Thứ năm, 05/05/2016
Xem

    Blog / Bùi Tín

    Mệnh lệnh của tình thế: đổi mới hệ thống

    Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, ngày 12/6/2011
    Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, ngày 12/6/2011

    Việt Nam là một quốc gia độc lập đang đứng trước một hiểm họa đe dọa đến sự tồn vong của đất nước. Thế lực bành trướng phương Bắc công khai thể hiện ý đồ bành trướng bằng những hành động ngang ngược liên tiếp gây hấn trong vùng lãnh hải của ta.

    Nhân dân ta đã lập tức trả lời bằng những cuộc biểu tình và tuần hành giữa thủ đô Hà Nội, thành phố Sài Gòn và nhiều thành phố khác, với những khẩu hiệu yêu nước vang động, khẳng định quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là thuộc Tổ quốc Việt Nam, đòi phía Trung Quốc phải chấm dứt ngay mọi hành động gây hấn.

    Trong khi đó chính quyền do đảng cộng sản độc quyền nắm giữ chơi trò 2 mặt, vừa để cho các cuộc tuần hành diễn ra trước Sứ quán và Tòa lãnh sự Trung Quốc, vừa hạn chế, kiểm soát các cuộc biểu dương tinh thần yêu nước ấy của nhân dân, vừa thanh minh với Bắc Kinh rằng đó chỉ là những cuộc tụ tập nhỏ nhoi, không đáng kể, đã bị giải tán ngay; họ còn bắn tin rằng Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ không can dự gì vào cuộc khủng hoảng ở biển Đông và trông mong ở biện pháp dàn hòa, thương lượng.

    Thái độ nước đôi ấy thực chất chỉ nhằm che dấu đường lối thật sự của cơ quan lãnh đạo cao nhất là Bộ Chính trị từ hai chục năm nay, đó là chủ trương «nhất biên đảo», nghĩa là dựa hẳn vào Trung Quốc do có chung một chế độ chính trị - xã hội chủ nghĩa, độc đảng Cộng sản cầm quyền, thủ tiêu quyền tự do của công dân. Đây là lập trường mà nguyên Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch từng gọi là «đường lối Bắc thuộc mới» rất nguy hiểm. Họ cho rằng đó là sự lựa chọn đúng đắn, thức thời, khôn ngoan, duy nhất đúng.

    Có thể nói Bộ Chính trị hiện tại chỉ miễn cưỡng biểu lộ tinh thần chống bành trướng để nhằm xoa dịu nỗi bất bình của quần chúng đang sục sôi lòng yêu nước.

    Nhân dân ta giữa thời đại mới đã hiểu rõ lịch sử đất nước trong hơn nửa thế kỷ qua sau một cuộc trải nghiệm khắt khe đầy đau thương, để rút ra những bài học nhớ đời cho mình và cho hậu thế.

    Bài học thứ nhất là trong cuộc kháng chiến chống Pháp, đảng Cộng sản Đông dương đã vờ vịt tự giải thể để che dấu ý đồ phục vụ Đệ Tam Quốc tế Cộng sản, trương ra lá cờ yêu nước giành độc lập nhằm huy động lòng yêu nước của toàn dân nhằm phục vụ cho các đồng chí Liên Xô quan thầy của họ.

    Bài học thứ hai là khi Hoa Kỳ và đồng minh tham chiến ở miền Nam Việt Nam để ngăn chặn làn sóng đỏ tràn vào thế giới dân chủ thì đảng Cộng sản lại giương cao lá cờ giải phóng dân tộc «chống đế quốc Mỹ xâm lược» để cổ vũ thanh niên sinh Bắc tử Nam, đồng thời thực hiện Cương lĩnh cộng sản diệt tư hữu ở miền Bắc theo đường lối của Mát-scơ-va.

    Trong cả 2 cuộc «kháng chiến» trên đây nhóm lãnh đạo cộng sản đã vin cớ chiến tranh để huy động sính mạng, tài sản của toàn dân cho mục tiêu cộng sản hóa của họ, đồng thời hạn chế triệt để quyền tự do tư tưởng, tư do lập hội, tự do báo chí, tự do kinh doanh, tự do tôn giáo của toàn dân, biến toàn dân thành những kẻ nô lệ mới của chủ nghĩa cộng sản quốc tế.

    Giờ đây, Bộ Chính trị lại định giở ngón đòn cũ, giả giương lá cờ yêu nước bảo vệ Tổ quốc để vừa xoa dịu sự phẫn nộ chính đáng của nhân dân, vừa củng cố vị trí lãnh đạo của họ.

    Không thể nào miệng thì nói chống bành trướng rồi lại bịt mồm báo chí, trong khi đài phát thanh, Thông tấn xã Việt Nam vừa tố cáo vừa run rẩy, chỉ làm trò cười cho nhân dân và thế giới, khuyến khích kẻ thù lấn lướt.

    Chính quyền nếu thật lòng yêu nước, thật lòng bảo vệ tổ quốc không thể giam cầm những chiến sỹ dũng cảm đi tiên phong trong bảo vệ biên cương chống bành trướng một cách kiên cường nhất, như Lê Chí Quang, từng bị tù do bài «Hãy cảnh giác với Bắc Triều», như Phạm Thanh Nghiên đang bị tù chỉ vì tọa kháng trước hàng chữ : Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, hay như luật sư Cù Huy Hà Vũ từng yêu cầu ghi công những binh sỹ Việt Nam Cộng hòa đã chiến đấu chống quân bành trướng Trung Quốc ở Hoàng Sa cuối năm 1974…

    Bọn bành trướng huênh hoang không mạnh. Chúng rất yếu do đè nén, hãm hại nhân dân nước chúng. Chúng rất yếu vì lạc hậu, lạc lõng giữa thế giới dân chủ văn minh. Chúng còn rất yếu vì cần thời gian 20 năm mới đuổi kịp kỹ thuật quân sự tiền tiến nhất hiện nay của Hoa Kỳ, như viên Tổng tham mưu trưởng Quân Giải phóng Trung Quốc Trần Bình Đức vừa thú nhận.

    Cải cách toàn hệ thống, độc lập gắn chặt với tự do, dân tộc gắn chặt với dân chủ là yêu cầu cấp bách của toàn dân, là mệnh lệnh nghiêm trang của tình thế, là đòi hỏi của mọi tầng lớp nông dân, công nhân, trí thức, nhà kinh doanh, tuổi trẻ, của lực lượng vũ trang và lực lượng an ninh. Tự do và dân chủ sẽ nhân gấp bội lực lượng chống bành trướng, tạo nên khối đoàn kết dân tộc vững vàng, đưa dân tộc ta gắn liền với toàn thế giới dân chủ văn minh, bao gồm Hoa Kỳ, Canada, Liên hiệp Châu Âu, Nhật Bản, Ấn Độ, các nước dân chủ Đông Nam Á, Úc…

    Nếu làm được như thế, lực của ta sẽ phát triển cực lớn, thế của ta sẽ gia tăng cực nhanh. Không một kẻ bành trướng nào dám đe doạ, gây hấn với ta.

    Đây là vấn đề cốt tử rất cần được thảo luận cho rốt ráo để đạt đồng thuận trong toàn dân vậy.

    * Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.


    Bùi Tín

    Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.

    Diễn đàn này đã đóng.
    Ý kiến
         
    Chưa có ý kiến ​​trong diễn đàn này. Bạn hãy là người đầu tiên góp ý

    Blog

    Nghĩ về các cuộc biểu tình liên quan đến cá chết

    Các cuộc biểu tình cho thấy người dân không khiếp sợ. Người ta biết là có thể sẽ bị chính quyền trấn áp nhưng người ta vẫn không sợ
    Thêm

    Đục khoét túi dân: Từ ‘Thuế bảo vệ môi trường’ đến ‘Quỹ bình ổn giá điện’

    Kinh tế trầm kha cùng vấn nạn túi thủng ngân sách đang khiến nền 'hành chính công' ở Việt Nam lao sâu vào cơn động kinh 'thu, thu nữa, thu mãi'
    Thêm

    Phản ứng phải tương xứng với nguy cơ

    Ông bà cha mẹ Việt Nam thường căn dặn con cháu từ lúc vào tuổi trưởng thành hãy chọn bạn mà chơi
    Thêm

    Hoài nghi tầm nhìn quản lý

    Phát ngôn 'chọn thép hay chọn cá tôm' của ông Chu Xuân Phàm đặt ra câu hỏi về trách nhiệm và đạo đức...
    Thêm
    Các bài viết khác

    Bạn đọc làm báo

    Tháng Tư và tờ nhật ký trên biển

    Mới đây, trong thùng tư liệu tôi tìm lại được một trang giấy với bút tích ghi chép những sự kiện trong những ngày trôi nổi trên biển sau khi rời quê hương vào cuối tháng Tư 1975
    Thêm

    Xuống đường 1/5: Kẻ nào đồng lõa với tội hủy hoại môi trường?

    Bất cứ một chính quyền và công an địa phương nào đang tâm cản phá cuộc xuống đường hiến định ngày 1/5 tới đều sẽ bị xem là đồng lõa với tội hủy hoại môi trường
    Thêm

    Niềm tin trong giáo dục

    Từ thế kỷ XIX, Henri Frédéric Amiel, nhà triết học người Thụy Sỹ đã nói rằng “Xã hội tồn tại nhờ niềm tin, và phát triển nhờ khoa học”
    Thêm

    41 Năm nhìn lại: 30-4-1975 Chiến tranh Việt Nam kết thúc mang ý nghĩa gì?

    Sau khi chiến tranh kết thúc, chế độ công cụ cộng sản quốc tế Hà Nội được đóng vai trò thắng trận đã đưa ra ba 'ý nghĩa lịch sử' của cuộc chiến tranh Việt Nam và sự kết thúc của nó
    Thêm
    Các bài viết khác