Thứ năm, 05/05/2016
Xem

    Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

    Ngược Swanston Street

    x
    Thường Quán
    THƯỜNG QUÁN
     
    Sinh năm 1956 tại Đà Nẵng

    Tác phẩm đã xuất bản:
     
    Ngoài Giấc  Ngủ (NXB Văn Nghệ California, 1989).

    Dấu Nước (talawas chủ nhật, 2006)

    Years, Elegy (Vagabond Press, 2012)
     
    Thơ, truyện ngắn và tiểu luận nằm rải rác ở các tạp chí và website văn học trong 30 năm qua.
     
    Thơ Anh ngữ dưới tên Nguyễn Tiên Hoàng được giữ ở link sau đây:
     
     http://www.poetryinternationalweb.net/pi/site/poet/item/20689
    Hôm nay là một buổi sáng có thong thả hơn mọi ngày, tôi bước vào thành phố ngạc nhiên làm như phố kia cũng thong thả như mình. Từ Nhà Ga Flinders thay vì băng ngang qua cầu đi tới sở làm nằm bên Nam ngạn thành phố (Southbank) tôi đi dọc Swanston Street ngược về hướng Bắc, hướng của hai đại học sát phố RMIT và Đại học Melbourne.  Qua tuổi sinh viên đã lâu tôi không có cớ gì để quay ngược về những khuôn viên campus, mọi lý do dìu dặt đôi chân vào Xóm Học không đủ lực kéo lôi, rủ rê. Cho thêm hương cà phê hàng quán sinh viên cũng không. Tôi chỉ muốn xem lại mấy thân tượng đồng trước tiền đình Thư viện Tiểu bang và kiểm lại xem viên gạch đem từ xứ sở của James Joyce có còn đó.
     
    Mọi thứ kiếm tìm quả nhiên vẫn nguyên vị.  State Library of Victoria: Jean d'Arc vẫn oai phong trên ngựa đồng bên hữu, hiệp sĩ George vẫn một thế nhoài qua cổ ngựa thốc mũi dáo hay trường thương vào thân rồng cánh tả. Và lão chánh án Redmond Barry, kẻ từng treo cổ legend Ned Kelly - anh hùng Lương Sơn Bạc đất này - vẫn trấn ngay trung tâm tiền đình, những kim đinh đâm ra trên đầu lão chống lại toan tính rót phân của đám bồ câu cư dân số một của khu thư viện. Những gã bồ câu ít bay và hơi đủng đĩnh cứ như là đã đọc hết sách thánh hiền, bây giờ đã tới tuổi vô can. Men qua mạn phải của hông bên, quả nhiên viên lát gạch từ quận làng Dromanach xứ Ái Nhĩ Lan vẫn còn. Lát gạch nung màu nâu có lẫn những miểng vỏ sò nho nhỏ nằm yên hàn bất kể chung quanh những họa sĩ bồ câu nhả phân thải phấn đã làm nên một bản nền sắc màu tự nhiên nhu nhuận. Nắng buổi sáng 10 giờ chiếu nghiêng xuống ngay đúng chỗ nằm viên gạch, như có bàn tay xếp đặt của Joyce - con người kỳ vĩ mà Umberto Eco, một nhà văn hiện đại xuất chúng khác, đã ví von như một giám mục vô gia cư - vừa mới mó đụng vào. Episcopi vagantes ngân nga nghe thơ mộng, quả nhiên là khế hợp với con người mà đã vào đời văn với cuộc phụng tùy Nàng Thơ tiên trước một cách tài tử tư riêng động đậy. Chamber Music là tên tập thơ đầu tay của Joyce, xuất bản năm 1907. (‘Chamber’ đây là tắt của ‘chamber pot’, ai dịch là thính phòng thì có lẽ cũng, nói theo ngôn ngữ phường phố, là đang đăng ký cuộc đưa lưng cho chúng đấm ‘từ chết tới bị thương’). Rồi James Joyce còn trở lại với thơ giữa những tiểu thuyết Người Dublin, Chân dung một người Nghệ Sĩ như một Thanh niên, kịch Lưu Vong, và kỳ vĩ Ulysses. Những lang chạ thơ giữa những hồi kịch và những chương tiểu thuyết  của Joyce (như Patrick White sau đó đất này) sẽ cho ra đời một tập thơ mỏng nữa là Pomes Penyeach, đúng 20 năm sau tập thơ đầu. 

    Pomes Penyeach gồm 13 bài thơ ngắn. Mười ba là con số Joyce chọn lựa cũng như tập mỏng thơ đầu tay của Patrick White cũng chừng ấy đúng số 13. Tập mỏng Thirteen Poems của Patrick White, in vào năm 1930, với bút danh Patrick Victor Martindale, ngày nay ai giữ được ắt tự biết mình là khách sở hữu một mỏng manh báu vật. Ở Portrait of the Artists as a Young Man hay Ulysses, làm như Joyce viết vì được ban những phút giờ mặc khải (‘epiphany - phút linh cầu mãi mới về)’. Cũng như Virginia Woolf. Không có những khoảnh khắc ân sủng, ‘blessed moments’, ai dám đoan chắc người đời nay có sẽ được những Orlando, Mrs Dalloway, The Waves?  Và White.  Còn White? Cái viết tới với White, xem ra, khó khăn hơn. White, như Joseph Conrad, là kẻ viết vì đã sống như một lúc cùng với hai ba thế giới. Một hai thế giới vạn hoa được nắm bắt bằng sự nhìn trầm lạnh và sức khai khẩn cần cù, không thỏa hiệp. White đứa con của những mâu thuẫn xã hội và lịch sử của toàn bộ nước Úc trong quan hệ với mẫu quốc Ăng Lê. Australia, của White, là đất nước đã đi cùng chàng chứ không phải là ngược lại.

    Từ một cam phận tới một vẫy vùng, không cấp khích, hay bạo động, từ tốn vượt thoát và định hình. Xứ sở này vốn khiêm nhường trong thể hiện cá tính, chân chất và kiệm lời. Xứ sở có những người đàn bà mạnh phong thái cho White viết Câu chuyện Người Dì  (The Aunt’s Story), tác phẩm trưởng thành nhất trong mắt White, để mở vào, đi tới Voss và The Tree of Man. Xứ sở có những cách thế sống bình dị, đôi khi khép kín, sợ hãi sự khác biệt, khác lạ. White thấy cùng người Úc những tì vết, khiếm khuyết và sự dở hơi, thiếu trưởng thành, White là kẻ rồi về sau sẽ cho dội đập những tì vết này vào nóng hổi sân khấu và tiểu thuyết; hiển lộ, qua văn chương, những sự thật của bản thể và những đổi thay trong bản sắc của con người Úc thế kỷ hai mươi. Hạnh phúc của White những năm sau Nobel là những ngày của kịch.  Những ngày hạ màn, về ngồi quanh chiếc bàn gỗ sồi sát kề bếp lửa với những đạo diễn, diễn viên của một nền kịch nghệ hiện đại đang đứng dậy. Những nủa đêm đầu sáng Martin Road, Centennial Park.  Những tinh sương ấy không phải là sân khấu nữa mà là cả xã hội ngoài kia làm như đang chuyển mình chuyển dạ…Cái sự nhìn thấy của những người-cầm-bút-đi-xa… Joyce, Ezra Pound, Beckett, Henry Miller, Hemingway, Scott Fitzgerald … ở Paris, Trieste, Zurich đầu thế kỷ trước;  hay Patrick White ở London, Ai Cập, Hy Lạp những năm 1940, nghiệm lại, có như chính nó là thứ viễn kiến mạnh khỏe đã làm nên những vóc vạc mới [mà nay một kẻ trẩy bộ chợt hồi cố nhìn ngắm với một sự khinh khoái, nhẹ lòng].
     
    TQ
    30/7/2012
    Diễn đàn này đã đóng.
    Trình bày ý kiến
    Ý kiến
         
    bởi: ledung
    27.08.2012 07:49
    Mở bài gặp những địa danh quen thuộc nên náo nức đọc tiếp, nhưng càng đọc càng thấy mệt, càng thấy đuối, ko theo kịp... chứ ko 'thong thả' được. Giá như TG viết dễ hiểu hơn một chút nhỉ!

    bởi: thường quán từ: Melbourne
    24.08.2012 05:28
    Cảm ơn các anh chị đã phản hồi. Đường Swanston là trục phố chính đi qua Melbourne, sự đi ngược một buổi sáng giúp người viết bài có một đóng góp với anh Nguyễn Xuân Hoàng, một nhà văn tôi rất yêu thích, mến mộ. Rất vui thấy những phản hồi là về "phong cách". Rõ các anh chị là dân đọc sách vở văn chương và đã rộng lượng đọc bài ngắn này trong chiều hướng ấy. Anh/ chị T. D., Australia : mùa lễ hội nhà văn cũng vừa bắt đầu ở Melbourne hôm nay, chúc vui. Và gởi tất cả bài thơ mới:

    http://www.diendan.org/sang-tac/som-mai/

    thân ái
    tq

    bởi: LP
    20.08.2012 00:46
    Ở hai đoạn mở đầu, lối văn có chút điệu đà làm dáng với nhiều tính từ. Thêm chút nữa là sẽ thành sáo ngữ.
    Phần còn lại là giới thiệu về văn chương nước ngoài, tỏ ra tác giả là người đọc nhiều sách Anh ngữ. Điều này là tốt. Đọc được nguyên bản sẽ hiểu cặn kẽ những tư tưởng của tác giả, tốt hơn đọc bản dịch có thêm phần 'mặn nhạt' của dịch giả.
    Có điều trong vòng 1 bài blog, TQ. chưa giới thiệu được những ý tưởng thâm thúy của các tác giả Tây phương và cũng chưa trình bày được sự thấm nhuần các tư tưởng của nền văn học nước ngoài đối với bản thân, ngoại trừ lối hành văn thiếu chủ từ (ở nhiều câu) và dư tính từ. Phải chăng đây là kiểu mới lạ mà các cây viết trẻ đang có khuynh hướng sử dụng nhiều?
    Hy vọng ở blog riêng của TQ. (nếu có) sẽ đăng những bài viết mang nhiều sâu lắng hơn.
    Cám ơn NXH đã giới thiệu bạn hữu Văn với độc giả.

    bởi: Vô danh
    18.08.2012 01:02
    Có phải đây là lối viết mới ? Hiện đại? Hậu hiện đại?

    bởi: T.D từ: Australia
    17.08.2012 20:10
    Rất đặc sắc, mặc dù văn phong có chút bác học. Nhưng chẳng hề gì ! Người viết dùng kiến thức văn học riêng tư, để giới thiệu tới người đọc những diệu kỳ của thế giới văn chương nước ngoài. Không những văn chương, kèm theo là những kiến thức phổ thông, của một tý lịch sử tương đối cần thiết cho một hội nhập văn hóa . Nhập gia tùy tục, mắt mở rộng tầm nhìn, tai lắng nghe những câu chuyện đẹp, để thưởng thức sự tài hoa của những người bản xứ. Như vậy há chẳng phải là may mắn ư?

    Blog

    Nghĩ về các cuộc biểu tình liên quan đến cá chết

    Các cuộc biểu tình cho thấy người dân không khiếp sợ. Người ta biết là có thể sẽ bị chính quyền trấn áp nhưng người ta vẫn không sợ
    Thêm

    Đục khoét túi dân: Từ ‘Thuế bảo vệ môi trường’ đến ‘Quỹ bình ổn giá điện’

    Kinh tế trầm kha cùng vấn nạn túi thủng ngân sách đang khiến nền 'hành chính công' ở Việt Nam lao sâu vào cơn động kinh 'thu, thu nữa, thu mãi'
    Thêm

    Phản ứng phải tương xứng với nguy cơ

    Ông bà cha mẹ Việt Nam thường căn dặn con cháu từ lúc vào tuổi trưởng thành hãy chọn bạn mà chơi
    Thêm

    Hoài nghi tầm nhìn quản lý

    Phát ngôn 'chọn thép hay chọn cá tôm' của ông Chu Xuân Phàm đặt ra câu hỏi về trách nhiệm và đạo đức...
    Thêm
    Các bài viết khác

    Bạn đọc làm báo

    Tháng Tư và tờ nhật ký trên biển

    Mới đây, trong thùng tư liệu tôi tìm lại được một trang giấy với bút tích ghi chép những sự kiện trong những ngày trôi nổi trên biển sau khi rời quê hương vào cuối tháng Tư 1975
    Thêm

    Xuống đường 1/5: Kẻ nào đồng lõa với tội hủy hoại môi trường?

    Bất cứ một chính quyền và công an địa phương nào đang tâm cản phá cuộc xuống đường hiến định ngày 1/5 tới đều sẽ bị xem là đồng lõa với tội hủy hoại môi trường
    Thêm

    Niềm tin trong giáo dục

    Từ thế kỷ XIX, Henri Frédéric Amiel, nhà triết học người Thụy Sỹ đã nói rằng “Xã hội tồn tại nhờ niềm tin, và phát triển nhờ khoa học”
    Thêm

    41 Năm nhìn lại: 30-4-1975 Chiến tranh Việt Nam kết thúc mang ý nghĩa gì?

    Sau khi chiến tranh kết thúc, chế độ công cụ cộng sản quốc tế Hà Nội được đóng vai trò thắng trận đã đưa ra ba 'ý nghĩa lịch sử' của cuộc chiến tranh Việt Nam và sự kết thúc của nó
    Thêm
    Các bài viết khác