Đường dẫn truy cập

Khi Tam Tòa thành chứng tích tội ác


Vụ Thái Hà giữa Hà Nội chưa yên, vụ Tam Tòa ở Quảng Bình lại nổ ra, lôi cuốn vào cuộc hàng 250 ngàn giáo dân thuộc vùng giáo phận Vinh xuống đường cầu nguyện.

Xin nhớ, 250 ngàn, không ít đâu, nơi chính quyền cảnh sát sợ người dân tụ tập quá 5 người! Nhiều giáo dân bị bắt, bị chửi bới, đánh đập. Hai linh mục Nguyễn Đình Phú và Ngô Thế Bính bị đánh trọng thương trước con mắt "vô tư", thực tế là khuyến khích của nhân viên công an. Bộ Chính trị vội cử ủy viên Bộ Chính trị kiêm phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng vào nắm tình hình và giải quyết. Nhưng sự việc rất phức tạp và rối rắm.

Từ đâu nổ ra vụ căng thẳng và xung đột giữa chính quyền và giáo dân ở đây?

Thị xã Đồng Hới là tỉnh lỵ của miền Bắc gần giới tuyến 17 nhất trong chiến tranh. Những năm 1967, 68 và 1972 nhiều cuộc ném bom đã phá huỷ một phần nhà thờ Tam Tòa nằm trong thị trấn, tháp chuông bị sập.

Từ khi hòa bình trở lại, mong muốn của tòa giám mục Vinh cai quản cả vùng này và của giáo dân Đồng Hới - Quảng Bình là sớm xây dựng lại hoàn toàn nhà thờ Tam Tòa to đẹp hơn, ngay trên mặt bằng cũ mà bà con coi là đất Chúa rất thiêng. Nơi đó lại rộng rãi, thoáng đãng, cảnh đẹp, bên dòng sông Nhật Lệ.

Tôi đã đi quá đó nhiều lần, khi Đồng Hới còn là thị trấn nhỏ, vắng vẻ, dân đi sơ tán lên phía ga Thuận Lý, lên vùng chân núi xa. Tôi biết rõ là sau 30-4-1975, chính quyền không muốn dân công giáo từng "sơ tán" trở về lại nơi ở cũ quanh Tam Tòa. Mang bản chất cộng sản vô thần, họ vẫn nhìn bà con công giáo với con mắt hẹp hòi, đố kỵ.

Từ năm 2000, sau khi Đồng Hới được đề bạt lên là Thành phố, với đề án đô thị mới, họ càng không muốn một nhà thờ Công giáo trở thành một kiến trúc to đẹp, nổi bật bên dòng sông Nhật Lệ.

Do đó các ông quan cộng sản địa phương - tuyên giáo, công an, Ban Tôn giáo - liền nghĩ ra mưu kế: Phong nhà thờ Tam Tòa thành "Chứng tích Tội ác Chiến tranh của đế quốc Mỹ", để không ai được xâm phạm, để không cho giáo dân san mặt bằng, xây dựng lại tại chỗ nhà thờ Tam Toà mới to đẹp hơn xưa. Chính quyền còn chỉ ra 5 chỗ xa xôi, ẩn dật, hoang vắng cho bà con công giáo "tha hồ" chọn! Xảo trá tận cùng!

Theo tôi, trên đây là một quyết định "dở hơi", rất xấu, không hợp pháp, nên vô giá trị.

Vì theo Luật về di tích cần bảo tồn, các di tích lịch sử, văn hoá, chiến tranh...đều phải do Bộ Văn hoá nghiên cứu, đề nghị chính thức bằng văn bản, kèm hồ sơ, được Quốc hội hoặc Ban Thường vụ Quốc hội bàn luận, thông qua, rồi được chính phủ ra quyết định, từ đó mới có giá trị thi hành.

Nhà thờ Tam Toà không ở trong trường hợp như vậy. Các vụ ném bom ở đây của máy bay Mỹ thực hiện khi Đồng Hới đã sơ tán triệt để, thành thị trấn chết, nên không gây thương vong đáng kể, do đó việc bảo tồn thành chứng tích chiến tranh điển hình là khiên cưỡng, khó có tính thuyết phục.

Vậy sao không giữ cầu Long Biên giữa Hà Nội bị sụp đổ vì bom, cả một đoạn phố Khâm Thiên sầm uất bị bom B52 rải thảm, hay Bệnh viện Bạch Mai bị đánh sập hẳn 2 dãy phòng bệnh nhân hồi tháng 12-1972 làm chứng tích tội ác chiến tranh, còn có ý nghĩa xác đáng hơn nhà thờ Tam Toà nhiều!

Rõ ràng cái quyết định phong Nhà thờ Tam Toà thành "Chứng tích tội ác chiến tranh của Mỹ" chỉ là một cái cớ, một "sáng kiến" u tối, một mưu thâm mà dại, sinh ra từ một não trạng "cộng sản u mê" tuân theo lời Lénine coi "mọi tôn giáo là thuốc phiện, có hại cho xã hội, cần xoá bỏ, bóp chết". Họ muốn Cộng sản là tôn giáo duy nhất.

Các nhà cầm quyền địa phương chỉ muốn phá đám, ngăn cản bà con giáo dân và giáo hội Công giáo có quyền sở hữu chính đáng miếng đất đẹp vốn là sở hữu của họ, để xây dựng lại nhà thờ của họ, theo nguyện ước và niềm tin thiêng liêng của họ.

Điều xảo trá đáng vạch rõ và lên án nhóm chính quyền địa phương được Bộ Chính trị ở Hà Nội che chở tiếp tay là những quan chức này đã lấy bom Mỹ làm cái cớ (!) để cứu nguy, đã nhờ bom Mỹ (!) để trốn tránh trách nhiệm, để ẩn mình.

XS
SM
MD
LG