Đường dẫn truy cập

Tấm hình treo ở góc nhà, nếu bước từ ngoài vào phòng khách thì không thấy được.

Tôi cầm ly bia chủ nhà mời đi từ bàn ăn ra sofa ngồi, vô tình ngước nhìn góc tường ở đầu ghế, mắt đập ngay vào tấm hình.

Một tấm hình không lớn lắm, chỉ bằng khổ của một tấm bưu thiếp, lộng trong một cái khung đơn sơ, chẳng có gì đặc biệt, nhưng không hiểu tại sao khi thấy nó, tôi phải đứng lên, bước ra khỏi ghế, tới gần để nhìn cho rõ hơn người trong hình.

Đó là một phụ nữ khoảng gần bốn mươi (có thể là lớn hơn) tóc cắt ngắn, kiểu con trai, áo trắng sát nách, khuôn mặt góc cạnh, đứng nghiêng, một tay chống vào cằm như đang nghĩ một điều gì nghiêm túc lắm. Thân hình thẳng thắn của cô song song với góc cạnh của bức tường bên trái, xa xa phía bên phải có một lối vào không rõ lắm và cái bóng của một người đàn ông cũng mờ mờ nhân ảnh. Chính sự mơ hồ của cái bóng đàn ông này, làm nổi bật cái vẻ tự tin cứng cỏi của nét mặt người phụ nữ trong hình.

Hai con mắt như đang đăm đăm nhìn một cái gì rất rõ rệt mà lại như nhìn vào một khoảng không. Khuôn mặt thoáng một vẻ hoang mang nhưng cái bàn tay chống vào cằm để nâng khuôn mặt lên thì lại rất vững chãi, tự chủ.

Người trong hình là phụ nữ, nhưng lại không mang cái vẻ mềm mại của một phụ nữ, nó ẩn giấu trong đó một tâm hồn rất cứng cỏi.

Tấm hình trong góc nhà như bật ra khỏi tường, ngồi vào ghế bên cạnh tôi.

- Chị ăn no chưa, em có tàu hũ nước đường tráng miệng nữa, vải và chôm chôm cũng ngọt lắm!

- Cái hình ai chụp cho em mà đẹp quá!

Câu trả lời của tôi chẳng dính dáng gì tới các món tráng miệng. Cô cười, thay cho trả lời, nhìn lên tấm hình như nhìn một người khác.

Người phụ nữ này lạ lắm, cô nói năng nhỏ nhẹ, hồn hậu, nhưng cô lại hành xử nam tính rất mạnh trong đời sống. Cô luôn thích những cái mới lạ và cô có một việc làm đủ lợi tức để phục vụ những nhu cầu của mình. Thay đổi đồ đạc trong nhà bất cứ lúc nào cô thích, cô luôn lái xe hơi đẹp. Chưa có hiệu xe hơi nào mà cô không thử qua, cô tiêu tiền dễ dàng như cô kiếm tiền. Tính khí đàn ông trong cô rất mạnh, nên cô né đám đông đàn ông. Họ không thể nào hiểu được cô, cô không thể nào yêu được họ.

Cô có hạnh phúc không? Tôi nghĩ là có, cô có nhiều bạn gái, cô yêu bạn gái nhỏ bé, dịu dàng cho cô được vòng tay che chở. Cô yêu nét đẹp của phái nữ, họ làm cô rung động từng tế bào trong người.

Ở ngoài kia, người ta đang vỗ tay hoan hô một đạo luật nâng cao quyền tự do kết hôn cho người đồng phái tính.

Có cần thiết không nhỉ? Tại sao phải ký vào tờ giấy mới chứng minh lòng chung thủy, trong khi người ta có thể xé tờ giấy đó rất dễ dàng. (Những người khác phái tính biết điều này rõ hơn ai hết.)

Cô mỉm cười, việc gì phải đòi hỏi những cái luật linh tinh đó, chỉ làm cuộc đời thêm rắc rối. Bao nhiêu năm nay, những cặp yêu nhau đồng tính đâu có cần đến sự chấp thuận của ai. Họ yêu là họ yêu, thế thôi. Thiên hạ phản đối cứ phản đối. Những người đồng tính như cô rất tự lập trong đời sống vật chất. Họ chỉ cần nương dựa vào nhau cái tình cảm mà người đời thường dị ứng.

Chao ơi, dị ứng thì làm sao mà tránh hết được! Có đứa bé vừa sanh ra đã dị ứng với sữa bò, phải uống sữa dê. Có đứa trẻ lên ba mới khám phá ra dị ứng với đậu phọng, với mật ong với trứng gà. Có người lớn tuổi mới biết mình dị ứng với phấn hoa với bột mì. Mỗi khi ăn uống phải thận trọng hỏi từng món, mỗi khi đi tới đâu phải tránh cây cỏ, lá hoa.

Và con người đôi khi dị ứng với người khác phái của mình, thử đủ mọi cách cũng không chấp nhận được nhau. Thật là tội nhiệp cho cả hai!

Nhìn bức ảnh trên tường, nhìn cô đi qua đi lại cầm lon bia mời các bạn, tôi nhớ đến bản tin của trang mạng CÔNG GIÁO. Info tường thuật lại lời của vị lãnh đạo Thiên Chúa giáo-Vatican, cách đây hai năm (2013):

Một ngày sau khi Đức Thánh Cha Phanxicô trở về Rôma từ Đại hội Giới Trẻ Thế Giới tại Rio de Janeiro, một sự kiện mà hàng triệu thanh niên tụ tập trên bãi biển Copacabana để tham dự Thánh Lễ và cầu nguyện, tin tức hàng đầu từ các hãng tin thế tục trên thế giới đăng ảnh của Đức Thánh Cha Phanxicô bên cạnh tiêu đề: "Tôi là ai mà dám phê phán người đồng tính?"

Câu nói như một danh ngôn thay cho bài diễn văn dài mấy chục ngàn chữ.

Tôi đứng lên, lại gần tấm hình treo trong góc tường lần nữa, ngắm nghía. Hình đẹp quá! Bức hình như muốn nói: Bạn không cần là tôi hay giống tôi nhưng xin đừng phán xét và chống đối tôi.

Liệu tôi có cần phân biệt phái tính của người trong hình không?

Chắc là không.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

  • 16x9 Image

    Trần Mộng Tú

    Trần Mộng Tú, nhà văn, nhà thơ. Hiện sống và viết ở Seattle, tiểu bang Washington, Hoa Kỳ. Nguyên chủ bút nguyệt san Phụ Nữ Gia Đình (California, USA). Đã xuất bản 9 tác phẩm gồm thơ, truyện ngắn, và tản văn. Định cư tại Hoa Kỳ từ 1975.

XS
SM
MD
LG