Thứ Tư, 22/10/2014
Xem

Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

Chim Kêu Vượn Hú

x
Trần Tú
Những năm tháng của mấy chục năm về trước, mỗi độ Tết âm lịch về, lòng tôi lúc nào cũng buồn buồn. Một nỗi buồn không sao tránh được. Nỗi buồn đó như thói quen, như bệnh lâu ngày, như một công thức đời sống bám chặt lấy mình. Là người Việt tha hương lâu năm khi Tết Nguyên Đán về chắc chắn không nhiều thì ít lòng ai cũng nao nao buồn, khi sửa soạn lòng mình để đón một năm mới ở xứ người. Cười đấy, nói đấy, nhưng bỗng dưng có lúc ngồi lặng thinh, im ắng, ứa nước mắt một riêng mình, nhớ về quê nhà, nhớ ông bà, cha mẹ dù còn sống hay đã qua đời.
 
Có một năm, chỉ còn một vài ngày nữa là Tết. Tôi lái xe từ chợ về nhà, trời chưa vào tối, nhưng là mùa đông nên âm u, lái xe giữa đường bỗng nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ quê nhà thăm thẳm làm lòng quặn thắt, phải tạt xe vào lề đường, vừa bật lên khóc nức nở, vừa gọi phôn cho cô em (đang làm việc ở sở), em tôi cũng bối rối nhưng chẳng biết nói gì hơn là vài câu an ủi: mình phải buồn là chuyện tự nhiên thôi.
 
Những năm gần đây tôi lại mang một tâm trạng khác. Tôi đối diện với tuổi đời, biết là mình đã sống, đã kinh qua buồn vui, biết “Niềm vui ngọt ngào nhất của đất trời đều là kết quả của những ưu phiền” nên lòng tôi chỉ mang mang một nỗi buồn rất nhẹ nhàng về năm tháng, lại thấy tâm an khi nghĩ mẹ cha đã ở một chốn tốt đẹp và đang chúc phúc cho con cháu. Còn mình, thì theo lẽ đương nhiên của đất trời sẽ được gặp lại mẹ cha một ngày nào đó.
 
Tưởng lòng mình đã lắng xuống với buồn vui, nhưng mấy tháng cuối năm nay, đọc cái bản tin về một người mẹ trẻ, ôm hai đứa con nhỏ nhẩy lầu ở Đại Hàn, chết cả ba mẹ con, tôi không sao giữ cho tâm an được. Khổ đến thế nào mà cô phải đi đến quyết tâm cả ba mẹ con cùng chết.
 
CHIM KÊU VƯỢN HÚ
 
Má ơi! Đừng gả con xa
chim kêu vượn hú biết nhà má đâu
 
Câu ca dao của miền Nam thời xa xưa đó bỗng quay về trong trí tôi mấy ngày cuối năm. Thuở đó, gả con xa có nghĩa là gả con sang làng khác, sang tỉnh khác. Là đưa dâu, đón dâu hết một ngày đò dọc hay đi bằng xe hàng một chặng đường dài từ sáng đến chiều. Cô gái đi làm dâu xa, khi sanh đứa con đầu lòng mới được về cho mẹ chăm nom “Con so nhà mạ/Con rạ nhà chồng”. Sanh con cứng cáp rồi lại quay về bên chồng. Có khi cả năm tới tết mới được ôm con về thăm cha mẹ, hay cha mẹ ốm đau lắm hoặc qua đời mới được về trả hiếu. Vì cô đã thuộc về dâu con nhà người. Cha mẹ thương nhớ con nhưng gái lớn thì phải theo chồng, nên tuy khóc nhưng cũng mừng vì con có gia đình. Nếu con được vào gia đình khá giả, tử tế cha mẹ hãnh diện, an tâm; nếu chẳng may con lấy phải chồng nghèo cũng khuyên con chịu thương chịu khó gánh vác giang san bên chồng, ở cho phải đạo dâu con. Số cô có vất vả lắm cũng là thức khuya, dậy sớm, làm đủ mọi việc trong gia đình. Số cô có khổ lắm thì gặp anh chồng vô tích sự, còn cờ bạc, rượu chè, gặp mẹ chồng cay nghiệt bắt bẻ. Như thế đã là quá sức chịu đựng cho một người phụ nữ rồi và làng trên, xóm dưới, ai cũng chê trách cái gia đình bên chồng cay nghiệt đó.
 
 
Chữ “Má ơi” cho ta biết câu hát đó phát xuất ở miền Nam nước Việt. Gái quê của miền tây Nam Bộ đẹp nổi tiếng. Gái Mỹ Tho, Cần Thơ, Bến Tre, gái Cao Lãnh, Nha Mân cô nào cũng đẹp, cũng da trắng, tóc dài. Hình ảnh những cô gái dậy thì trong chiếc áo bà ba ngồi bên sạp trái cây là hình ảnh những du khách ngoại quốc cho in vào những tấm thiệp lưu niệm gửi đi khắp nơi trên thế giới.
 
Cha mẹ chỉ gả cô sang làng khác, sang tỉnh khác thôi mà cô đã tức tưởi kêu lên như vậy rồi. Bây giờ cô lìa cha mẹ, xa anh em, xa làng, xa nước, sang tận Đại Hàn, Đài Loan, Trung Quốc lấy chồng.
 
Cô đi lấy chồng, một người chồng lớn hơn cô từ 10 đến 20 tuổi, người chồng tàn tật hay người chồng mang bệnh tâm thần, có cô chồng gần bằng tuổi cha mình. Cô không nói cùng chung ngôn ngữ, cô không biết gia cảnh nhà chồng, cô bước lên máy bay, bay tít lên vòm trời rồi hạ xuống một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Cô kêu lên “Má ơi!”
 
 Nhưng má cô không thể nào nghe được tiếng kêu đó nữa. Cô mất liên lạc với gia đình, với quê nhà, ngay khi bước chân vào nhà chồng. Cô bị hành hạ, đánh đập, cô không biết chỗ trốn, không biết chỗ chạy. Nhà chồng trấn lột hết giấy tờ tùy thân của cô, cô không có một tờ giấy nào chứng minh cô là một người vợ đến từ phương xa, cô không có ngôn ngữ để giãi bầy.
 
Ở Đại Hàn, cô bị cả nhà chồng đánh đập. Cô bị đánh đến gẫy xương, cô chết, xác vứt xuống hầm như vất một con chó chết; cô bị đánh đến dập gan, nát phổi, cô chết ngay bên cạnh đứa con sơ sinh; hay cô tự tử vì không còn lối nào thoát ra được sự hành hạ ngoài cái chết. Cô ôm cả hai đứa con thơ dại nhẩy từ lầu cao xuống để ba mẹ con cùng chết. Đó là cách duy nhất có thể bảo vệ mình và con mình.
 
Ở Đài Loan, sau khi làm vợ vài tháng, cô bị đánh đập gán cho bao nhiêu tội cô không hề có, trước khi họ mang đi bán, như bán một con heo vào những động mãi dâm. Cô mất hết đường về.
 
Ở Trung Quốc, hình ảnh những cô dâu Việt Nam mặc áo dài truyền thống được quảng cáo trên tường, trên cột đèn ngoài phố, với cái giá rẻ mạt kèm theo những hàng chữ: Không còn trinh, được đổi cô khác. Cô về đến nhà chồng mới hay mình được đem về làm con vật tế thần cho từ bố chồng, anh chồng, đến em trai của chồng. Người ta coi như mua về được một con nô lệ vừa lao động trong việc đồng áng vừa phục vụ tình dục cho những người đàn ông trong nhà. Cô cũng không bao giờ trốn được họa chăng là phép lạ.
 
Nhưng phép lạ, đôi khi cũng xẩy ra nên thế giới bên ngoài mới biết được những nghịch cảnh mà những cô gái Việt Nam gánh chịu. Có cô đã trốn thoát.
 
Tại sao biết những chuyện bất hạnh như thế có thể xẩy ra cho mình mà các cô gái quê, vẫn theo nhau vào Sài Gòn tìm đến những dịch vụ hôn nhân với người nước ngoài.
 
Các bà mẹ vẫn hân hoan khi có con gái lấy chồng Hàn, chồng Đài Loan. Vì cũng trong mười cô chết thì có một cô may mắn sống, một cô không bị nhà chồng hành hạ và mang được tiền về cho cha mẹ ở cái làng nghèo nàn bên Việt Nam. Cái làng mà ruộng đồng, ao cá, không còn vì đất đai bị chiếm hết để xây cao ốc hay công xưởng, nhà máy. Có khi bị chiếm để xây những nghĩa địa cho các đại gia hay các ông lớn (chưa chết,) những ngôi nhà mồ, đắp tô với rồng bay phượng múa, phỏng theo mô hình cung điện của các vua chúa thời xưa bên Trung Hoa.
 
Có bà mẹ đã nói: “Ôi! Trời kêu ai nấy dạ. Đâu có phải ai lấy chồng Hàn, chồng Đài Loan cũng chết hay cũng bị mang bán cả đâu. May mắn nó mang tiền về xây nhà mới cho mình chứ lấy chồng Việt để ôm nhau chết đói à?” Có bà ngoại, bà nội nhìn con cháu bé lên bốn lên năm cất tiếng khen: “Con bé này xinh quá, nuôi cho mau lớn rồi gả chồng Hàn.”
 
Tôi đã nhiều lần đọc được những cái tin như thế, nghe lòng bải hoải cả mấy tuần. Cứ tự hỏi: Sao ở trong nước, không có phu nhân hay một tiểu thư nào là vợ, con, của một ông bộ trưởng, ông tổng giám đốc, ông thủ tướng hay một đại gia nào đó với gia tài cả trăm triệu, cả bạc tỷ Mỹ kim, đứng lên làm một việc gì tốt lành cho những cô gái này, như: xây trường dạy nghề, hướng dẫn công việc, cho mượn vốn buôn bán, để cứu giúp những cô gái quê, ít học, có một công việc nuôi thân. Tôi nghĩ nếu các cô được hướng dẫn thì cái tỷ lệ mang thân làm dâu Hàn, dâu Đài Loan, dâu Trung Quốc sẽ bớt đi nhiều. Hay ít ra giúp họ tìm cho rõ ngọn nguồn trước khi ký vào những tờ giấy hôn thú mang rủi nhiều hơn may đó.
 
Cái động lực nào đã đưa các cô đến chỗ không sợ hãi trước những chuyện người chồng Hàn có thể đánh vợ cho đến chết, hay hành hạ cho đến lúc người phụ nữ phải tự tử để an thân. Người chồng Đài Loan có thể mang vợ đi bán cho ổ mãi dâm, hoặc chuyện phải làm nô lệ tình dục cho cả một gia đình bên Trung Quốc. Kinh hoàng quá!
 
Cái xã hội cô đang sống có đưa bàn tay nào ra, níu cô lại, giúp đỡ cô hay cũng chính cái xã hội đó thản nhiên nhìn cô bước vào một thế giới cô không có khả năng hình dung ra trước được. Đau thương quá!
 
Cô đi lấy chồng như thế đau khổ cho cô, tủi nhục cho cha mẹ đã đành mà còn xấu hổ cho cả một quốc gia nữa. Ông anh tôi ở tiểu bang California, một hôm kể cho tôi nghe, ở cái club anh chơi tennis, anh gặp một người đàn ông Đại Hàn mới nhập hội chơi. Sau vài lần chơi chung, cà phê, ăn sáng hai người có vẻ hợp lắm. Một hôm anh Đại Hàn hỏi anh tôi người nước nào, anh tôi nói là người Việt Nam. Hôm sau thấy anh ta lạnh lùng ra mặt và có ý tránh không nói chuyện, mới đầu anh tôi không để ý, sau thấy mình hỏi anh ta lờ như không nghe. Anh tôi thấy vậy cũng phớt tỉnh. Anh không thích tôi thì tôi cũng chẳng cần thích anh. Bẵng độ hai ba tuần không nói với nhau, anh Đại Hàn bỗng một hôm quay lại thú thật: Mới đầu tôi tưởng ông là người Hoa hay người Phi, tôi không biết ông là Việt Nam. Tôi không thích dân Việt Nam, một cái dân gì mà cứ mang con gái họ bán hết cho nước này nước khác làm vợ. Người Hàn tử tế coi thường người Việt ở chỗ đó. Anh tôi nổi xùng. Thế cái thằng đi mua vợ rẻ có đáng khinh không? Hai bên lý sự một hồi, bất phân thắng bại. Bây giờ họ nói chuyện với nhau trong lúc chơi banh, nhưng vẫn không phải bạn. Một bên mua vợ giá rẻ và một bên bán vợ với bất cứ giá nào. Bên nào đáng khinh hơn.
 
Anh tôi kết luận: Nhục cho cả nước, anh em mình sang tận đây rồi mà vẫn nhục lây.
 
Có con mà gả chồng gần
Có bát canh cần nó cũng mang sang.
 
Tôi được người lớn tuổi hơn giảng cho nghe: canh cần là do chữ tần tảo (một loại rau tần / tảo là rau) Ngày trước người nghèo có thể kiếm rau tần trong vườn nấu những bát canh đạm bạc. Người con gái nghèo đi kiếm rau tần cả ngày được gọi là tần tảo. Nên mới có chữ “tần tảo” chỉ cho người phụ nữ chịu khó làm việc trong hoàn cảnh túng thiếu.
 
Bây giờ ở Việt Nam, các cô gái quê dù có muốn tần tảo cũng hiếm có cơ hội, cô không lấy chồng gần, vì người chồng gần cũng chẳng có việc làm, cả hai vợ chồng cô giỏi lắm cũng chỉ kiếm được một bát canh cho cả gia đình, làm sao cô có cơ hội để đem sang chia cho cha cho mẹ được. Cô đành phải lấy chồng xa, cô coi thân cô như một cuộc bài may rủi. Biết đâu cô chẳng kiếm được người tử tế, biết đâu cô chẳng mang tiền về cho mẹ uống thuốc, cho mẹ có một bát canh thịt thơm ngon, cho cha sửa nhà, mua sắm truyền hình, tủ lạnh, biết đâu…, biết đâu…, biết đâu…Cô lại chết thảm thương như thế. Cô không kêu được: “Má ơi!” nữa rồi.
 
“Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu.”
 
Tâm nào còn an được để đón xuân về!
 
Trần Mộng Tú
Feb. 2013
Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Thiếu Jia
09.02.2013 13:44
Tết thì ai cũng muốn nói chuyện vui, buồn nên kiêng,hận nên tránh, ngậm miệng để....mai nói. Thế nhưng Tết nhất mà không "ôn cố tri tân" thì đâu phải là Tết. Trên diễn đàn này em nhớ tên nhiều cô chú, dù người thương kẻ ghét . Em nhớ đến hai người vắng tiếng năm vừa qua, phía canh giữ diễn đàn là bác Trương Trương, phía phá rào diễn đàn là Anti Phản Động, mà em cứ trêu là Anh Phản Động. Bác Trương hiền từ em đoán ở tuổi phục viên nên năm qua mệt mỏi chuyện trắng đen đã rõ, còn Anh Phản Động hung hăng em nghĩ cũng đã...nhìn ra phản động, lúc vắng em có lần hỏi bâng quơ sao lâu nay em vắng, thế rồi anh tắt luôn nhường việc anh chị khác, mong là không đổi tên, VN thêm người tốt......Mỗi năm đào, mai nở lại...vắng đi vài người !

bởi: TD từ: Australia
07.02.2013 04:50
Tôi có dịp đi du lịch một vài quốc gia ngoài nước Úc và ở một vài nơi tôi có gặp những người Việt từ trong nước ra. Những người nầy họ thường cầm trên tay passport màu xanh lá cây khác với passport của chúng tôi người mang quốc tịch Úc. Trong khi sắp hàng chờ làm thủ tục xuất hoặc nhập cảnh, hình như ánh mắt họ thường dừng lại hơi lâu nơi bàn tay của những người đang cầm passport khác mầu với passport mầu xanh lá cây. Tôi đoán, họ đang ước gì họ là người được mang một quốc tịch nào khác hơn là làm công dân của nước cộng hòa Xã hội chủ nghĩa VN. Tôi gặp họ ở Pháp, tôi thấy họ ở Đức, ở Áo, cả bên Anh, Gia nả Đại,...họ thường đi chung với nhau, từng nhóm nhỏ, cách ăn mặc trang sức thì có thể thấy ngay họ là người có tiền , hay có ...máu mặt , dù trên tay vẫn là passport mầu xanh lá cây. Riêng những người tôi gặp ở những nước á châu như Hongkong, Singapore, Taiwan, Macau...thì khác biệt hơn, họ đi từng đoàn có người hướng dẫn, và có một điều vô cùng ngạc nhiên là trong đoàn người nầy đa số là đàn bà cộng thêm một ít là trẻ con cũng cầm Passport mầu xanh lá cây, ánh mắt đầy vẻ rụt rè ! Họ đi đâu mà đông thế và sao chỉ toàn là những đàn bà trẻ nhỏ và những cô thiếu nữ ở tuổi đang xuân thế kia? Tìm việc làm hay tìm nơi để lấy chồng xa xứ ? Tôi tự hỏi và tự nhiên nghĩ đến những cô gái VN bị giết chết dã man nơi xứ người... hình như càng lúc càng nhiều! Ngày xưa ở VN hình như không có những văn phòng phụ trách dịch vụ kết hôn với người nước ngoài. Đa số những cặp vợ chồng Âu Á hay MỸ Việt lấy nhau thuờng tự lo thủ tục kết hôn chứ không qua môi giới. Bây giờ ở trong nước dịch vụ nầy được xem như là một mối kinh doanh béo bở cho những cơ quan lập hồ sơ cho những người xuất khẩu lao động hay kết hôn người nước ngoài. Giả hay thật không thành vấn đề, chỉ cần người muốn đi có đủ tiền để đóng là giấY được cấp. Sống chết mặc bâY, đó là chủ trương của nhà nước,làm gì thì làm miễn ông có tiền để cho con ông đi du học nước ngoài là được rồi. Đi ra khỏi Xứ là một ước mơ chung cho tất cả mọi người VN trong nước. Bằng cách nào không quan trọng! Tiền bạc hình như được coi là cứu cánh. Sự bóc lột được xem như là tình trạng tự nhiên của Xã hội. Lòng ác độc, bản chất hung dử, dã man hình như được khuyến khích bởi sự đua đòi vật chất. Tiền bạc thường được dùng để làm thước đo nhân nghĩa. Bởi thế mới có việc cha mẹ nợ thua bài bạc, đem con gái bán cho chủ chứa để trả nợ. Cha mẹ ham tiền đem con gã cho những lão già, để con có tiền phụng dưỡng cha mẹ, nuôi anh chị em. Lắm chuyện để kể về đề tài nầy, nhưng không có gì vui để nghe, mà hình như nỗi buồn thì nhiều quá! Không phải tại thế thái nhân tình, mà chỉ vì lòng người thay đổi do " thương hải biến vi tang điền " đấy thôi !

bởi: sam từ: vn
07.02.2013 02:58
Đọc xong nước mắt rưng rưng! Sao VN lại khổ đau như thế ! Hay là cha ông ta ngày xưa ăn ở hung dữ thất đức lắm hay sao mà đám con cháu ngày nay phải gánh chịu nhiều tủi nhục đắng cay như thế nầy hỡi Trời!

bởi: anh từ: VN
06.02.2013 18:48
Bai viet hay qua! Doc xong thay buon muon roi nuoc mat. Mong duoc doc nhieu bay hay nhu vay.

bởi: Vô danh
06.02.2013 16:06
Má ơi mau gả con xa
Con qwa tới Mỉ, đô la zìa điều
Má ơi con dớt Việt Kiều
Nếu mà trớt qwớt, con deal nước chuồn.

bởi: Tai Trau Nghe Dan
06.02.2013 13:28
Het su'c cam o'n nha van Tran Mong Tu. Doc bai viet, thinh thoang toi muon u'a nuoc mat ma thuong dan minh. Thuong nhung nguoi chi, nguoi em va nguoi me VN.

Vi dau nen noi doan truong nhu Viet Nam hom nay?

...Toi co dip den lam viec o' Dai Loan va Dai Han. Co dip gap va noi chuyen voi nguoi dan o day.

...Ky su Dai Loan hoi toi "co phai VN qua du con gai de phai xuat cang qua day?" Mot giam doc Phi Luat Tan ke toi nghe ve chuyen an choi mien phi, o' Vinh Ha Long, duoc bao tro boi chinh quyen VN.

Toi cung gap nguoi Dai Han. Ho la nguoi ban hang, ky su, doanh gia va ca mot bac si tro ve tu UK. Tat ca deu rat ngac nhien khi biet toi la nguoi Viet Nam. Nguoc lai toi cung rat ngac nhien tai sao ho ngac nhien khi biet toi la nguoi Viet. Nguoi Dai Han hoi toi nhin vao dau de danh gia su tien hoa cua nuoc ho.

Cau tra loi cua toi la "toi nhin ban, toi nhin vao nguoi dan cua Dai Han, chu toi khong nhin vao khach san 5 sao cao choc troi, hay xe du lich long lay dang tran ngap duong pho.."

bởi: Vô danh
06.02.2013 10:49
Chim kêu vuong hu dây chac co le là nguoi rung vô thành thi tu nam 1975 dê cai tri.
Trả lời

bởi: Nam từ: Phap
12.02.2013 07:35
Toi khong hieu sao ong co the mia mai duoc mot su that nhu vay? Sao ong khong the chap nhan mot su that dau long dang xay ra tren dat nuoc minh?
Cung may ong khong phia ra la viec nguoi dan ba VN di lay chong xa la do che do VNCH lam tai sai cho giac My gay ra! Hay gay lai cho minh mot chut hanh dien lam nguoi dan ong VN con long tu trong di ong oi!

bởi: Vô danh
06.02.2013 05:25
Đọc xong bài này của Tú,cảm thấy buồn quá. Đúng là không còn tâm can nào vui mừng để đón xuân về .Thôi thì :Mừng đãng,mừng xuân ,mừng đất nước ,còn các ông bà chũ nhân dân ,ai còn răng thì cố"nhăn răng" ra mà vui sống,còn xuân hay tết thì để đãng mừng,không phải chuyện của ông bà nhăn răng.

bởi: Anh của Nhô từ: VN
06.02.2013 05:12
Ngày trước, ở Việt Nam nếu con gái (tất nhiên là có học) mà lấy chồng nước ngoài thì hàng xóm nhìn bằng cặp mắt "khác lạ", tức là có thể cũng như các "chị em mary".
Ngày nay, nếu làm quen hay cưới chồng nước ngoài thì ai cũng nói "sao mà sướng quá vậy!", thậm chí có các bạn gái nhìn bằng cặp mất ngưỡng mộ...
Còn trai thì sao? Trước đây đi lính cho Tây (lê dương) thì bị xóm làng xa rời. Bây giờ thì tranh nhau đóng tiền để được đi "xuất khẩu lao động", cái tên nghe thật oai nhưng thực tế là đi làm cu-li xứ người (chữ nghĩa cho kêu cũng như công nhân gỏ rỉ, sơn tàu thuỷ thì được gọi là "công nhân trang trí mỹ thuật tàu thuyền" vậy)
Mục đích của họ là gì? Là để kiếm tiền, để thoát cái nghèo.
Tại sao đất nước xây dựng Chủ nghĩa Xã hội đã 37 năm rồi mà vẫn cứ nghèo vậy? Hay là chủ nghĩa này làm con người, đất nước nghèo? Có thể lắm, vì nhìn các anh "bạn" còn lại của chủ nghĩa này như Bắc Hàn, Cu Ba,... vẫn ngập ngụa trong nghèo đói.
Vậy thì có nên tồn tại chủ nghĩa này không?

bởi: Listener 4
05.02.2013 21:56
Một lần khác tôi sang Trung Đông, đến cả khối Á Rập và Israel để làm việc, suýt chút nữa là bị bọn Al Qaida (tôi đoán thế) bắt cóc để đòi tiền chuộc vì họ tưởng tôi là người Singapore, Nhật hoặc Hàn Quốc. Những nước này là đồng minh thân cận của Hoa Kỳ, nên bắt được một doanh nhân giàu có người các nước nầy thì cũng như bắt được chính người Mỹ. Lúc đó tôi đang có bảo hiểm sinh mệnh lên đến khoảng 4 triệu đô Mỹ, với các điều khoản bảo hiểm bao gồm việc tìm kiếm và giải cứu trong trường hợp tôi bị lâm nạn hoặc mất tích. Vì vậy đó là một cơ hội tốt cho những ai băt cóc tôi. Thế nhưng, sau khi chở tôi đi lòng vòng mấy tiếng đồng hồ với lý do lạc đường, nghe tôi nói tôi là người Việt Nam, nói tiếng Việt, và thấy tôi điện thoại di động nói chuyện với những người Việt Nam (tôi phải làm thế để cho họ thấy), họ khen Việt Nam chống Mỹ giỏi, và chở tôi về khách sạn! Lại một lần nữa Việt Nam cứu tôi, nhưng cũng thật cay đắng, vì “Việt Nam chống Mỹ giỏi!” Họ đâu có biết miền Nam tôi là đồng Minh của Hoa Kỳ và Mỹ đang trở lại để giúp Việt Nam thoát khỏi ách kềm kẹp của Tàu Cộng!

Tôi ước gì sẽ có một ngày tất cả chúng ta sẽ có thể tự hào về đất nước và quê hương mình như người Mỹ, Tây Âu, Hàn, Nhật, Singapore….tự hào về đất nước của họ, không phải chì về sự giàu có, vật chất dư thừa, mà còn về, và chủ yếu về, những giá trị tinh thần mà chúng ta có.
Trả lời

bởi: hoàng kim từ: VN
15.02.2013 04:12
Bạn không tự hào nhưng chúng tôi tự hào , nhờ bạn là người Việt , và VN đánh thắng Mỹ nên bọn khủng bố anti Mỹ đã tha mạng cho bạn . Nên nhìn cuộc sống khách quan và từ nhiều mặt , tôi không phải là người theo chủ nghĩa cộng sản , và xin từ chối cái mũ cộng sản sau khi bạn đọc hết comment này của tôi , tôi là người VN bình thường , khi cầm cái hộ chiếu xanh tôi hãnh diện là người VN . thể chế chính trị là một cái áo , bạn là công dân nước nào bạn phải chấp hành tuân thủ luật pháp nước đó, phải mặc cái áo đó , VNCH đã bị xoá sồ , CHXHCN là thể chế hiện tại của VN , cũng như chế độ tư bản , lưỡng đảng là thể chế chính trị của nước Mỹ , không chế độ nào là hoàn hảo , tôi chỉ mừng là khi người Mỹ rời VN , VNCH xoá sồ thì VN mới có hoà bình , ít nhất 37 năm qua chúng tôi có được cái passport màu xanh , muốn đi đâu thì đi chỉ sợ không có visa nhập cảnh thôi còn xuất cảnh thoải mái . Nhờ đi nhiều trên 25 nước tôi nhận ra một điều , ngồi ở nước ngoài chửi rủa phê bình chuyện trong nước thì dễ , quá dễ . Vạn pháp do tâm , hạnh phúc là do mình cảm nhận , mình thấy đủ là đủ , tự hào hay nhục nhã cũng do mình , các bạn cảm thấy nhục khi là người gốc Việt thì là chuyện của quý vị , những người lao động VN làm ở nước ngoài bằng sự lao động chân chính của họ để có tiền giúp gia đình , họ hãnh diện lắm các bạn ạ , các bạn đừng có nhục dùm họ , bởi nhìn về quá khứ khi các bạn được thành đạt gia đình các bạn cũng phải khốn khổ cha mẹ các bạn cũng phải làm cu li ở xứ người chùi cầu , bán hàng quet dọn vệ sinh để nuôi các bạn ,không có nghề nào xấu hết , nhục cho những ai có suy nghĩ kém cỏi và vô cảm như vậy.
Trả lời

bởi: Listener
22.02.2013 07:08
Vâng, cứ nhắm mắt lại mà tự hào đi, Hoàng Kim. Có ai cấm bạn đâu!

bởi: Listener 3
05.02.2013 21:54
Nhưng sự kiện mình là người Việt Nam đôi khi cũng giúp tôi rất nhiều: Một năm nọ tôi có dip đi công tác tại Singapore. Nghe nói tại đây có một khu bán kim cương rất nổi tiếng, tôi ghé lại xem để mua một món quà tặng bà xã. Khi thấy tôi tiến vào khu này, một cái đuôi khoảng 5 tên mà tôi đã được người bạn Singapore nhắc trước là bọn cướp giật người gốc Ấn, Mã Lai, Nam Dương…thường hoạt động tại đây. Tôi bắt đầu lo lắng vì nghe nói bọn này thường cướp giật những người mà họ tưởng là người Nhật, Hàn, Hồng Kông giàu có thường tới đây mua sắm…Thấy họ cứ bám theo, nói những câu chào mời bằng tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Hàn…Tôi giả vờ không hiểu rồi bỗng dừng lại, nhìn thẳng vào mặt họ, và nói lớn bằng tiếng Việt “Tôi là người Việt Nam. Tôi không có tiền!” Thấy họ sững sờ, không hiểu, tôi lập lại bằng tiếng Anh, giả vờ như một người từ Việt Nam mới ra nước ngoài lần đầu, với một thứ tiếng Anh bập bẹ “I Việt Nam. No, No, No… money!” Tối cố nhấn mạnh hai chữ Việt Nam bằng cách nói thật chậm và rõ ràng đề chắc chắn là họ hiểu. Thế là cả bọn quay lưng bỏ chạy! Thật là kỳ diệu hai chữ “Việt Nam”, hai chữ này đã cứu tôi. Tôi cảm thấy biết ơn Việt Nam, nhưng cũng thật xót xa.

bởi: Listener 2
05.02.2013 21:53
Rồi lại có những chuyện hết sức buồn cười. Có lần tôi phải đi Việt Nam với những nhà kinh doanh nước ngoài, có dẫn theo một vài người nước ngoài làm việc cho tôi, nhân viên của tôi. Thế mà khi đến Việt Nam, thì chính những người Việt Nam cứ tưởng tôi là người thông dịch cho mấy “ông chủ” nước ngoài, vì tôi phài thông dịch cho những người nước ngoài hiểu câu chuyện đang bàn bạc, dù danh thiếp đã trao đổi rõ ràng! Họ tỏ vẽ kính trọng người nước ngoài hơn cả tôi (dù tướng mạo của tôi còn phương phi, oai vệ và sang trọng hơn cả mấy tay nước ngoài cùng đi với tôi nữa kia, chứ tôi đâu có gầy còm, đen đúa, trông có vẽ “homeless” đâu mà nói họ “trông mặt đặt tên”, nhưng tôi không thèm để tâm vì tôi vẫn biết “người Việt mình nó thế!”. Người Việt bị chính cả người Việt xem thường, khinh khi ngay cả chính trên quê hương của mình, chứ đừng nói đến tại nước ngoài. Ngược lại, tôi còn nhớ khi tôi mới ra nước ngoài lần đầu, đi đến đâu tôi cũng tự xưng mình là người “tỵ nạn” Việt Nam (refugee), mấy ông nước ngoài nhìn tôi với đôi mắt ngạc nhiên rồi nói, “Anh còn sang hơn cả tôi nữa mà refugee cái gì” Tôi nghĩ “Mấy cha nội này quả thực là dốt đặc về chính trị và thời sự quốc tế. Họ cứ tưởng “refugees” là những người nghèo đói đến xứ họ xin ăn!”. Càng nghĩ càng buồn cười.

bởi: Listener 1
05.02.2013 21:53
Nhục và Vinh
“Anh tôi kết luận: Nhục cho cả nước, anh em mình sang tận đây rồi mà vẫn nhục lây.”
Đúng như vậy. Bản thân tôi cũng đã trãi qua những tình huống tương tự. Tôi đã trở thành công dân của một trong những nước hùng mạnh nhất trên thế giới, đã tạo được sự nghiệp và gặt hái được những thành công mà ngay cả chính người bản xứ cũng phải thán phục,thèm muốn, nhiều khi ghen tương. Khi cùng đi học với họ, trong những chương trình đa quốc gia, sinh viên gồm cả các quốc gia dân tộc bản lĩnh nhất trên thế giới như Mỹ, Nhật, Do Thái, Singapore, Hàn Quốc, Trung Quốc…tôi vẫn đứng đầu lớp. Họ hỏi tôi người nước nào. Luôn tự hào là người Miền Nam tự do, tôi trả lời “Tôi là người gốc Miền Nam Việt Nam”. Thế nhưng, họ hầu như không hề chú ý đến các từ “Miền Nam”. Đối với họ, chỉ có Việt Nam! Một vài người tế nhị hơn, hoặc có biết qua về Chiến Tranh Việt Nam thì hỏi “Trong chiến tranh anh là đồng minh của Mỹ hay Liên Xô-Trung Cộng”? Nhưng đại đa số chỉ tỏ thái độ “Thế mà tôi cứ tưởng anh là người Singapore, Hồng Kong hay người Nhật”. Hầu như họ không muốn nghĩ tôi thật sự là một người gốc Việt Nam. Một người Việt Nam sao mà có thể làm cho họ phải nể phục đến như vậy trong khi trên báo chí khắp thế giới họ vẫn hay đọc các tin tức về người Việt Nam trộm cắp tại các siêu thị, trồng và buôn bán ma túy trong nhà, nghèo đến mức tranh nhau lấy chồng nước ngoài dù ông chồng có bằng cha, bằng ông của mình, lường gạt người nước ngoài khi họ đầu tư, hùn hạp làm ăn với mình tại Việt Nam, là một trong vài nước cố bám vào cái chủ nghĩa ngu ngốc đã phá sản, tham nhũng tràn lan, đạo đức suy đồi, dân tình khốn khổ…Nhìn tôi, họ cứ tưởng tôi chẳng có gì liên quan đến Việt Nam, mà là một ông chủ lớn người Singapore, Nhật Bản, Hàn Quốc đang có công ty tại Mỹ, Anh, Pháp…cho đến lúc tình cờ hai bên cùng đề cập đến vấn đề nguồn gốc, xuất xứ! Tôn trọng làm sao được khi mà những cô gái xinh đẹp nói giọng Bắc Việt, những anh chàng phi công đang bị tống ngục, nằm cong queo trong xà lim giá lạnh kia mà tôi đi thông dịch cho trong khi cảnh sát lấy khẩu cung để đưa ra tòa vì các tội buôn lậu và ăn cắp lại là người đồng hương của tôi!
Trả lời

bởi: Trinh Van từ: Việt Nam
10.02.2013 20:27
Tôi rất thông cảm cho tình cảnh của anh. Một số người VN ở nước ngoài thành đạt như anh nhưng không cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn chỉ vì họ mang gốc là người VN. Đáng tiếc là số đó quá ít nếu đem so sánh với đa số người VN khác đang sống trong nước hay đã ra nước ngoài làm dâu, xuất khẩu lao động hay phạm tội đang bị ngồi tù như anh viết ở cuối bài. Khi hình ảnh người VN nói chung đang rất phản cảm như thế thì thật khó để thay đổi hình ảnh người VN trong mắt người nước ngoài, cho dù các anh chị không còn là công dân VN nữa. Chúng ta chỉ còn hy vọng là một ngày nào đó, kinh tế VN phát triển lên, người VN trở nên văn minh, lịch sự hơn để được người nước ngoài tôn trọng, nhìn nhận với ánh mắt thiện cảm.

bởi: Trần Trụi từ: Nam hàn
05.02.2013 17:25
Xuân về, Tết đến bác Hoàng nở lòng nào Đãi 90 triệu dân VN một Bửa Tất Niên chỉ toàn Nước Mắt và Nước Mắt.....Trên thế giới có dân nước nào Nhục Nhã như dân VN.......Trong lịch sử VN có thời đại nào người dân VN phải sống Tủi Nhục như thế nầy .........Phải can đảm, đau đớn mà Thừa Nhận người VN ra nước ngoài hết sức Xấu Hổ với tấm hộ chiếu VN trên tay.
Trả lời

bởi: az từ: VN
06.02.2013 22:20
Chế độ VN tham nhũng quá tàn khốc .Chỉ lo vơ vén cá nhân còn cuộc sống của dân sao cũng mặc kệ ,nên người dân phải tìm hướng đi mới (xuất khẩu LĐ , lấy chồng ngoại.........)thật là buồn

Blog

Tại sao lại đi đêm?

Cuộc gặp bí mật giữa 2 đoàn đại biểu đảng CSVN và TQ ở Thành Đô tháng 9, 1990 đang là đề tài nóng ở trong nước
Thêm

Dân chủ hoá: Một tiến trình đầy nhọc nhằn

Ở vào thời điểm hiện nay, các học giả cũng ghi nhận nhân loại đang ở giữa cuộc thoái trào của dân chủ
Thêm

Nobel kinh tế 2014 và vấn đề quản lý thị trường

Tại sao EVN liên tục kêu lỗ dù người tiêu dùng luôn cho rằng giá điện ở VN đắt đỏ? Tại sao giá xăng giảm ít tăng nhiều?
Thêm

Người ‘đẹp’ nhất trong Đèn Cù

Cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh đang được phổ biến ngày càng rộng trong và ngoài nước. Với tôi cuốn sách giúp nhớ lại biết bao cảnh cũ người xưa
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

‘Đảng ta’ đã ‘giải phóng con người’ như thế nào?

Các phương tiện truyền thông trong tay Đảng vẫn tuyên truyền, kêu gọi nhân dân nêu cao tinh thần 'cảnh giác cách mạng' trước các 'thế lực thù địch'
Thêm

Thư ngỏ về việc chính quyền VN 'vi phạm quyền tự do đi lại của công dân'

Vào ngày 17/10/2014, tôi bị một số nhân viên an ninh thuộc Công an TP HCM ngăn chặn bất hợp pháp
Thêm

Đối sách của TQ với các cuộc biểu tình ở Hồng Kông

Đối sách của Bắc Kinh với các cuộc biểu tình của tuổi trẻ Hồng Kông có thể tạm gọi là 'câu giờ, mềm nắn, rắn buông để hạ nhiệt, triệt đầu não'
Thêm

Thử ngược dòng TPP

Đến nay Chính phủ Mỹ vẫn chưa thực hiện được bước tiến nào cho thấy vòng đàm phán TPP sẽ kết thúc trước cuối năm 2014
Thêm

Thưa Thầy Lần Cuối

Với độc giả, Thầy là Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng. Với riêng em, Thầy là thầy dạy văn chương
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Điếu Cày tới Mỹ - Phỏng vấn nhà báo độc lập Phạm Chí Dũngi
X
22.10.2014
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Sau khi blogger Điếu Cày được Hà Nội trả tự do và tức tốc tống xuất ra khỏi Việt Nam, Ban Việt ngữ - VOA đã tiếp xúc với các nhà báo độc lập ở trong nước để tìm hiểu phản ứng của giới tranh đấu cho dân chủ ở nước nhà. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho Ban Việt ngữ-VOA, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng cho rằng việc Điếu Cày được thả khỏi nhà tù là một tin vui, không những cho ông, mà còn cho Phong trào Dân chủ nói chung.
Video

Video Điếu Cày tới Mỹ - Phỏng vấn nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng

Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng cho rằng việc Điếu Cày được thả khỏi nhà tù là một tin vui, không những cho ông, mà còn cho Phong trào Dân chủ nói chung
Video

Video Trợ Lý Ngoại trưởng Mỹ Tom Malinowski đến Việt Nam

Tại Việt Nam, Trợ Lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động Tom Malinowski sẽ thảo luận với các quan chức Việt Nam và các đại diện xã hội dân sự
Video

Video Mỹ hoan nghênh việc trả tự do cho blogger Điếu Cày

Chính phủ Hoa Kỳ hoan nghênh việc Hà Nội trả tự do cho blogger Điếu Cày, tức Nguyễn Văn Hải, người sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự Do, tù nhân lương tâm Việt Nam được thế giới biết tiếng
Video

Video Đàm phán giữa chính quyền, người biểu tình Hồng Kông bế tắc

Một cuộc họp kéo dài hai giờ tại Hồng Kông giữa những người ủng hộ cải cách chính trị và giới chức chính quyền đã kết thúc mà không có tiến bộ nào, khiến học sinh sinh viên biểu tình băn khoăn liệu họ có nên tiếp tục đàm phán hay không
Video

Video Bắc Triều Tiên phóng thích một công dân Mỹ

Bắc Triều Tiên cho hay một người Mỹ bị họ bắt giữ đã được trả tự do sau 'những yêu cầu liên tục' của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama