóa biểu hiện qua ngôn ngữ/chữ viết cũng đang xuống dốc.

bởi: Nhô từ: Hoa Kỳ
14.09.2012 08:36
Có một khoảng cách to lớn giữa ngôn ngữ và hiện thực. Khoảng cách này luôn luôn có mặt trong bất cứ ngôn ngữ của bất cứ thể chế chính trị nào trên thế gian trần thế này.

Tuyên Ngôn Độc Lập của Jefferson là một thiên cổ hùng văn không những của Hoa Kỳ, mà là lý tưởng mà nhân loại theo đuổi cho quyền được sống, quyền tự do, và quyền theo đuổi hạnh phúc. Tiếc thay, những quyền này được viết bởi một chủ nhân ông của những người nô lệ da đen. Và hơn 100 năm sau, người da đen vẫn sống như những con người bị lưu đầy ngay trên quê hương đất nước Hoa Kỳ, như những điều mà lãnh tụ nhân quyền vĩ đại Martin Luther King nói đến trong án văn cũng thuộc hàng thiên cô hùng văn I have a Dream.

Tây đánh chiếm nước ta, Tây nói là Tây bảo hộ VN. Cha ông của các bạn dân chủ hùa với Tây, ca tụng công đức bội hậu Tây khai hóa, khai man các bạn dân chủ.

Người CSVN rất thận trọng trong cách dùng từ. Ngôn ngữ của Hà Nội rất chuẩn, cách mạng tính, thể hiện tinh thần giải phóng, man tính nhân văn rất cao.

CSVN lúc nào cũng xem kẻ thù của mình là con người, dù đó là con người gian ác, cần đươc giáo dục và cải tạo. Đó là tính nhân văn củ những con người CSVN. Chính vì lý do đó mà CSVN đổi thù thành bạn với bất cứ cựu thù như Pháp, Nhật, Mỹ, Hàn, Úc, Tân Tây Lan, Trung Quốc.

Ông thầy tu xuất tu hành không đến nơi đến chốn Diệm thì gọi kẻ thù của mình, những người CSVN, đồng tộc của Diệm là Quỷ, Quỷ Đỏ. Đây là tính ác độc nhất của tam đại Việt gian dòng họ Ngô. Diệm đối xử với những người CSVN rất ác nhơn ác đức, ác không thua các ông phán quan thời Trung Cổ, sẳn sàng thiêu sống Ma Quỷ nếu ai không cùng niềm tin tín ngưỡng với mình.

Nhất quỷ, nhì ma, thứ 3 là Diệm. Diệm ác lai ác báo, quả báo nhãn tiền.
Trả lời

bởi: Vô danh
16.09.2012 08:48
Đây là những hiện tượng cưỡng chế ngôn ngữ bưng bô của đại thi hào cs Tố hữu, cha ông của các bạn cs, ca tụng công đức của tên"Thánh Tây" mắt xanh mũi lõ Stalin. Cái ngôn ngữ bưng bô rất chuẩn, xem "ThánhTây cs" hơn ông bà cha mẹ của bọn cộng nô.
Mời các bạn thưởng thức một đoạn thơ bưng bô :
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhớ trọn đời nhớ ông
Thương ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những khăn tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời
Thi nô Tố Hữu và đảng CSVN đồng để tang cho "Thánh Tây" mũi lõ ngoại lai.
Trả lời

bởi: Vô danh
14.09.2012 19:03
Bưng bô cho South China Sea không biết mắc cở lên đây nói bậy ăn trét mười việc như một. Trang sữ đã lật qua cứ móc thây ông Diệm lên nhai hoài. Túng văn nói bậy thật chẳng ra gì ! Tầm hiểu biết nó sè sè ngọn cỏ mà thôi.
Trả lời

bởi: Vô danh
17.09.2012 09:10
@ xx&xx Ông cũng đừng nên buồn vì đây là sáng kiến "điệp khúc" muôn năm của Anh Nhô Hoa kỳ. Gậy ông đập lưng ông cũng sẽ được "thực hiện" mãi mãi.
Trả lời

bởi: xx&xx
14.09.2012 20:43
Tôi thấy mấy ông cũng có"kém cạnh"gì đâu!"Tiên trách kỷ,hậu trách nhân"!Chỉ các ông đc quyền"moi"?

bởi: Cong
14.09.2012 06:46
Ngôn ngữ là những thể hiện từ cái tâm tánh ở bên trong con người, cho nên nó cũng mang dấu vết của cái tâm tánh người đó.
Người có tâm hồn cao thượng thì họ không thích dùng chữ thô tục, họ ưa dùng những từ dễ nghe, dễ hiểu, thanh tao. Còn những người thô lỗ mà nói chuyện văn chương thì họ rất ngượng miệng, người quen với bạo lực thì họ dùng từ nghe cũng rất hung hăng.
Văn tức là người. Cho nên khi nghe cách hành văn của các cán bộ, đảng viên, nói chung những người đã bị CS nhồi sọ, tẩy não thì tôi thấy rằng họ là những người thích dùng bạo lực và thô lỗ. Nếu dân chúng mà quen cách nói năng, suy nghĩ như vậy thì cũng không ngạc nhiên tại sao văn học VN không có được những tác phẩm hay?

bởi: pho cần thơ từ: cần thơ việt nam
14.09.2012 05:39
bài viết hay quá.

bởi: Duy từ: VN
14.09.2012 02:29
Nói đến ‘ngôn ngữ cách mạng’ thì phải viết hẳn một cuốn tự điển. Khi mới “giải phóng”, cảm thấy lạ lùng, nhưng nghe mãi rồi cũng thành quen. Xin nêu vài ví dụ:
-Đồng bào DÂN TỘC : ý nói (hoặc viết) là dân tộc thiểu số (DT ít người)
-Chúc các đồng chí SỨC KHỎE- hạnh phúc, thì phải hiểu là mạnh khỏe
-làm việc phải có CHẤT LƯỢNG, HIỆU QUẢ có hàm ý: chất lượng và hiệu quả cao
-“Dưới ánh sáng soi đường của đảng…”, “sợi chỉ đỏ xuyên suốt”…, “bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát”…vv và vv Những khoảng nầy thì tôi càng dốt, không biết giải thích, ai biết thì xin chỉ giáo cho
Trả lời

bởi: DrK từ: Saigon
17.09.2012 09:34
Tôi kị nhất cái từ ''Dân tộc'' để ám chỉ người thiểu số. Đó là cách gọi ấu trĩ và ngu dốt nhất.Nếu 1 người không phải là ''dân tộc'' thì sẽ xếp vô loại gì bây giờ, đúng không mọi người?

bởi: Vietnammenyeu từ: Canada
14.09.2012 02:23
Ngôn ngữ vẫn còn cần thiết nhưng ngày nay ít người thích đọc. Số người đọc sách ngày càng ít đi. Tại sao? Vì ngày xưa chưa có Truyền Hình, iPod, iPad, Computer...người ta chỉ có đọc để giết thì giờ, để giải trí, để xem xét, để nghiên cứu...Tất cả kiến thức đều thu nhập được qua "đọc sách", còn bây giờ là "xem phim" hay hơn, hấp dẫn hơn, nhanh hơn. Thay vì đọc 1 cuốn "Harry Potter" dày cộm muốn đui con mắt, cận thị lim dim cặp mắt, giới trẻ xem phim "Harry Potter" nó hấp dẫn hơn, nhanh hơn. Thay vì đọc cả trang web dài nhằng thì lên youtube nó chỉ bằng hình trong 5 phút, đối đế lắm thì phải đọc vì không có phim. Tin tức, thời sự, phóng sự ai nấy đều xem TV. Tóm lại, ngôn ngữ ngày nay nó rẽ như bèo! CS rất thông minh, tân tiến thay vì nói "hủ nho" thì cho "Sukhoi" bay vèo vèo cho xem. Thay vì nói "như gà nuốt giây thung" thì họ cho xem "thế nào khi con gà mắc phải giây thung". Thay vì nói "tàn bạo" thì họ cho xem "cảnh điêu tàn của cây cối, người bịnh rũ rượi của chất độc da cam". Thay vì nói "thế lực thù địch" thì họ cho xem "máy bay Mỹ oanh tạc VN". Thay vì nói "Ngụy" họ cho xem cảnh "thi nhau nhảy lủm tủm xuống biển"....Khi Mỹ nói "Dân Chủ Nhân Quyền" thì cho xem "phim Cảnh Sát Mỹ quất túi bụi vào đám biểu tình ở Cali". Khi Mỹ nói Tự Do thì họ cho xem phim cảnh những người Hồi Giáo ở Trung Đông phản đối cuốn phim Mỹ...Những hình ảnh hiển nhiên trước mắt khiến người ta không cần dài dòng văn tự như ngày xưa, những ngày thật xa xưa!
Trả lời

bởi: Vô danh
16.09.2012 02:52
Thi nhau nhảy xuống biển là có được tự do ,có nhiều tiền bạc.Tương lai con cháu rực rỡ xán lạn. Chớ không ai ngu dại như bọn chó tàu đưa cổ cho bọn lính nhật "chặt" đưa đầu cho lính nhật "cắt bùm" chỉ có mấy tên lính nhật mà hằng mấy chục ngàn anh Tàu thỏ đế "quỳ xuống" đưa đầu cho lính Nhật "cạch" đó cũng tại vì quá ngu không chịu nhảy xuống biển mà chỉ quỳ gối đưa đầu cho lính Nhật "trảm thủ".
Trả lời

bởi: Vô danh
14.09.2012 19:07
Thi nhau nhảy lủm tủm xuống biển mà bây giờ sống khỏe tương lai cháu con xán lạn. Mấy anh ba tàu khôn quá nên quỳ gối cúi đầu cho bọn Nhật Lùn nó cạch cạch vào đầu ngả lăn ngả ngữa.

bởi: HM từ: USA
14.09.2012 00:30
Bài viết của bác Quốc hay quá và khiến cho người đọc cảm thấy thích thú. Hồi còn nhỏ, ở quê tôi, đi lấy chồng thì được gọi là đi xây dựng và sau này tôi nghe người ta nói CS vào Nam đã đổi tên Bệnh Viện Từ Dũ thành Xưởng Đẻ Từ Dũ (??)

bởi: Đần từ: Saigon
13.09.2012 23:55
Năm trước vướng không giải quyết được chuyện gì họ nói là "ách tắc cục bộ..." ,năm nay là "huy động toàn hệ thống chính trị...". Năm tới là: '' chờ... để làm rõ"

bởi: changhiu từ: saigonVN
13.09.2012 21:13
Nhảm nhí!
Trả lời

bởi: Khoa Tran từ: Úc
15.09.2012 09:44
Năm 2006 khi đi du lịch Sapa, nhớ lời đối thoại sau: anh tài xế xe đò hỏi người đàn ông ngồi bên cạnh, có lẽ là bà con: Thế tết này mày có ra nhà anh không? người bà con:" em cũng chưa biết nữa" Tài xế: " thế chú mày không có phương án gì à? Nghe hai chữ phương án mà lạnh cả mình cứ tưởng đâu đây có ông tiến sĩ Lại văn Sâm.

bởi: Võ An từ: Sài Gòn
13.09.2012 21:03
Đọc xong bài của Ông tôi nghĩ ngay đến vấn đề nan giải: làm sao trả lại tiếng Việt xưa? Cái khó là các báo chí. đài phát thanh truyền hình, sách giáo khoa... đang sử dụng tiếng Việt như vậy hằng ngày, trong một thời gian dài. Tôi đây rất khó chịu về những từ ngữ này và cố gắng hết sức để hạn chế không dùng nó, tuy nhiên nhiều khi vẫn bị nhầm do hàng ngày phải đọc và nghe nó. Nó nguy hiểm đến độ các học giả miền Bắc vẫn đang dùng thứ tiếng Việt như vậy vì thói quen!

Muốn loại bỏ tiếng Việt này ra khỏi đời sống của chúng ta chỉ có 1 con đường duy nhất: loại bỏ được CS. Người làm văn hóa của Chính phủ hậu CS phải là những người có tiếng Việt chân phương như các học giả Sài Gòn mà tôi rất nể trong

bởi: BON từ: 4thang7
13.09.2012 20:57
Ts NHQ đã sử dụng ng. ngữ mot cach tài tình, đã đi guốc trong bụng C.S (VC). Admirable!

bởi: Vô danh
13.09.2012 18:58
Ông Quốc làm ơn cho Qua mượn bài nầy để làm cuốn tự điển.Hồi nào giờ thì có tự điển Anh Việt,Pháp Việt,Hoa Việt,...Bây giờ Qua chôm bài viết nầy của ông giáo,đừng nói "đạo"thì khổ Qua !Từ điển nầy chỉ dùng đặc biệt cho người Việt tỵ nạn vc ác nhơn sát đức bỏ túi để khi về VN mới có thể hiểu được tiếng vc.Chớ gì đâu mà cứ để mấy cháu c.a hải quan phải hầm hầm rồi mới hiểu mà lòi tiền thì mất thì giờ không những cho thân nhân qúy vị phải chờ,mà còn mất mối ăn của mấy cháu c.a hải quan vc.Từ điển được gọi là Mọi Việt(dịch từ tiếng Mọi sang tiếng Việt ).Chắc là phải nhờ Trung Quân (Hoa Kỳ) làm trung gian để"Giao lưu văn hóa"chứ thực ra chưa có ai ở Huê Kỳ được học cái loại"văn hóa" nầy bằng ông.
Trả lời

bởi: Trung Quân từ: Hoa Kỳ
14.09.2012 11:16
Xin được góp ý với ông bạn: Trung Quân tôi "tự học" và tìm hiểu tại sao các cán bộ chính trị thuyết trình đều dùng các ngôn từ mà GS Quốc gọi là "Cưỡng chế ngôn ngữ", còn tôi gọi là "đặc ngữ cộng sản". Khi còn trong trại tù "cải tạo", chúng tôi được nghe 4 ông CB chính trị thuyết giảng về Chính quyền Cách mạng... cả 4 ông nói nhiều đề tài khác nhau mà ngôn ngữ chỉ khác nhau ở vị trí thôi!!! Xong 10 ngày học chính trị, người người bạn chỉ hiểu mơ mơ màng màng về CQCM! Mà người giảng chắc gì hiểu mình nói gì, hay cũng màng màng mơ mơ thôi, nhưng thuộc bài! Khi được về, gặp CB cấp phường xã, những bộ đội, ngay cả những người dân "di cư 1975" họ cũng nói na ná những đặc ngữ ấy.... thì mới tìm hiểu xem tại sao: Thì ra các CB chính trị CSVN thời gian đầu đều được học tập, huấn luyện ở TQ. CB chính trị Tàu nói sao, dịch ra tiếng Việt...vậy! Xem những ngôn từ ấy là "kinh điển" và cũng chỉ có bằng đó ngôn từ lập đi lập lại... để rồi về nước giảng huấn cho CB ở VN... Phần dùng từ Hán càng nhiều, sẽ tăng thêm phần quan trọng của sự việc, mà quan trọng hóa quá hóa ra tối nghĩa làm người nghe như vịt nghe sấm!!! Ngay cả người nói cũng chẳng hiểu mình nói vậy có đúng không! Văn chương chữ nghĩa của Người miền Bắc bị "ảnh hưởng" bởi các CB của nhà nước... Còn trong Nam và Hải ngoại dùng ngôn từ cũng khác... nhẹ nhàng, văn vẻ và thực tế. (Thí dụ lái xe máy, xe hơi, lái tàu, lái máy bay... nghe nhẹ nhàng thực tế. Còn từ "điều khiển xe máy, tham gia giao thông" nghe cứ như làm sao ấy! Xin thêm một từ nữa là "đảm bảo" mà người miền Nam nói là bảo đảm. Trong câu chuyện thường ngày từ bảo đảm mới đúng, từ đảm bảo chỉ dùng trong Luật pháp khi mà dưới đảm bảo còn có bảo đảm) Tuy nhiên ngôn ngữ cứ dùng cứ nói mọi người hiểu là được... Thí dụ khác là "đồng hồ", sao không gọi là "máy đo thời gian", hay "xem" hay "biểu"? đồng thì chắc gì còn tí nào? mà hồ thì không rồi... vậy mà nói: "xem đồng hồ mấy giờ rồi"? chả ai cự nự gì!!!
Trả lời

bởi: lê công sơn từ: HCM city
14.09.2012 07:02
Bạn vô danh và các bạn thân mến,
Là người Việt,mỗi chúng ta có trách nhiệm làm cho tiếng Việt ngày càng đúng và Việt hơn,dân ta vẫn mượn rồi thành Việt hóa,ví dụ phi cơ đổi thành máy bay,hay nguyễn hưng quốc,thì nguyễn là việt,còn hưng quốc là vay mượn của tàu đấy nay thì là việt.Đố ông việt hóa từ hưng quốc dù là tiến sĩ.
Quan trọng a. hưng quốc không xem tướng mình nhất là đôi mắt,người có đôi mắt như vậy phải tu,phải làm phúc cho mẹ đẻ,phải lo đưa hài cốt binh sĩ " tử trận ở Hạ Lào trong lam sơn 719 về nước cho gia đình họ.Nay ở VN có hay không ĐCS thì quan tâm,nhưng yêu nước thì quan tâm 88 triệu dân,cớ chi lo cho 200 ông ủy viên TW đảng họ làm gì.Ai cũng chết,chết chỉ còn 2 tay trắng mà thôi.
Càng gian ác lắm còn oan trái nhiều.
Xin cùng chia xẻ trên D Đ.

bởi: hd từ: us
13.09.2012 18:39
Có lần, ghé vào trang Góp Chữ (1 trang mạng tài trợ cho các dự án dịch thuật), bắt gặp cụm từ "hàm lượng tri thức cao", làm tôi cứ lớ ngớ. Tôi cứ thắc mắc không hiểu chuyện gì xảy ra cho cụm từ "giá trị" hoặc "có giá trị cao".. Google, phát hiện cụm từ này được sử dụng khá nhiều, từ những bài viết về khoa học, văn học... (nói đến "trí thức" mà lị!).

bởi: Ngôn từ cộng sản
13.09.2012 17:28
Ngày còn nhỏ đi học ở Sài Gòn tôi chỉ biết 2 chữ động viên có nghĩa là kêu đi lính, đi quân dịch; sau tháng 4, 1975 hai chữ này do cs đem vào lại mang ý nghĩa khác hẳn, thay vì nói "khuyến khích chú ấy học tập cải tạo tốt để được về sớm" thì họ lại nói là "động viên chú ấy học tập cải tạo tốt...", nhưng nghe hoài cũng thấy quen, đến khi ngồi nghĩ và phân tích thì thấy nó nặng nề quá, khác quá. Những từ như "khẩn trương lên" thay vì "nhanh lên", "đáp án" thay vì "kết quả" được dùng trong mọi trường hợp khiến các em nhỏ và giới trẻ sau này không biết tìm chữ nào khác nghe cho nhẹ nhàng hơn, thanh lịch hơn. Trong phần thi đố vui dành cho các em nhỏ, người hướng dẫn chương trình trên VTV4 cứ hỏi "các em có đáp án chưa?" Nghe nó có vẻ máy móc và to tát quá, thay vì nói "Các em có câu trả lời chưa, có lời giải chưa, v.v." Mong rằng những giáo viên dạy môn văn ở VN chịu khó nghiên cứu thêm về ngôn ngữ để thay đổi cách dùng từ sao cho thanh hơn, nhẹ nhàng hơn để thấy được ngôn ngữ Việt thật phong phú chứ không bị chính trị hóa hay bị cưỡng chế áp đặt một cách máy móc.
Trả lời

bởi: Nhô từ: Hoa Kỳ
14.09.2012 08:05
In như ở Miền Nam trước 1975, ít ai nói là đi quân dịch. Qua ngôn ngữ của các chú các bác lớn tuổi ở Miền Nam, người ta thường dùng chữ bị bắt lính, bị đi lính.

Quân đội VNCH nghe AK cắc cùm, nghe tiếng kèn giải phóng thúc quân là chạy vãi hàng. Vì sao? Vì đó là quân đội của sự tập hợp những con người bị cưỡng ép cầm súng, đưa thân đỡ đạn cho tâp đoàn chống cộng bằng mồm. Những người lính này dại gì khi có cơ hội sống khi đứng trước cái chết, trước sức mạnh của lòng yêu nước cao như núi của quân đội Giải Phóng mà không chạy. Đoàn quân bị bắt lính tan tác trong Mùa Xuân Đại Thắng đã chứng minh điều đó. Sâu xa hơn nước, quân đội VNCH sẳn sàng quay súng lại chống lại nhân dân, cướp bốc, hãm hiếp nhân dân tràn lan trên con đường chạy đi tìm đường sống.

Nhô nói rứa đúng không? Hay lại chối leo lẻo nữa đây!
Trả lời

bởi: Thằng già từ: vn
15.09.2012 04:55
Đừng có điêu ngoa như vậy! Ở miền Nam trước 75, người ta vẫn nói là đi quân dịch. Còn nói đi lính sợ bị chết là chuyện đương nhiên. Họ không phải là những "anh khùng". Họ cũng biết mong ngày về về với cha mẹ, anh em, vợ con chứ!
Trả lời

bởi: Vô danh
14.09.2012 19:12
Bải cát vàng(Hoàng Sa) mà dịch là Golden sand là dịch tầm bậy phải không? hay là lại chối leo lẻo nữa đây? xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ là thế ! đã vậy lại còn hể mở miệng ra chỉ toàn là nói láo và nói bậy nữa chớ.
Trả lời

bởi: BA từ: nowhere
13.09.2012 20:52
Hoàn toàn đồng ý!
Trả lời

bởi: vosu daitrang từ: vn
13.09.2012 22:20
cac thay co khong co quyen nay dau

bởi: Vô danh từ: the 4th of July
13.09.2012 16:52
Bai viet rat hay !!!!!!!!!!!!!!!! Cam on ong Quoc !!!!!!!!!!!!! Van chuong cua bon" rang ho, ma tau " that la BS. Doc len nghe vua buon cuoi , quai dan va dot nat . No bieu hien cai ban chat cua 1 lu rung ru tu HCM trail viet van.
Trả lời

bởi: Nhô Cha từ: Bunderburg
14.09.2012 00:23
Ối dào- Cái lồi ngồi trên cái cốc- cà chua cà rem chạy đầy đường- quạt trần là máy chém vân vân và vân vân

Cũng chưa có nhiều tính cách" cưỡng chế" bằng.... cái tờ bán nước cuả kụ Thủ Phạm văn Đồng..hôm nay tờ lá cải Đại đoàn két "phún lời": Tờ bán đứng chủ quyền biển đảocho đàn anh Đỏ ..được CƯỠNG CHẾ biến thành cung cách ngoại giao chính trị xu thế lúc bấy giờ??

Khà khà, giống như....này tôi viết giấy cho "tạm" anh nhưng không nói ngày trả lại. Bọn con cháu Đỏ méo mặt cãi chày cãi cối giống như 1 bọn ngu ngốc thần côn vô liêm sỉ.

bởi: Vô danh
13.09.2012 16:15
Đọc bài này xong không rãnh, lão muốn đi đẻ ngay. Xưởng của lão không bao giờ đóng cửa, nó luôn lộ thiên.
Trả lời

bởi: Vô danh từ: us
14.09.2012 02:07
hahaha ..

bởi: BỐ Th...NHÔ (NPCN) từ: Hoàng kỳ.
13.09.2012 14:53
Dưới CĐ CS,thì Đảng CS lúc nào cũng tạo ra những kẻ thù,hoặc ngụy tạo ra những "thế lực thù địch".Nhìn qua CU-BA chẳng hạn đã hơn nửa TK nắm quyền ĐCS CU-BA vẫn có kẻ thù,vẫn tuyên truyền rằng có thế lực nào đó đang manh nha,lật đổ CQND,CS Bắc Hàn cũng ko kém,cũng đầy rẫy kẻ thù,kẻ thù chính là đồng chủng NAM HÀN kẻ chở hàng ngàn tấn lương thực thuốc men,cứu trợ,nên ta phaỉ chế Bom nguyên tử để mà răn đe chúng.Đại Đ/C CS TQ cũng thế,vẫn có thế lực thù địch,bọn xét lại,bọn Đaì Loan Đòi ĐL,Hồng Kông đòi tự trị,ngay cả với Đ/C VN cũng có thể cũng là kẻ thù,mặc dù miệng cứ vẫn "hữu nghị truyền thống ",nhưng vẫn cướp biển đaỏ cuả Đ/C như thường.Còn Đảng ta " thế lực thù địch "," phản động lưu vong "," diễn biến hoà bình " thì đã trở thành " chính sách " để răn đe,vu cáo,bôi bẩn những người BĐCK,ko quy phục Đảng ta.Tự nó cho ta thấy tất cả CĐCS còn xót lại trên mặt đất đều luôn sợ hãi rằng có một ngaỳ những thế lực kia nổi dậy,lật đổ CQ,và nhất là sau hàng loạt CQ độc tài TĐ bị ND nổi dậy lật đổ họ lại càng đẻ ra nhiều "thế lực thù địch ",thuật ngữ naỳ nhan nhản trong các văn thư,truyền thông cuả CĐ.Chẳng hạn như mới đây thông caó từ văn phòng ngaì Thủ Dũng để chống lại các trang mạng ngoaì Lề Đảng như QUAN LÀM BÁO,DÂN LÀM BÁO,cũng quy rằng những trang mạng kia là do " thế lực thù địch ".Dân đen trong nước ta nay có câu hỏi.Gớm sao đảng ta có nhiều "thù địch" thế?Nghĩ cho cùng cho cạn chính Đảng ta tổ chức ra "thế lực thù địch",tạo điều kiện cho thế lực thù địch thành hình,là để hợp thức hoá " lực lượng CA,mật vụ" ra tay tàn độc với những người ko quy phục.Một chế độ mà ông "CHÍNH UỶ",ngồi xổm vào chỗ cuả "THẨN HOÀNG DT" Thì sao mà ko có nhiều Thế lực thù địch.Than ôi! ĐN tôi!!!

Blog

Bản án dành cho chế độ

Phiên xử Phương Uyên và Nguyên Kha kết thúc với bản án: Kha bị 8 năm tù và Phương Uyên bị 6 năm tù
Thêm

Quá trình chuẩn bị cho du học Mỹ (P2)

Điều Cá muốn chia sẻ một chút với các bạn trong bài này sẽ là một chuyện khác, thiên về chuyện cá nhân hơn, đó là chuyện mang đồ và đóng hành lý
Thêm

Vài nét chấm phá, một chân dung

Cứ đến tháng 5 sau lễ Lao động, sau lễ Chiến thắng phát xít 8/5/1945 là đến ngày 19/5 sinh nhật ông HCM
Thêm

Lại nói chuyện rượu

Tôi xin thú nhận điều này: Tôi thích cả cà phê lẫn rượu. Với cà phê, phải nói là tôi nghiện
Thêm

Nhìn lại vụ Chu Tử bị ám sát hụt, ngày 16-4-1966 (kỳ 2)

Hầu như mọi người đều tin Việt Cộng nằm ở phía sau vụ ám sát Chu Tử, cũng như trong trường hợp của Từ Chung
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Video

Video Mỹ quan ngại về bản án của 2 sinh viên VN chống Trung Quốc

Mỹ quan ngại về bản án của Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Các tác phẩm của Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình được giới thiệu tại Mỹ. Hải quân Trung Quốc tập trận ở Hoàng Sa. EU ủng hộ ASEAN trong cuộc tranh chấp Biển Đông. Indonesia muốn có một hiệp định mới để giảm bớt tranh chấp tại châu Á. Xem thêm: http://www.voatiengviet.com/ và http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo