Thứ sáu, 24/10/2014
Xem

Blog / Nguyễn Xuân Hoàng

Lục bình trên bến sông xa

(Viết hộ Ben)

Cô giáo và bầy trẻ
Cô giáo và bầy trẻ
Trang Glassey-Trầnguyễn

lục bình trôi
trôi vô hướng
trôi vất vưởng
giữa trần ai
lục bình yêu
duyên cay đắng
lục bình thắm
tình mồ côi
lục bình trôi
qua cam lộ
hồi cố phủ
rũ hồng trần

Người bạn của tôi yêu lục bình. Tôi không biết rõ lắm vì lý do nào. Anh chỉ bảo với tôi, rằng lục bình có số phận lênh đênh. Có lẽ anh thấy đời sống nhân sinh cũng bềnh bồng như lục bình chăng? Bài thơ tam tự tứ cú này, tôi viết cho bạn tôi.

Có những mảnh đời lục bình theo nghĩa đen của nó, và cả nghĩa bóng nữa. Khi người bạn, mà tôi mạn phép gọi là “LB” ở đây, kể với tôi về đồng hương Việt Nam trôi dạt trên xứ Chùa Tháp, anh muốn tôi giúp ghi lại chuyến đi của anh – qua những dữ liệu lưu trữ bằng phương tiện điện tử: hình ảnh kỹ thuật số và âm thanh MP3.

Trên đại dương của mạng điện toán toàn cầu, nổi trôi là những mẩu thông tin đa tuyến đa năng. Tôi chợt nghĩ, giữa biển thông tin đó, câu chuyện của người Việt ở Cambốt rồi sẽ như lục bình, về đâu? Sẽ có bao nhiêu người để tâm chú ý đến cảnh đời sông nước bôn ba?

Nhưng điều đó không làm LB ngại. Anh chỉ biết một điều thật chắc chắn: phải kể về đồng hương của mình ở Cambốt, và anh đã kể cho tôi nghe, với một tình thương thật chan đầy và gần gũi:

LB quý nhất là ở chỗ các em nhỏ, tuy không quen biết gì mình, nhưng thấy người lớn là khoanh tay cúi đầu chào rất ngoan ngoãn. Thương lắm!

Hoa Lục Bình

Bé gái bán bánh rán gói lá lục bình
Bé gái bán bánh rán gói lá lục bình
Cuộc đời của các gia đình Việt Nam trên đất nước láng giềng không chỉ đong đầy khó khăn, mà chứa chan nếp sống của người bình dân đất Việt. Giữa những lênh đênh bất định của cuộc sống Biển Hồ, hoa đời và hoa người vẫn nở, dù không kiêu sa như hồng nhung trong vườn thượng uyển hay mượt mà như ngọc lan trong khuê lầu. Nhưng hoa lục bình nở, tự nhiên và đầy sức sống, cho dù có bị sóng đẩy hay gió vùi.

Cô giáo Tuyết Mai sống nơi xứ người đã năm năm. Trước đây, cô sống ở Cần Thơ khi ba mẹ đi làm ăn ở Biển Hồ.  Sau khi tốt nghiệp trung học, gia đình gặp khó khăn, nên cô theo cha mẹ đi tha hương cầu thực và phải gián đoạn việc học. Ở vùng Biển Hồ, cô là cô giáo trường ‘thuyền’ vì lớp học nằm trên một chiếc thuyền con. "Tuy bà con Việt Nam mình ở đây rất không, nhưng giáo viên thì không có," Tuyết Mai thuật lại.  Cô giáo thì ít, nhưng hay bị đuổi vì theo lời cô, Ban Chi Hội (BCH) làm việc rất phức tạp. BCH do người Việt tổ chức. Có khi một năm, đổi giáo viên đến ba lần, đưa đến tình trạng các em không học hành đến nơi đến chốn được.

Tuyết Mai đã dạy đến đợt hai ở vùng này.  Vì cô giáo đi dạy thiện nguyện, nên phụ huynh thỉnh thoảng mang cơm đến cho cô ăn trưa, hay tặng cô giáo một ít thức ăn gạo muối. Có ba lớp học, tổng số 159 em. Lớp buổi sáng có 55 em, tuy số học sinh hiện diện cũng thất thường. Buổi chiều, thì rất đông học sinh. Tuy nhiên, tùy lúc phụ huynh có thể đưa con em đi học nếu không đi đánh cá, nên việc học rất thất thường.  Vì thương học trò nghèo, cô giáo Tuyết Mai cố gắng cầm cự để tiếp tục dạy dỗ cho các em.   Cái gì đã thôi thúc cô kiên quyết với công việc lao công vô lộc này?  Có phải cái tình quê vẫn còn lai láng ấy?  Có phải một tình yêu dành cho trẻ thơ không bị mai một bởi cảnh khó khăn?  Có phải tấm tình kiên trung với những thế hệ tương lai đang đâm chồi nẩy lộc mà không được một mảnh đất tốt để vươn lên?

Cô giáo Tuyết Mai hay đối chiếu đời sống ở Biển Hồ và ở miền Nam của quê hương cô. Điều đó cho thấy, kim chỉ nam trong đời sống của người Việt ở nơi này vẫn gắn liền với quê nhà trong tâm thức và cách sống của họ.  Tôi nghĩ, cái sức mạnh của tình quê hương ấy đã thôi thúc LB, khi trở lại Hoa Kỳ, muốn gióng lên tiếng trống để loan báo về hoàn cảnh của đồng bào Việt Nam ở Cambốt, và để đi tìm những tấm lòng Nghiêu Thuấn cứu đời.

Đời Lục Bình

Ở Mỹ, đôi khi các bậc phụ huynh phải vất vả năn nỉ con em chịu khó học hành, làm bài tập về nhà, hoặc phải hối lộ con mình em để các cháu chịu khó đi học đàn học vẽ.  Ở Biển Hồ, mỗi lớp học là một canh bạc - vì không có gì bảo đảm cho các em rằng ngày mai, cô giáo sẽ đứng lớp, và học trò có thuyền để quá giang ra lớp.  Có nhiều em, như cô bé áo vàng, thèm được đi học, nhưng mẹ nói phải theo mẹ đi bán kiếm cơm.  Bâng khuâng giữa chợ đời, bước chân em quày quả trở lại mái trường đơn sơ trên chiếc thuyền độc mộc, chỉ để thấp thỏm ghé mắt vào một thế giới mà tuy chỉ cách vài bước chân, lại quá đỗi xa vời.  Trong ánh mắt ấy, vẫn long lanh một sức sống mãnh liệt và một ước mơ chưa chịu phôi pha.

Một hình ảnh khác xoáy vào tâm tư tôi, là hình ảnh cô bé bán bánh rán gói lá lục bình trên một con thuyền.  Cô bé ấy mong manh như một chiếc lá lục bình, ngỡ ngàng giữa cảnh đìu hiu của một ngày chợ thưa, không cười không nói.  Những cái bánh rán vàng ươm mật đường thốt nốt ấy, xem chừng hớn hở hơn cả cô bé bán hàng bất đắc dĩ kia. Tôi chợt nhớ câu thơ trong bài "Sở Kiến Hành" của đại thi hào Nguyễn Du, "Trông mặt trời vàng úa."  Trên thuyền, là một mặt trời chưa rạng ban mai mà đã úa vàng.  Tôi xót xa khi nghĩ rằng, có thể chính mình cũng ở trong thế giới mâm cao cỗ đầy của Trạm Tây Hà, khi cô bé bán bánh rán kia vẫn lưu lạc trong trời đêm lạnh cóng của Sở Kiến Hành.  Tôi có xứng đáng chưa với những gì mình nhận được trong cuộc đời này?  Và liệu tôi có dám làm người vô can khi chứng kiến cảnh sống nhục nhằn đứt khúc của tuổi thơ Việt Nam bên vệ đường thế giới?

Những anh Năm, anh Bảy, những cô Tám, cô Ba, và những em bé khác nữa, đang đi chài sâu lưới bẩm trên những Biển Hồ lưu vong.  Những mầm non Việt Nam đang tìm đất để bén rễ cho một cuộc đời vô định.  Họ đi bủa lưới ở những nơi mà thiên nhiên đã cạn kiệt, cả ngày chỉ tìm được một mẩu cá con.  Họ đi giăng câu ở bờ sông nước cạn, đi mò ốc ở bãi kênh cùn. Họ đổi cái quần quật hằng để lấy chút cơm chút cháo, và đôi khi, để đổi lấy cái nợ không cách gì thoát khỏi của kiếp lầm than.

Giữa nền kinh tế thị trường của thời đại hoàn cầu hóa, nhân mạng nằm trong một mối rối: nhân mạng phải vật lộn với lợi nhuận và cạnh tranh với độc quyền kinh tế.  Thực trạng của con dân Việt vẫn phải rời bỏ quê hương đi tìm miếng cơm manh áo ở khắp cùng bờ cõi địa cầu là một điều cần cho mỗi con người mang dòng máu Việt Nam phải lưu tâm.  Chúng ta không chỉ sống trong một quốc gia đơn độc, hay thuộc về một vùng đất quê hương đơn thuần nào đó.  Chúng ta trở nên gia đình Việt Nam trong đại gia đình thế giới.  Chỗ đứng của mỗi người Việt Nam là một phần của chỗ đứng của dân tộc Việt Nam trên diễn đàn thế giới.  Nhân phẩm của mỗi người Việt Nam là nhân phẩm của giống nòi Lạc Hồng trong nhân sinh quan toàn cầu.  Đúng thế, những em bé xa lạ kia thật ra không hề xa lạ, vì các em là máu mủ của mỗi chúng ta, là hiện thân của một nhân diện và tâm thức dân tộc cho dù chúng ta có chọn đứng chung với các em hay không.

Lục Bình trời Tây

Em muốn đi học, nhưng phải theo mẹ đi bán kiếm sống.
Em muốn đi học, nhưng phải theo mẹ đi bán kiếm sống.
Tạ ơn LB đã nhờ tôi viết bài này, mà qua đó, tôi trải nghiệm một chuyến đi bằng trái tim và tâm hồn.  Tôi nói với LB rằng tuy viết hộ anh, nhưng thật ra, là viết hộ những đồng hương sống đời vất vưởng ở quê người.  Cảnh đời ở Biển Hồ cũng có nhiều điểm tương tự với hoàn cảnh sống của người Việt ở Ba Lan.  "Nhưng dù sao, đó cũng là Châu Âu, vẫn đỡ hơn," LB bảo.  Có lẽ trên bề mặt, thì vậy.  Nhưng nếu chúng ta nhìn vào thực trạng của đời sống hằng ngày của người Việt ở hai nơi này, cái khác nhau không nhiều lắm, "Không phải đâu, LB ạ.  Mình nghèo, mà đi ăn nhờ ở đậu ở xứ giàu như Mỹ, thì còn có cơ may đổi đời.  Còn ở Ba Lan, mình nghèo, đến ở một xứ cũng mạt, thì khổ muôn trùng."  Ngoài ra, nhiều người Việt đi mưu sinh ở Ba Lan lại không có giấy tờ tùy thân, và họ cùng chung số phận khốn đốn với những người vô quốc gia ở khắp nơi trên thế giới.

Cho nên tuy tôi chưa đến xứ Chùa Tháp, chưa lênh đênh trên Biển Hồ để cảm nhận trực tiếp cái bấp bênh của đời sống thiếu trước hụt sau, nhưng qua những đối diện với đời sống đồng bào ở Sân Vận Động tại Ba Lan, tôi hiểu được cái điêu đứng và thăm thẳm của một đời sống không có tương lai, không có lối về.

Cái khổ của nhân sinh, lấy gì mà đo được?  Rất mong rằng, qua cam lộ, những đóa lục bình sẽ hồi cố phủ, và tìm cho mình một niềm quê sau những thăng trầm đời thường.  Cái khổ của người Việt ở mọi miền thế giới, ở mọi miền đất nước, là cái khổ chung của dân tộc.  "Máu chảy ruột mềm."  Nhìn cảnh khó khăn vất vưởng của đồng bào, mỗi người Việt xa xứ thấm thía hơn mối tương quan của mình với những khúc ruột mà Mẹ Âu Cơ đã mang nặng đẻ đau.  Để mỗi một mối chạnh lòng sẽ dẫn đến một nghĩa cử tương trợ, mỗi tấm tình quê hương sẽ là nhịp cầu để bắt sang con sông Cơ Hàn, đưa đồng bào Việt Nam về một đời sống xứng đáng hơn với bao cố gắng và sự chân thành của họ.[TĐG-TN]

Diễn đàn này đã đóng.
Trình bày ý kiến
Ý kiến
     
bởi: Trangđài Glassey-Trầnguyễn
30.04.2012 17:38
2. Tuong: Để truy cho tận gốc, cần một bài khác - và cũng có rất nhiều người đã viết. Trong khuôn khổ bài này, Trangđài chỉ có thể viết về hòan cảnh của người Việt vô quốc gia tại Tonle Sap.

Về Ban Chị Hội, đây là một đề tài phức tạp ở Biển Hồ. Trangđài không có thêm thông tin về phần này. Mong được nghe ý kiến của những vị nào biết rõ hơn.

bởi: Trangdai Glassey-Tranguyen
30.04.2012 17:37
Xin cám ơn ý kiến của quý vị, và cũng trả lời một số câu hỏi của quý độc giả.

1. Bài viết trước của Trangđài có nói về sự quyến luyến với quê hương ruộng đồng, nhưng không nói là ruộng lúa 'phì nhiêu' cho mọi người. Vì bài đó không xoay quanh đời sống nông thôn sau 1975, nên không mổ xẻ nhiều. Có rất nhiều bài thơ/văn khác, Trangđài chú trọng đến đề tài này, và nói rõ nỗi khổ của nông dân tại đây trong thời Hợp Tác Xã và về sau.

bởi: Tuong
03.04.2012 23:16
Cô Trang Đài viết văn và thơ rất hay, lời ví von cũng rất đẹp, hiểu biết nhiều, do đi nhiều nơi, ở nhiều chỗ. Nên đọc bài của cô để thưởng thức cái êm đềm của văn phong, cái đẹp của chữ nghĩa, cái tài tình cuả lời ẩn dụ. Người ngoài nước ai cũng đứt ruột khi thấy trẻ con phải lam lũ kiếm sống. Nhưng.... vì ai nên nỗi, thì phải truy cho tận gốc. Người trong một nước có...phải... thương cho cùng không vậy?

bởi: Tuong
03.04.2012 22:48
Xứ chùa tháp gọi Ban chấp hành cộng đồng là Ban chi hội cộng đồng? Giống y như ở "quê nhà" thời mới! Có phải trường nầy của XHCN không ? Trước đây có ông thầy giáo ở trên một thuyền trường được việt kiều tài trợ rất nhiều, khi hỏi địa chỉ để liên lạc thì xin gửi tiền về trương mục tên người vợ ở VN. Ông nầy chắc là chủ trường?

bởi: Huu Minh
03.04.2012 03:32
Cả triệu triệu người nổi trôi khắp nơi. Tại sao? Rất dễ hiểu , chính phủ không cho họ một chỗ để đất lành chim đậu. Không có đất để bám, họ đành tha phương cầu thực, đem hạt giống gia đình đi tìm nơi khác để mong...được bén rể xứ người. Xứ mình còn không sống được thì... thử hỏi thêm tại sao cô giáo dạy tiếng việt và cha mẹ lại phải dắt díu nhau đến tận nơi chiếc thuyền trường nầy?

bởi: Huu Minh
03.04.2012 03:29
Quốc thể rất quan trọng, và đó là lý do mà VNCH không muốn dân không có khả năng đi tha phương cầu thực. Thuyền nhân là nạn nhân của hiểm họa cộng sản nên thà bỏ xứ. Ngày nay nhà nước VN tiếp tay với những công ty dịch vụ bất lương đưa người ra nước ngoài trái phép ảnh hưởng xấu đến quốc thể. Rất nhiều người rơm ở âu châu, rất nhiều thiếu nữ VN thành gái quốc tế, lắm kẻ ăn xin xứ chùa tháp có cả những cha mẹ bán trẻ con vào động mãi dâm , rất nhiều người trồng cỏ ở Canada và anh quốc.

bởi: Huu Minh
03.04.2012 03:26
Cảm thương cho những người việt sống nổi trôi trên xứ chùa tháp ta cần đặt lại câu hỏi tại sao lại xảy ra cảnh nầy ! Ngày xưa dân miền nam muốn rời nước rất khó khăn, chính phủ khuyến khích dân làm ăn sinh sống trong nước, nếu không đất thì "người cày có ruộng". Dân du học thì phải học giỏi và nhà nghèo thì được cấp học bổng, bằng không thì phải giàu có và quen biết lớn, hoặc ngoại giao đoàn mới được đi ngọai quốc.

Blog

Câu chuyện sân bay ở Việt Nam

Chả lạ lẫm gì khi 2 sân bay quốc tế của Việt Nam bị đánh giá là vệ sinh kém, dịch vụ tệ và thái độ kém thân thiện của nhân viên
Thêm

Tại sao lại đi đêm?

Cuộc gặp bí mật giữa 2 đoàn đại biểu đảng CSVN và TQ ở Thành Đô tháng 9, 1990 đang là đề tài nóng ở trong nước
Thêm

Dân chủ hoá: Một tiến trình đầy nhọc nhằn

Ở vào thời điểm hiện nay, các học giả cũng ghi nhận nhân loại đang ở giữa cuộc thoái trào của dân chủ
Thêm

Nobel kinh tế 2014 và vấn đề quản lý thị trường

Tại sao EVN liên tục kêu lỗ dù người tiêu dùng luôn cho rằng giá điện ở VN đắt đỏ? Tại sao giá xăng giảm ít tăng nhiều?
Thêm
Các bài viết khác

Bạn đọc làm báo

Một định chế khác cho những người đồng tính sống chung?

Thượng Hội đồng Giám mục Thế giới của Giáo hội Công giáo La Mã đã kết thúc sau 2 tuần nghị hội về nhiều vấn đề của Giáo hội liên quan đến tín lý đức tin
Thêm

‘Đảng ta’ đã ‘giải phóng con người’ như thế nào?

Các phương tiện truyền thông trong tay Đảng vẫn tuyên truyền, kêu gọi nhân dân nêu cao tinh thần 'cảnh giác cách mạng' trước các 'thế lực thù địch'
Thêm

Thư ngỏ về việc chính quyền VN 'vi phạm quyền tự do đi lại của công dân'

Vào ngày 17/10/2014, tôi bị một số nhân viên an ninh thuộc Công an TP HCM ngăn chặn bất hợp pháp
Thêm

Đối sách của TQ với các cuộc biểu tình ở Hồng Kông

Đối sách của Bắc Kinh với các cuộc biểu tình của tuổi trẻ Hồng Kông có thể tạm gọi là 'câu giờ, mềm nắn, rắn buông để hạ nhiệt, triệt đầu não'
Thêm

Thử ngược dòng TPP

Đến nay Chính phủ Mỹ vẫn chưa thực hiện được bước tiến nào cho thấy vòng đàm phán TPP sẽ kết thúc trước cuối năm 2014
Thêm
Các bài viết khác
JavaScript của bạn đang tắt hoặc bạn có phiên bản Flash Player cũ của Adobe. Hãy trang bị Flash player mới nhất.
Vụ Điếu Cày: VN dùng tù nhân làm con bài mặc cả với Mỹ?i
X
23.10.2014
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Việc Hà Nội phóng thích một cách âm thầm một trong những nhà bất đồng chính kiến nổi bật nhất ở Việt Nam hôm 21/10 rồi trục xuất ngay sang Mỹ đã khiến giới quan sát đặt câu hỏi là phải chăng Việt Nam vẫn tiếp tục xu hướng dùng công dân của mình để làm lá bài mặc cả với phương Tây, nhất là Mỹ. Blogger Điếu Cày (tức Nguyễn Văn Hải) được thả chỉ ít lâu sau khi Washington dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Hà Nội. (Phỏng vấn Giáo sư Jonathan London, Giáo sư Carl Thayer)
Video

Video Vụ Điếu Cày: VN dùng tù nhân làm con bài mặc cả với Mỹ?

Việc Hà Nội phóng thích một cách âm thầm một trong những nhà bất đồng chính kiến nổi bật nhất ở Việt Nam hôm 21/10 rồi trục xuất ngay sang Mỹ đã khiến giới quan sát đặt câu hỏi là phải chăng Việt Nam vẫn tiếp tục xu hướng dùng công dân của mình để làm lá bài mặc cả với phương Tây
Video

Video Việt-Trung thiết lập đường dây nóng quân sự

Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh mới đây cho biết Việt Nam và Trung Quốc đã thiết lập đường dây nóng quân sự. Đây được coi là đường dây nóng trao đổi thứ hai giữa Bắc Kinh và Việt Nam trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng tỏ ra lấn lướt trên biển Đông
Video

Video Thủ tướng Canada tuyên bố quyết không chùn bước trước khủng bố

Thủ tướng Canada tuyên bố nước ông sẽ không bao giờ khiếp sợ vì những vụ tấn công khủng bố, sau khi một tay súng bắn chết một binh sĩ ở thủ đô Ottawa rồi xông vào Quốc hội trước khi bị hạ sát
Video

Video Người Việt sống sót trong bão tuyết: 'Em nghĩ mình đã chết'

Một người Việt trải qua trận bão tuyết kinh hoàng ở khu vực Annapurna Circuit thuộc Nepal tuần trước cho biết cô đã nghĩ rằng mình không thể sống sót nổi, nhưng may mắn đã mỉm cười với cô
Video

Video Trung Quốc thử nghiệm virus có thể diệt ung thư

Một nhóm nhà khoa học Trung Quốc loan báo vừa khám phá và đang thử nghiệm một loại virus có thể được dùng để giết tế bào ung thư mà không làm tổn hại các tế bào bình thường