Thứ bảy, 25/10/2014
Xem

Blog / Trịnh Hội

Chú Shep Lowman

x
Không hiểu sao ngày càng lớn tôi càng thích tìm đến những người già. Đặc biệt là những ông già cá tính, đã từng ngang dọc đó đây. Nhớ lúc tôi còn học đại học ở Melbourne, một trong những ông già mà tôi thích nhất là ông Wills. Mà tôi và các bạn ông vẫn thường chỉ gọi vắn tắt là vậy. Mặc dù ông là một bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng ở Úc. Và ông hơn tôi những gần 70 tuổi.

Cứ mỗi tuần, mỗi chiều thứ tư, là tôi lại xách vợt đi đánh tennis cặp với ông. Để đấu với một cặp cũng đâu hơn tôi năm, ba chục tuổi. Để chúng tôi cùng nghe ông kể chuyện tiếu lâm trong những lúc nghỉ xả hơi về quãng đường dài mà ông đã đi qua. Từ Ireland nơi ông sinh ra và lớn lên, sang Châu Âu khi cả một vùng trời vẫn còn đắm chìm trong biển lửa của Đệ Nhị Thế Chiến. Và từ Châu Âu ông đã tiếp tục dấn thân sang Phi Châu vào cuối thập niên 1940 khi cả lãnh thổ ấy chưa có được một Trường Y Khoa đúng nghĩa.

Ông là người sáng lập Trường Y Khoa đầu tiên ở Phi Châu. Và ông cũng là người đầu tiên cho tôi thấy những cầu vồng muôn màu trong cuộc sống, ở những vùng đất xa xôi, ở những con người luôn đi tiên phong trong công việc giúp dân, khai trí. Để nhận thức được rằng, cuối cùng, khi chúng ta chùn chân, mỏi mệt, sẽ không có gì hạnh phúc bằng được sống lại một lần nữa với những kỷ niệm tràn đầy tình nghĩa, giữa người và người.

Lần đầu tiên tôi gặp Shep Lowman ở Geneva, Switzerland vào mùa thu năm 2002, ông đã làm cho tôi nhớ lại ông bạn già tên Wills của tôi nay đã mất. Cũng cái dáng gầy gầy đó, hai gò má cao, tóc bạc, cùng với sự hóm hỉnh trong từng lời nói, mỗi cử chỉ mà tôi chỉ thấy có ở những ông già đã hơn một lần lưu lạc khắp bốn phương trời, đã từng thấy và sống hết mình ở những nơi mà họ đã đi qua.

Có khác chăng là Wills sinh ra và lớn lên bên Châu Âu. Còn Shep là người Mỹ chính cống.

Ông cũng là một trong những nhân viên cuối cùng của Tòa Đại Sứ Mỹ rời khỏi Sài Gòn vào sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Khi ông biết rằng không còn cách nào khác để giúp những người bị kẹt lại. Chính ông là người đã tự tay lên list cho hàng trăm, hàng ngàn người di tản bằng máy bay, trực thăng trong những ngày cuối cùng và cũng chính ông sau này đã tiếp tục tranh đấu trong nhiều cương vị khác nhau kể cả chức vụ Phó Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao để nước Mỹ nhận gần 1 triệu người Việt tỵ nạn qua các chương trình định cư nhân đạo, con lai Mỹ, HO, ROVR.

Sau này ông cũng là một trong những người hết mình ủng hộ giải pháp mà chúng tôi đưa ra. Đó là nước Mỹ nên nhận tất cả những thuyền nhân Việt Nam cuối cùng còn kẹt tại Philippines. Bằng cách đưa ra những tiêu chuẩn dễ nhất có thể.

Cũng nhờ vậy mà qua chương trình nhân đạo này, đã có gần 1600 người Việt tỵ nạn được cho đi định cư ở Mỹ chỉ trong vòng 2 năm, 2005 - 2006. Mặc dù họ đã bị rớt thanh lọc ở Philippines. Mặc dù họ không được Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc công nhận. Và không còn một ai ngó ngàng đến họ.

Ngoại trừ những người có tâm, có lòng, có kiến thức, và có khả năng như Shep. Ở ngay thủ đô Washington nơi tất cả mọi chính sách lớn, nhỏ của Mỹ được đưa ra.

Nhìn lại quãng đường tranh đấu của 10 năm về trước, thật lòng mà nói tôi không thể tưởng tượng được là cũng nhờ nó mà tôi đã có dịp gặp được những con người quá ư là tuyệt vời như Shep. Nếu như trước đây, sau khi học xong ở Anh vào mùa thu năm 2002 tôi không quyết định sang Geneva để bắt đầu tranh đấu cho điều mình vẫn một mực tin tưởng, thì tôi đã không có dịp gặp được những nhà hoạt động nổi tiếng như Shep.

Và nếu như tôi không gặp được Shep thì chưa chắc gì tôi đã được ông giới thiệu để gặp những nhà hoạt động nổi tiếng, tài giỏi khác ở Washington DC. Để từ đó chúng tôi đã cùng nhau lên tiếng và sau đó là thương thảo với cả ba nơi khác nhau: Văn phòng của các dân biểu, thượng nghị sĩ nơi đề nghị thay đổi chính sách, Bộ Ngoại Giao nơi đưa ra chính sách và Bộ An Ninh Quốc Gia nơi thực thi chính sách.

Để cuối cùng một chính sách mới của nước Mỹ dành cho thuyền nhân Việt Nam đã được cho ra đời vào ngày 29 tháng 4 năm 2004. Chỉ sau gần 2 năm tranh đấu.

Hôm tôi ghé thăm Shep và cô Hiệp là vợ của ông tại tư gia của hai người ở Virginia trước khi ra phi trường, chúng tôi đã tay bắt mặt mừng hỏi thăm nhau vì cũng lâu rồi tôi mới có dịp trở lại. Khác với cách đây 3 năm về trước khi tôi vẫn còn nhiều công việc ở Washington DC nên thỉnh thoảng vẫn được cô kêu qua cho ăn ba món canh chua, cá kho tộ và rau muống luộc mà tôi đi đâu cũng thèm.

Cô nấu ăn ngon tuyệt vời và được ngồi ăn cùng với cô chú, để nghe Shep kể lại chuyện tình của hai người, ông ‘cua’ cô ra sao lúc mới đến Việt Nam lần đầu tiên vào năm 1966, hai người đã cùng nhau chia xẻ những khó khăn như thế nào, đương đầu với những biến đổi to lớn sau năm 1975 ra sao, đối với tôi đó là một diễm phúc ngọt ngào mà có bao nhiêu tiền cũng không thể nào mua được.

Chỉ tiếc rằng trong hoàn cảnh hiện tại, vì công việc bề bộn, vì những chuyện riêng tư, chúng tôi đã không còn gặp thường xuyên như trước đây.

Mà thời gian thì có chờ ai đâu. Năm nay Shep đã 86 tuổi. Cái tuổi từng ngày một làm cho người ta chậm lại, tai không còn nghe rõ, trí kém đi.

Nhưng có một điều mà Shep – đáng tuổi ông tôi thế vậy mà vẫn buộc tôi chỉ được gọi thân mật là Shep – vẫn đang biết rõ, rất rõ khi tôi hỏi điều gì sẽ làm cho ông vui nhất trong những năm tháng cuối đời.

Nháy đôi mắt vẫn còn tinh anh, Shep cười nhẹ, bảo: I want to go back to Vietnam. And to die there if I can.

Rõ là cuộc sống này muôn màu, phải không bạn?

* Blog của Luật sư Trịnh Hội là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Trịnh Hội

Làm sao để có thể tự giới thiệu về mình một cách tốt nhất và đúng nhất đây hả bạn? Có lẽ bạn chỉ cần biết đại khái như thế này. Tôi sinh ra ở Đa Kao gần cầu Bông, Sài Gòn và sang định cư ở Úc từ năm tôi 14 tuổi. Từ lúc ra trường luật cho đến nay tôi đã sống và làm việc ở Úc, Hồng Kông, Philippines, Mỹ, Anh Quốc và dĩ nhiên là Việt Nam...
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Vô danh
06.10.2012 03:02
vẩn như một đất nước yên bình mọi người chung sống hoà đồng vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc làm việc sinh hoạt trong một mổi trường làng mạnh trật tự ổn định vào bậc nhất thế giới NHƯNG có ai hiểu được một vẻ bề ngoài hạnh phúc yên bình như vậy lại ẩn chứa nằm sâu bên trong là một sự thật khủng khiếp đối với nhân loại một tội ác của bè lủ ác ma máu lạnh hơn gấp vạn lần chủ nghỉa phát xít hitle với âm mưu đen tối đưa nhân dân đất nước đi theo con đường tâm thần hoang tưởng do quan thầy vạch ra chúng đã nhẩn tâm thuần hoá man rợ chính dân tộc mình bán mình cho quỷ dử biến dân tộc mình thành những loại súc vật vô hồn những con thú mang mặt người sẳn sang xã than phụng sự cho lý tưởng của quan thầy tất cả chúng sống trong tấm mặt nạ khổng lồ chất phát hiền lành nhân bản công bằng và hạnh phúc với tài diển xuất tinh vi đến thánh thần cũng chẳng dám nghi ngờ về tính chân thật của cái xã hội do chúng dàn dựng lên để che mắt nhân loại tiến bộ nhằm dần dần ngấm ngầm súc vật hoá [ ro bot hay zombie hoá] toàn thể nhân loại đẻ đạt đến mục đích cuối cùng con đường vinh quang con đường của xã hội tâm thần hoang tưởng

bởi: TQ dùng gái & tiền dụ
30.09.2012 19:31
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=155700&zoneid=1#.UGjTgVF-_IM

bởi: vn từ: hn
26.09.2012 11:45
TH viết bài chia sẻ học hỏi kinh nghiệm từ người lớn tuổi rất hay. Có những người sinh ra ở 1 nơi nhưng lại có duyên nợ với 1 nơi xa xôi khác. Có chăng 1 người Ấn Độ cách đây hơn 2000 năm gọi nó là những "preconditions?" Nếu con người chỉ sống 100 năm rồi khi nhắm mắt xuôi tay 1 là được hưởng welfare mà 2 là bị nướng BBQ thì quả là "mất sướng." Vũ trụ rộng lớn bao la. Hôm nay quả đất nằm ở tọa độ x=1,y=2,z=3; nhưng 365,24 ngày sau khi quay quanh mặt trời được đúng 1 vòng, đâu còn trở về tọa độ cũ. Năng lượng không bao giờ mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. "Life goes on," phải không các bạn?


bởi: Anamít từ: anam
26.09.2012 11:34
"Để nhận thức được rằng, cuối cùng, khi chúng ta chùn chân, mỏi mệt, sẽ không có gì hạnh phúc bằng được sống lại một lần nữa với những kỷ niệm tràn đầy tình nghĩa, giữa người và người." Có thể nói đây là câu hay nhất trong bài viết nầy. Nếu ai cũng sống như Wills và Shep thì mặt đất nầy đẹp biết bao? Tiếc thay trong cánh rừng mấy khi tìm được một bông hoa đẹp? Hằng ngày chạy xe trên đường phố Sài Gòn, chỉ thấy toàn nghịch cảnh.

bởi: Real Vietnammenyeu
26.09.2012 10:11
Tôi cảm thấy vui vì cụ Shep đã làm quá nhiều điều ích lợi cho người Việt Nam và cuối đời ông còn muốn trở lại Việt Nam để có thể chết ở nơi mà ông từng trải qua một thời gian vừa khó khăn, vừa tràn đầy kỷ niệm...Ngược lại tôi cảm thấy rất buồn rằng những lãnh đạo csvn đã không làm được điều lành cho dân mình bằng những con người tử tế ngoại quốc này. Họ là ai, họ từ đâu đến mà giúp ích cho bao người Việt Nam, còn lãnh tụ VN xuất phát từ bản làng, từ bao vùng nghèo khó của quê hương lại nhẫn tâm thu vén chỉ lo cho bản thân và gia đình, thật đáng khinh bỉ.

bởi: đói từ: đại ngu
26.09.2012 05:15
Ông Hội và mấy ông Mỹ lo cho mấy thuyền nhân theo Mỹ được ăn ngon , mặc đẹp ở xứ người , thật cảm động . Còn hàng triệu người sống trước họng súng, đói khát , không nhà cửa , suốt từ 1954 đến nay , ai lo cho họ nhỉ . " Giá ai cho cháu 1 xu ".
Trả lời

bởi: Anamít từ: Anam
28.09.2012 10:27
Đừng có no, đã có đãng và nhà lước no cho các bác. Hãy nhớ điều này nhé: "một xu tự do bằng một kho CS".

bởi: Nguyen Tai từ: TP HCM
26.09.2012 01:31
Cam on bai viet, da cho toi biet ve nguoi da giup nguoi ti nan VN, ho that tuyet voi va that cao ca.Luon mong duoc xem cac bai viet cua anh.

bởi: Lan từ: Hà Nội
25.09.2012 22:23
Đây là bài hay nhất của Trịnh Hội cho những người đang ở Việt nam.

Blog

Câu chuyện sân bay ở Việt Nam

Chả lạ lẫm gì khi 2 sân bay quốc tế của Việt Nam bị đánh giá là vệ sinh kém, dịch vụ tệ và thái độ kém thân thiện của nhân viên
Thêm

Tại sao lại đi đêm?

Cuộc gặp bí mật giữa 2 đoàn đại biểu đảng CSVN và TQ ở Thành Đô tháng 9, 1990 đang là đề tài nóng ở trong nước
Thêm

Dân chủ hoá: Một tiến trình đầy nhọc nhằn

Ở vào thời điểm hiện nay, các học giả cũng ghi nhận nhân loại đang ở giữa cuộc thoái trào của dân chủ
Thêm

Nobel kinh tế 2014 và vấn đề quản lý thị trường

Tại sao EVN liên tục kêu lỗ dù người tiêu dùng luôn cho rằng giá điện ở VN đắt đỏ? Tại sao giá xăng giảm ít tăng nhiều?
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Một định chế khác cho những người đồng tính sống chung?

Thượng Hội đồng Giám mục Thế giới của Giáo hội Công giáo La Mã đã kết thúc sau 2 tuần nghị hội về nhiều vấn đề của Giáo hội liên quan đến tín lý đức tin
Thêm

‘Đảng ta’ đã ‘giải phóng con người’ như thế nào?

Các phương tiện truyền thông trong tay Đảng vẫn tuyên truyền, kêu gọi nhân dân nêu cao tinh thần 'cảnh giác cách mạng' trước các 'thế lực thù địch'
Thêm

Thư ngỏ về việc chính quyền VN 'vi phạm quyền tự do đi lại của công dân'

Vào ngày 17/10/2014, tôi bị một số nhân viên an ninh thuộc Công an TP HCM ngăn chặn bất hợp pháp
Thêm

Đối sách của TQ với các cuộc biểu tình ở Hồng Kông

Đối sách của Bắc Kinh với các cuộc biểu tình của tuổi trẻ Hồng Kông có thể tạm gọi là 'câu giờ, mềm nắn, rắn buông để hạ nhiệt, triệt đầu não'
Thêm

Thử ngược dòng TPP

Đến nay Chính phủ Mỹ vẫn chưa thực hiện được bước tiến nào cho thấy vòng đàm phán TPP sẽ kết thúc trước cuối năm 2014
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Giới lập pháp Mỹ yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ cấm vận võ khí cho VNi
X
24.10.2014
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Một nhóm Thượng nghị sĩ Mỹ vừa gửi thư cho Tổng thống Barack Obama yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam vì thành tích nhân quyền tồi tệ của Hà Nội. Thư đề ngày 23/10 của 4 Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio, John Cornyn, John Boozman, và David Vitter khẩn thiết kêu gọi chính quyền của ông Obama cân nhắc và bảo đảm rằng việc Mỹ nới lỏng một phần lệnh cấm vận phải gắn liền với các tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải tổ chính trị ở Việt Nam.
Video

Video Giới lập pháp Mỹ yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ cấm vận võ khí cho VN

Một nhóm Thượng nghị sĩ Mỹ vừa gửi thư cho Tổng thống Barack Obama yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam vì thành tích nhân quyền tồi tệ của Hà Nội
Video

Video Trung Quốc khai trương Ngân hàng Phát triển Á châu mới

Trung Quốc khai trương cơ sở tài chính được gọi là Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Á châu (AIIB) với sự góp mặt của 21 nước thành viên châu Á, trong đó có Việt Nam, Thái Lan, Singapore, và Ấn Độ
Video

Video Lãnh đạo biểu tình Hong Kong dự định tổ chức trưng cầu dân ý

Các lãnh đạo sinh viên biểu tình ở Hong Kong dự định sẽ tổ chức một cuộc biểu quyết để đo lường mức độ ủng hộ cho các đề xuất cải cách của chính phủ được nêu ra tại các cuộc thảo luận hồi đầu tuần này
Video

Video Một bác sĩ ở New York xét nghiệm dương tính với virus Ebola

Giới chức thành phố New York nói một bác sĩ vừa chữa trị cho các nạn nhân Ebola tại Guinea đã trở thành người đầu tiên tại thành phố New York của Mỹ được chẩn đoán nhiễm virus Ebola
Video

Video Y tá gốc Việt Nina Phạm hoàn toàn khỏi bệnh Ebola

Phát biểu sáng thứ Sáu ngày 24 tháng 10 (giờ địa phương) tại Viện Y tế Quốc gia ở bang Maryland, cô Nina Phạm gửi lời cảm ơn đến Chúa, gia đình, bạn bè và đội ngũ y tế đã chăm sóc cho cô từ ngày đầu tiên cô nhiễm bệnh ở bệnh viện Texas cho đến ngày cô hoàn toàn được chữa khỏi