Thứ bảy, 25/05/2013
Xem

Tin tức / Việt Nam

Maya Lin và Đài tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam

Thủ đô Washington của Hoa Kỳ là thành phố của các viện bảo tàng và các đài tưởng niệm. Một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách nhất là Đài Tưởng niệm Cựu chiến binh Chiến tranh Việt Nam, tọa lạc ngay tại trung tâm thủ đô, không xa Đài Tưởng niệm Tổng Thống Abraham Lincoln. Đây cũng là đài tưởng niệm gây nhiều tranh luận nhất trong lịch sử các tượng đài ở Hoa Kỳ, tới mức suýt nữa, công trình kiến trúc này đã không được xây dựng.

Các huy chương được để lại tại Bức Tường Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến tranh Việt Nam
Các huy chương được để lại tại Bức Tường Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến tranh Việt Nam
CỠ CHỮ - +

Trong Câu Chuyện Việt Nam do Hoài Hương phụ trách tuần này, 30 năm sau khi đài tưởng niệm khánh thành, mời quí vị tìm hiểu về Kiến trúc sư và nghệ sĩ Maya Lin, tác giả của công trình kiến trúc độc đáo nhưng gây nhiều tranh cãi.

Đài Tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam là một công trình kiến trúc có đường nét đơn sơ nhưng có sức cuốn hút lạ kỳ. Là một bức tường đá hoa cương màu đen hình chữ V hòa với khung cảnh thiên nhiên chung quanh, công trình này được thừa nhận là đài tưởng niệm được dân chúng Mỹ yêu mến nhất. Trên bức tường có khắc tên tuổi của khoảng 58,000 quân nhân Mỹ đã hy sinh hoặc mất tích trong chiến tranh Việt Nam, tuổi trung bình của các quân nhân ấy là 19 tuổi.

Lần theo bức tường đá đen tiến sâu dần vào lòng đất trước khi bước theo con dốc thoải để trở về với thực tế, khách đến thăm tượng đài có cảm tưởng như mình vừa đi viếng mộ phần của từng ấy quân nhân Mỹ đã hy sinh trong cuộc chiến đã kết thúc 37 năm về trước. Thiết kế đơn sơ mà có khả năng gây xúc động mạnh ấy là tác phẩm của một nữ sinh viên Trường Kiến trúc Đại học Yale, lúc bấy giờ chỉ mới 21 tuổi.

Maya Lin là con út trong một gia đình có hai người con. Cha cô là Khoa trưởng Trường Đại Học Mỹ Thuật bang Ohio, mẹ cô là một nhà thơ và giáo sư Anh văn. Anh cô sau này cũng trở thành thi sĩ và Giáo sư Văn học. Cha mẹ cô là những người tỵ nạn chính trị đã bỏ Trung Quốc ra đi sau khi ông Mao Trạch Đông lên nắm quyền.

Maya Lin cho biết về truyền thống giáo dục gia đình đã ảnh hưởng tới những chọn lựa của cô sau này:

“Chúng tôi lớn lên trong một môi trường không phân biệt nam nữ. Tôi rất may mắn ở chỗ tôi không bao giờ bị xem là thứ yếu so với anh tôi, chỉ vì tôi thuộc phái nữ. Đối với gia đình, điều quan trọng duy nhất là chúng tôi sẽ làm gì với tương lai? Gia đình tôi không bao giờ chú ý tới tiền bạc mà luôn luôn nhấn mạnh tới học hỏi và truyền bá kiến thức. Gia đình tôi đặt nặng các thành tích khoa bảng, nhất là phía bên ngoại tôi.”

Một trong bà cố của Maya Lin phía bên mẹ là một trong những nữ bác sĩ đầu tiên của Thượng Hải.

Maya Lin cho biết cô chọn kiến trúc vì cho rằng ngành này là sự phối hợp tuyệt hảo của nghệ thuật và toán học, giữa nghệ thuật và khoa học.

“Tôi yêu logic, toán, và thảo chương điện toán. Tôi nghĩ rằng kiến trúc là sự phối hợp toàn hảo của các bộ môn đó. Phải đến 7 năm học kiến trúc tôi mới nhận ra rằng lối suy nghĩ của tôi là lối suy nghĩ của một nghệ sĩ. Mặc dù tôi xây nhà và tiếp tục đeo đuổi kiến trúc, nhưng tôi đeo đuổi ngành này trong tư cách một nghệ nhân. Điều mà tôi không thích về ngành này chính là khía cạnh nghề nghiệp của nó. Tự trong thâm tâm tôi là một nghệ sĩ. Điều đó có nghĩa là gì? Kiến trúc phải phản ánh con người thực trong ta, điều mà chúng ta cần nói lên cho chính chúng ta. Dù có ai tới trầm trồ xem công trình kiến trúc đó hay không, điều đó không quan trọng. Tôi vẫn muốn làm theo ý riêng của tôi.”
 

Kiến trúc sư Maya Lin
Kiến trúc sư Maya Lin
Maya Lin kể lại rằng một người nào đó đã được nghe bản tin về một cuộc thi toàn quốc để tìm người thiết kế Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến tranh Việt Nam. Cô và một nhóm sinh viên kiến trúc cho rằng đây là một ý kiến ngộ nghĩnh và quyết định dự cuộc thi như dự án cuối của niên học. Cô kể tiếp:

“Thế rồi tôi hì hục vẽ một thiết kế mà tôi nghĩ là giải pháp tốt nhất cho khóa học của tôi. Nhưng mãi đến quý sau, quý cuối cùng trong niên học, tôi mới quyết định gửi hồ sơ dự thi, với mục đích là để thực tập, lấy kinh nghiệm. Là một sinh viên, cách duy nhất để biết thiết kế của mình có giá trị hay không, là nhờ các kiến trúc sư đến thăm trường đánh giá nó. Lễ Giáng sinh năm ấy, tôi đến thăm ông chú của bạn tôi, một kiến trúc sư có tên tuổi. Trong câu chuyện, ông ấy nhắc tới một thiết kế đặc biệt cho Đài Tưởng niệm Cựu Chiến Binh chiến tranh Việt Nam mà ông đã được nghe nói đến. Ông càng nói thì tôi càng nhận ra là ông đang nói đến chính bản thiết kế của tôi. Đó là lúc tôi nghĩ à, có lẽ tôi nên chính thức tham gia bởi vì tôi có điều quan trọng muốn nói. Chắc chắn tôi sẽ không thắng đâu, nhưng cứ thử xem sao, và thế là tôi dự cuộc thi.”

Trong tất cả 1420 hồ sơ đệ nạp, thật là bất ngờ thiết kế của Maya Lin được một ủy ban giám khảo gồm các nghệ sĩ ưu tú chọn. Cô giải thích:

“Đối với tôi, ý niệm quan trọng nhất về Đài tưởng niệm chiến tranh Việt Nam là sự chân thật, phải thành thật đối mặt với những mất mát của từng người chúng ta. Thực ra, một trong những yêu cầu của các cựu chiến binh là phải liệt kê tất cả 58,000 tên tuổi của những người đã chết. Đây có lẽ là lần đầu tiên một nhóm cựu chiến binh đưa ra yêu cầu đó. Lúc đó, chúng ta vừa bước vào một thời đại tương đối mới, khi người ta thừa nhận sự đóng góp của các cá nhân trong cuộc chiến thay vì những gì diễn ra trong các cuộc chiến trước đó trong lịch sử, khi các đài tưởng niệm luôn luôn nhằm vinh danh những thành tựu của cá nhân một lãnh đạo nào đó, kẻ đã chiến thắng chứ không phải những người lính đã cầm súng chiến đấu, một ngoại lệ là các đài tưởng niệm Thế chiến thứ Nhất mà tôi đã nghiên cứu. Lý do các đài tưởng niệm đó làm chúng ta xúc động là bởi vì chúng tập trung vào sự mất mát cá nhân. Tôi nghĩ đó là một sự thừa nhận về những mạng sống đã bị cướp mất.”

Là người Mỹ gốc Hoa, Maya Lin nhận xét mặc dù các tác phẩm của cô thường có nét tĩnh, rất Á Châu, nhưng thời trẻ, đôi khi cô đã chật vật phấn đấu với nhiều mâu thuẫn nội tâm.

“Có thể nói là trong 20 năm đầu đời, tôi chỉ muốn làm người Mỹ giống như các bạn đồng lứa, tôi không muốn khác họ. Qua ngưỡng cửa 20 và suốt những năm 30, tôi bắt đầu nhận thức những nét Đông phương rõ rệt trong các tác phẩm nghệ thuật và kiến trúc của tôi. Tôi tin rằng chỉ trong thập niên qua, gần 40 tuổi, tôi mới thực sự thấu hiểu rằng trong tôi là sự cân bằng và phối hợp. Đôi khi đã có những sự giằng co. Tôi bỏ khoa học rồi đi vào ngành nghệ thuật, song tôi luôn luôn phân tích vấn đề một cách khoa học. Tôi chọn theo đuổi cả nghệ thuật lẫn kiến trúc, nhưng một cách riêng rẽ thay vì phối hợp hai ngành này. Thế rồi trong tôi còn có sự chia rẽ giữa Đông và Tây. Tôi tin rằng thời còn bé, tôi hay có những giằng co bởi vì tôi xuất xứ từ hai truyền thống khác nhau.”

Tác giả công trình kiến trúc này biết gì về chiến tranh Việt Nam? Maya Lin nói cô không biết nhiều và cố tình không tìm hiểu để khỏi vướng bận vào các cuộc tranh luận vô tận, để tập trung vào nỗ lực sáng tạo. Cô nói chính kiến không quan trọng đối với công việc thiết kế, mà quan trọng hơn là điều sau đây:

“Chúng ta phải đối diện với cái chết. Nếu không trực diện cái chết, chúng ta sẽ không bao giờ khắc phục nó và hàn gắn được vết thương. Chúng ta không thể tự dối mình rằng nó không xảy ra. Mà phải nhìn thẳng và chấp nhận nó. Rồi sau đó, ta mới có thể quay lưng để bước ra ánh sáng.”

Sau khi đoạt giải, bỗng nhiên Maya Lin bị xô đẩy vào giữa một trận bão lớn. Người ta chỉ trích thiết kế của cô là quá đơn sơ, trông giống như một vết thẹo hằn trên mặt đất, Có người cho rằng đài tưởng niệm không vinh danh đúng mức những người đã hy sinh vì tổ quốc. Trong số những nhân vật cấp cao đả kích cô kịch liệt có Tổng Thống Reagan, Bộ trưởng Nội vụ James Watt, và cả ông Ross Perot, nhà hảo tâm đã đóng góp tiền bạc vào quỹ xây dựng Đài Tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam. Phản ứng của Maya Lin:

“Tôi hoàn toàn hiểu được vì sao có sự chống đối mạnh mẽ như vậy. Điều mà rất nhiều người không nhận thức ra là các cựu chiến binh yêu cầu phải liệt kê tên tuổi của những người đã hy sinh. Về mặt chính trị thì có hai phe. Phe thì cho rằng tôi không muốn nghe, không muốn nhắc tới những người đã chết. Tôi không muốn thừa nhận những cái chết đó bởi vì nó quá đau lòng. Người ta muốn thấy những cuộc diễn hành hùng tráng, nô nức lòng người. Việc liệt kê tên tuổi những người đã khuất gây tranh luận gay gắt. Thế rồi bức tượng đá hoa cương lại là màu đen, tôi là phụ nữ lại là người Mỹ gốc Á, tôi còn trẻ, quá trẻ để hiểu thế nào là phục vụ, là hy sinh. Tôi nghĩ, những lập luận chống đối đó không tác động tới tôi.”

Mỗi năm có hàng triệu người tới viếng Đài Tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam, và họ thường để lại đó những kỷ vật
Mỗi năm có hàng triệu người tới viếng Đài Tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam, và họ thường để lại đó những kỷ vật
Nhưng điều làm cho Maya Lin phẫn nộ là ngoài ý muốn của cô, các bên liên quan đã đạt một thỏa thuận tương nhượng như điều kiện để hoàn tất công trình xây tượng đài. Chính ông Ross Perot là người đã đòi phải đặt thêm bức tượng 3 quân nhân Thủy quân Lục chiến gần bức tường đá đen. Sau này người ta lại đặt thêm một bức tượng khác để vinh danh các nữ quân nhân tham chiến tại Việt Nam.

Cô sinh viên Maya Lin, 21 tuổi, đã chiến đấu tới cùng để bảo vệ tính trong sáng trong thiết kế của cô. Trong cuộc phỏng vấn do Academy of Achievements thực hiện vào năm 2010, Maya Lin kể lại rằng thời ấy, có lúc cô đã cảm thấy rất đơn độc, một mình phải chống chọi với tất cả mọi người trong một phòng họp, hầu hết đều nhìn cô với ánh mắt trách móc như thể cô cố tình muốn xúc phạm họ.

Qua thời gian, đài tưởng niệm do Maya Lin thiết kế trở thành một địa điểm được nhiều người viếng thăm nhất tại thủ đô nước Mỹ. Chỉ một năm sau khi khánh thành đã có 1 triệu người đến thăm. Giờ đây 30 năm sau, Đài tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam đã chứng tỏ là một tác phẩm nghệ thuật vượt thời gian và không gian, gây xúc động cho những người tìm đến nó, dù ở bên nào trong một cuộc chiến mà cho tới nay vẫn gây nhiều tranh luận.

‘Câu chuyện Việt Nam’ do Hoài Hương phụ trách đến đây đã kết thúc, mời quý vị đón nghe chương trình này, được phát thanh vào lúc 10 giờ tối thứ Bảy mỗi tuần. Quý vị có thể bình luận về đề tài hôm nay, đọc các tin tức mới nhất, xem các phóng sự video, bình luận, và trao đổi với các độc giả khác trên trang web của chúng tôi ở địa chỉ www.voatiengviet.com hoặc trên các trang web xã hội Facebook, Twitter và Yahoo 360 plus. Hoài Hương xin cám ơn sự theo dõi của quý thính giả và xin hẹn gặp lại quý vị trong chương trình tuần sau.

 

Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Bà Năm Sa Đéc chống CSVN+CSTQ
24.04.2012 19:48
Đây là đài tưởng niệm các chiến binh Mỹ đã hy sinh tại VN, một cuộc chiến khởi đầu với những lý tưởng bảo vệ tự do dân chủ tốt đẹp nhất nhưng lại kết thúc trong nhục nhã vì sự phản bội của người bạn đồng minh, khi người dân Mỹ cảm thấy cuộc chiến quá dài, quá mệt mõi, và tự hỏi thanh niên Mỹ chết ở VN cho ai, cho cái gì? (vì bị các thủ đoạn tuyên truyền của CSVN tại chính thủ đô nước Mỹ).

bởi: NGƯỜI VIệT YêU NƯỚC
24.04.2012 17:21
5-@ Trần Nhật Quang VN :...You shoot first, and aim to kill, A man lies dead, you feel quite ill...What mans to say, what mans to die, wil it be you, or maybe I! A dark cloud passes, overhead, A shadow falls, on body dead..A hundred died, to save some hills, A wind blows cold, and your body chills- War is wrong, you know that now, but still you wonder, when and how..And end of war will come to be, And there'll be peace, for you and me. Có ai ưa thích chiến tranh đâu TNQ?

bởi: BỐ THẰNG NHÔ (NPCN)
24.04.2012 17:16
Thưa ngaì PHÁO ĐẠI ĐỒNG,TỔNG BÍ TRẦN NHẬT QUÁNG,Kiêm TƯ LỆNH QUÂN KHUYỂN XUYÊN HÀNH TINH.Vâng kính thưa ngaì,caí BIỀU TƯỢNG thất bại nhục nhã cuả nước MỸ hùng cường kia nếu nó VẦN VŨ trên bầu trời HN miền BẮC XHCN kia thêm 3 ngaỳ,thì TỪ NGƯƠI XUỐNG VƯỢN MẤT CÓ BA HÔM đấy.Caí loại chưa hề đánh đấm,như TB,loại CS hậu bối " ĂN TỤC NÓI PHÉT " trên xương maú,các vị CS lão thành,mở mồm ra là cứ như ĐAỊ PHAÓ ĐỒNG BẮC HÀN !

bởi: NGƯỜI VIệT YêU NƯỚC
24.04.2012 17:08
4-2 Trần Nhật Quang VN: Không ai trong chúng tôi chấp nhận chiến tranh Bài thơ thứ hai cho TNQ= War then and Now... When I was younger, war was fun-With cap guns roaring, shooting everyone, But now I am a soldier, and war's no fun-With real bullets they fight this one-I used think war was a game- That heros played to win their fames-But now I know, it's not that way- In real war it's not like play..

bởi: NGƯỜI VIệT YêU NƯỚC
24.04.2012 16:55
3-@ Trần Nhật Quang VN: Họ đến đây không phải là để xâm chiếm VN. Tôi gửi đến TNQ 1 ý tưởng của bạn ấy qua bài thơ sau" WHEN....How many widows must we hear weep, How many parents will loose their sleeps.How many chldren will loose a dad ...Before and end to war is had! Tại sao vậy, tại vì Cộng Sản là cái gì đó đã mang đến Hãi hùng cho nhân loại...

bởi: Tháng 4 Buồn
24.04.2012 16:49
Hởi Oan hồn 58125 Chiến sĩ Mỹ và nhiều nữa của Dân Việt chống VC hung tàn, sự hy sinh của Các Vị đã giúp làm giảm sự đe dọa của ác quỷ đỏ đối với các dân tộc yêu chuộng hòa bình trên trái đất từ hơn 30 năm nay. Nếu không có sự hy sinh cao cả của Quý Liệt Sĩ, rất có thể phần lớn trái đất này đã bị nhuộm đỏ chứ không thu gọn lại 4,5 nước như hiện nay. Xin Quý Liệt Vị hãy an nghĩ, dân tộc Việt Nam sẽ lập đền thờ cúng tế, tưởng niệm và tri ân Quý Vị một ngày gần đây

bởi: NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC
24.04.2012 16:46
2@ Trần Nhật Quang : Chiến tranh Ý Thức Hệ nầy đã làm cho hằng triệu thanh niên ở tuổi tôi thời ấy nằm xuống. Chính chúng tôi không mấy ai nghĩ mình phải cầm súng nhưng vì sự tàn bạo của việc cải cách ruộng đất ở MBVN và giết người của Chủ nghĩa CS mà thế hệ chúng tôi phải hy sinh. Người bạn Mỹ nói với tôi : Đây là trò chơi chiến tranh, họ đến VN với sứ mạng bảo vệ hòa bình chứ không như TNQ đã nói như trên...

bởi: NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC
24.04.2012 16:35
1-@Trần Nhật Quang :Chiến cuộc Việt Nam đã qua rồi trong quá khứ, cái thắng cái thua chẳng có nghĩa lý gì. Chỉ có Hòa bình và tự do là quan trọng. Ngày nay TNQ ngồi đó rung đùi với với cái hào quang hảo huyền của huyền thoại tấn chiếm miền NamVN. Cái chủ thuyết CS cho đến ngày nay đã sụp đỗ và TG chán ghét cái chủ thuyết xảo quyệt nầy. THỜI ĐÓ TÔI CŨNG LÀ 1 QUÂN NHÂN, tôi cũng có 1 vài bạn Đồng đội là người Mỹ...

bởi: 4 TỐT, 16 CHỮ VàNG-NGHE CHI CỘNG HáN, BANH CàNG NƯỚC NAM
24.04.2012 14:17
@ Trần Nhật Quang: Nầy nhé biểu tượng nầy có ý nghĩa như sau: dạng hình chữ V : victory. Vietnam. TT REAGAN tuyên bố : 58,000 ngàn binh sĩ đã hy sinh là 58,000 heroes (anh hùng) của tổ quốc chúng ta. Họ đã thắng và đang thắng, họ đã đánh tan phe CS,và khối CS đã và đang tan rã. Là sự chiền thắng khải hoàn của thời đại chống CS. " Có hiểu không cái tên mù Quáng nầy.!

bởi: @Trần Nhật Quang
24.04.2012 12:55
58125 người Mỹ hy sinh cho tự do của dân tộc Việt Nam nói riêng và thế giới tự do nói chung sẽ được lịch sử thế giới ghi nhận đã có công góp phần đánh đỗ chủ thuyết Cộng sản gian ác của thế kỷ 20. Sự đau khổ của dân tộc Việt Nam 37 năm qua cho thấy cs cần phải bị loại bỏ ra khỏi hành tinh này cho sự tiến hóa loài người. Sẽ có đài tưởng niệm những người hy sinh vì chống csVN như nhiều QG cs trước đây và rất mong cái lăng Ba Đình hiện nay sẽ được chọn để trở thành bảo tàng viện tội ác csVN.

bởi: BỐ THẰNG NHô (NPCN)
24.04.2012 12:34
Mỗi năm đến ngaỳ 30-4,chúng ta đều tưởng niệm nhưng người đã ngã xuống,những chiến sĩ đồng minh trong 20 năm gìn giữ lí tưởng TỰ DO đầy NHÂN BẢN. Đã 37 năm trôi qua,đủ cho chúng ta thấy bộ mặt thật cuả caí gọi là GIẢI PHÓNG DT,ĐN hôm nay đã hoàn toàn lọt vaò tay bọn ĐỘC TAÌ,ĐẢNG TRỊ,và cũng tiếc thương cho 300 ngàn thanh niên Miền Bác bị bọn CSQT lừa gạt,tiếc thương nửa triệu đồng baò chết trên biển cả.Và kính cẩn tường niệm các người lính VNCH,đã ngã xuống cho MIỀN NAM TỰ DO!

bởi: Tran viet Trang (Tang) Thu Ba ngay 24 thang 04,2012
24.04.2012 12:05
Ho Nguyen(chet tiet)Nguyen ai Quoc,Ho chi Minh la ten ac on nhat va co no mau nhieu nhat voi nhan dan Viet Nam.

bởi: Trần Nhật Quang
24.04.2012 10:16
Hàng triệu người đến thăm bức tường VN, không phải vì nó đẹp hay xấu. Họ đến thăm để mục kích biểu tượng thất bại nhục nhã của nước Mỹ hùng cường và biểu tượng tội ác chiến tranh của 4 đời tổng thống Mỹ đã giết hại 58125 thanh niên Mỹ. Hỡi linh hồn 58125 thanh niên Mỹ, nếu các bạn không bị Chủ nghĩa Đế quốc đẩy các bạn dày xéo đất nước chúng tôi, thì hôm nay, chúng tôi và các bạn đang bắt tay nhau xây dựng hai đất nước, xây đắp tình hữu nghị nhân dân hai nước Việt - Mỹ.

bởi: TRUONG TRUONG = Cộng sản là bệnh ôn dịch của nhân loại.
24.04.2012 09:05
Kỉ niệm về sự tham chiến của người Mỹ tại Việt Nam ư? Còn kỉ niệm nào về thảm hiểm họa tận diệt tự do tiến lên đại đồng cho tòan nhân lọai?

bởi: Nguyễn Việt
24.04.2012 08:41
Tưởng niệm các anh hùng đã hy sinh bảo vệ cho chính nghĩa TỰ DO trong trận chiến tranh Quốc - cộng là một nghĩa cử đền đáp công ơn lớn lao của họ. Đối với người Việt nam tỵ nạn cộng sản, họ rất xứng đáng được vinh danh vì sau đó chủ nghĩa cộng sản đã sụp đổ chỉ còn một vài nơi cộng sản biến hình thành mafia đỏ đang cố lê lết đi đến chổ tan rã hoàn toàn.

bởi: longthanhlee
24.04.2012 07:14
Tượng đài nay la noi nhuc nha cho toan nuoc ''my'',boi no nhac nguoi ta nho den su PHAN BOI khong the nao quen duoc cua my doi voi tong thong N V THIEU va nhan dan mien nam Viet Nam Cong Hoa - Nguoi my chi biet co TIEN ! ngoai tien dola , toan bo nguoi my khong co gia tri toi 1 xu ! cho du do la pre. R .nixon.
Nguoi my khong co luong tam - khong co dao duc -chi tham me vat chat ......

bởi: Nguyen
24.04.2012 06:12
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của cô Maya Lin.
Một đài tưởng niệm phải có tên những người đã ngã xuống, phải màu đen để tỏ nỗi u buồn, Phải gần gũi những người đến thăm, tốt nhất là dạng một bức tường thấp. Và sự tưởng niệm nên lặng lẽ trong nỗi nhớ về những người đã khuất, cho nên không cần phải có một tượng đài Thủy quân lục chiến, làm loãng nỗi niềm hoài niệm của người đến thăm.

bởi: Trung Quân
24.04.2012 05:44
Năm 1989 tôi có ghé đến đây, đi dọc hàng bia khắc tên những người lính Mỹ chết tại Vietnam, lòng bùi ngùi khôn tả... Nhớ lần gặp Williams Moore ở Long Binh Headquarter, hắn nói em của hắn mới gone vì mine!!! Nhắc tới "Heavy" bên MACV còn sống, Thomas bên Usaid còn sống, Vicent bên Trung đoàn 82 Black horses còn sống... sau này Moore về làm Cố vấn tỉnh Gia định, rồi về Mỹ, còn sống. Nhưng trong lòng tôi cảm thấy "nặng nợ" với những người lính có tên trên mộ bia này.

bởi: Quikivinaleaks
24.04.2012 05:41
Với cuộc " Chiến Tranh Ý Thức Hệ " giửa 2 khối CS và TB. Không may cho VN là nơi thử lửa. Lê duẩn : " Chúng ta chiến đấu cho các nước XHCN anh em. Nếu cần phải đốt cháy cả núi rừng Trường sơn, và hy sinh hàng triệu thanh niên miền Bác, chúng ta vẫn cứ tiến hành, để dạt chiến thắng. " Cuộc chiến đã để lại quá nhiều đau thương, với 58.000 quân Mỹ hy sinh, O kể Đồng minh, và gần 200.000 tử sĩ Quân miền Nam, Quân CSBV không được bạch hóa, và khoảng 3.000.000 dân chúng 2 miền hy sinh oan uổng.

bởi: Trung Quân
24.04.2012 05:39
Năm 1989 tôi có ghé đến đây, đi dọc hàng bia khắc tên những người lính Mỹ chết tại Vietnam, lòng bùi ngùi khôn tả... Nhớ lần gặp Williams Moore ở Long Binh Headquater, hắn nói em của hắn mới gone vì mine!!! Nhắc tới "Heavy" bên MACV còn sống, Thomas bên Usaid còn sống, Vicent bên Trung đoàn 82 Black horses còn sống... sau này Moore về làm Cố vấn tỉnh Gia định, rồi về Mỹ, còn sống. Nhưng trong lòng tôi cảm thấy "nặng nợ" với những người lính có tên trên mộ bia này.